Một Chút Nào Đó

10/08/202117:29:24(Xem: 3233)
69
Minh họa Cao Bá Minh

 

*

chút bóng tối trong tim

che không gian đời người

và phần tư còn lại

sẽ dành cho mong manh

lời gọi của những ô cửa

một sớm mai nào đó

mở ra đón vệt nắng hiền lành

đã một thời mang nỗi buồn của em và nỗi nhớ của ta

*

chút muộn phiền trên cành lá

long lanh giọt mưa khuya

thời gian là cả một nhẫn nhục

và tháng năm chồng chất hoài nghi

cộng thêm bao nhiêu hoài niệm

đời người vẫn là những nhiệm mầu cần khai phá

và khuôn mặt chúng ta tiếp tục già đi…

Euclide với những định đề

Einstein với phương trình huyền bí

Marie Curie trọn đời cho khoa học

Victor Hugo xồm xoàm lãng mạn

quyển truyện dài không bao giờ đọc hết

như chuyện đời và chuyện quê hương

*

chút hư không đem lại thanh thản

khi chung quanh cảnh, người biến dạng

chiếc cầu, khu phố, ngôi trường

tất cả sẽ trở thành cổ tích

tháng 7 nhắn qua những hạt mưa

mùa hè của chim và hoa

của hơi thở ngập ngừng cành lá

những buổi sáng mặn tình

những buổi chiều khát vọng

trùng khơi gọi cơn mưa trở về từ mông lung

*

chút ánh sáng của núi rạng đông

phương đó quê hương là mặt trời

rót chén rượu ân tình nắng ấm

lòng xao xuyến như lần đầu tìm nhau

tấm lòng như con nước dâng cao

hạnh phúc như đến từ vũ trụ

giấc mơ vẽ lên bức tranh trăm nỗi

cuộc tương phùng cuối đời

*

em bay trên cánh đồng châu thổ

trân quý bên những hủy hoại của thời gian…

*

ta về ôm niềm thương cùng đất

đất kể ta nghe bao nhiêu chuyện

rồi ghi vào lòng

một chút nào đó

buổi chiều tà huy thương thân

tiếng người xưa ân cần

tha thiết như hạ vàng đúng hẹn…

*

 thy an

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Việt Báo dịch và đăng lại bài thơ của Renee Nicole Good, nạn nhân 37 tuổi bị bắn chết hôm thứ Tư, 7 tháng 1, 2026, không chỉ để tưởng niệm, mà để dán lại đây một văn bản vẫn còn đang sống. Đó là tiếng nói từng đi những bước dò dẫm giữa khoa học và đức tin, giữa hiểu biết và phép lạ — một tiếng nói bị dập tắt giữa mùa xuân thì bởi sự vô nghĩa của bạo lực. Bài thơ ở lại, không trả lời thay ai, chỉ để giữ nguyên một khoảng trống — nơi người đọc sẽ phải tự hỏi mình còn tin vào điều gì, và còn để dành chỗ cho điều gì.
Họ bảo rằng cô không còn nữa, | Máu tung toé như đóa hồng. | Những bánh xe băng giá chùn lại & đông cứng. |
Xin nhau đừng lần hạt | Cây đã vắng trên đồi | Con chim mùa kêu thảm | Người ơi người người ơi
bạn bè rủ nhau về bên kia núi | thấp thoáng những khuôn mặt vãng lai | mơ hồ lật ngửa bàn tay
Cuộc đời như cuốn sách | Tôi còn cầm trên tay | Tôi còn để trên gối
thú thật có những ngày rất phiền lòng | như cá mắc cạn | vẫy vùng tìm cách vượt thoát
Bên trong gương mùa đông đang chờ đợi… Trong biên vực ảo ảnh của chờ đợi thì anh có thể, dựa vào lưng gương lạnh giá/ hát nghêu ngao một cách vô tư… cho đến khi tiếng rung cuối cùng của tấm gương trong suốt ấy mở ra thiên địa mới… Có vẻ như trong bụng chờ đợi của mùa đông đang sửa soạn để khai sinh. Mời người lắng vào thơ của các tác giả Han Kang- Nguyễn Man Nhiên, Nguyễn Lương Vỵ, Trương Đình Phượng, Nguyễn Đạt, Bei Dao (Bắc Đảo)-Cù An Hưng, Đỗ Hồng Ngọc, Trần Ngọc Diệp, Trịnh Thanh Thủy, Nguyễn Thị Khánh Minh, Vũ Hoàng Thư, Vân Thuyết, Hoàng Xuân Sơn, Trịnh Y Thư, Khế Iêm, Nguyễn Xuân Thiệp, để nghe nỗi trở dạ rộn ràng cùng u buồn của mùa Đông.
mùa đông có những con sâu nằm yên | gặm nhấm nỗi buồn quê hương viễn xứ
tình anh cỏ ướt đêm thâu | gió mưa nặng hạt cơ cầu nặng vai | thương em không có ngày mai | anh đi mãi quên đời trai đã già
Bữa nay hát thánh ca buồn Buồn tôi cũng giống như buồn thánh ca
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.