Hôm nay,  

Làn Sóng Trục Xuất Di Dân Lan Rộng Khắp Thế Giới: Khi Vô Nhân Đạo Trở Thành “Lẽ Thường”

10/10/202500:00:00(Xem: 1385)

Truc xuat
Từ Hoa Kỳ, Úc Đại Lợi đến Âu Châu, các chính phủ phương Tây đang đẩy mạnh việc giam giữ và trục xuất di dân với quy mô chưa từng có, biến một biện pháp cực đoan thành công cụ đắc lực. (Nguồn: pixabay.com)

Trong những năm qua, các chính phủ phương Tây đang biến việc trục xuất di dân thành chính sách quen thuộc, và đáng lo hơn, thành điều “bình thường mới.
 
Dưới thời Tổng thống Donald Trump, Hoa Kỳ nhanh chóng mở rộng các biện pháp giam giữ và trục xuất người không có quốc tịch. Chỉ trong vài tháng gần đây, chính quyền Trump đã ký thỏa thuận với nhiều quốc gia thứ ba để gửi những người bị trục xuất tới, ngay cả khi họ không hề có bất kỳ mối liên quan nào với những nơi đó.
 
Tình hình tại Úc Đại Lợi cũng tương tự. Vào tháng 9, chính phủ Úc đã âm thầm ký một hợp đồng trị giá 2.5 tỷ Úc Kim trong vòng 30 năm với quốc đảo nhỏ Nauru để đưa những người bị trục xuất đến đó.
 
Cả hai quốc gia này đều đang áp dụng một cách làm giống nhau: đẩy di dân đi chỗ khác cho khuất mắt, không cần biết họ là ai, đến từ đâu, hay có liên quan gì với nơi họ bị gửi đến hay không.
 
Ở Anh, tình hình cũng không khả quan hơn. Thủ tướng Keir Starmer và Đảng Lao Động từng hứa sẽ dẹp bỏ kế hoạch trục xuất người xin tị nạn sang Rwanda của chính phủ tiền nhiệm. Thế nhưng, chỉ trong năm 2024, chính phủ của ông đã trục xuất gần 35,000 người, tăng 25% so với năm 2023. Starmer còn đề nghị thành lập các “trung tâm hồi hương” (return hubs) đặt tại nước ngoài để đưa những người bị bác bỏ đơn xin tị nạn đến đó.
 
Trong khi đó, Đảng Cải Cách (Reform Party, một đảng cực hữu ở Anh Quốc) thì thẳng thừng tuyên bố nếu lên nắm quyền, họ sẽ khai triển kế hoạch “trục xuất hàng loạt,” sử dụng cả các căn cứ quân sự để giam giữ và đẩy hàng trăm ngàn người ra khỏi đất nước.
 
Ngay cả Liên Âu cũng đang xem xét cho phép các nước thành viên trục xuất người xin tị nạn sang các nước thứ ba, bất kể họ có liên quan gì đến nơi đó hay không.
 
Thật ra, việc trục xuất di dân không phải là hiện tượng mới lạ. Trong lịch sử, các chính phủ đã từng sử dụng cách này để đẩy những người bị coi là “rắc rối” ra khỏi lãnh thổ, thí dụ như Úc từng là nơi lưu đày tù nhân của Anh. Nhưng điều đáng nói là ngày nay, chuyện trục xuất đã trở thành một phần quen thuộc trong chính sách di trú của nhiều nước. Và không chỉ vậy, việc trục xuất ngày càng đi kèm với những chính sách khắt khe, thiếu nhân đạo, thậm chí quy chụp di dân là tội phạm.
 
Di cư cũng là một cái tội
 
Điều đang diễn ra hiện nay là biểu hiện của một quá trình hình sự hóa và trừng phạt di dân ngày càng khắc nghiệt, song hành cùng sự trỗi dậy của chủ nghĩa chuyên chế ngay trong lòng các quốc gia tự do.
 
Trong ba mươi năm qua, việc xin tị nạn ngày càng khó khăn vì các rào cản pháp lý và an ninh biên giới ngày càng siết chặt. Những người phải chạy trốn khỏi chiến tranh, bạo lực hay đàn áp thường không còn cách nào khác, buộc lòng phải tìm đến những con đường “không chính thức.
 
Thay vì bảo vệ họ, nhiều chính phủ lại nắm bắt điểm này, gọi họ là “dân nhập cư bất hợp pháp” và coi việc tìm nơi trú ẩn là hành vi phạm pháp. Và rồi cái mác “bất hợp pháp” giúp chính quyền dễ dàng giam giữ và trục xuất họ mà không bị chỉ trích gì nhiều.
 
Ngay cả những người nhập cư hợp pháp, đặc biệt là người da màu, cũng bị kiểm soát nghiêm ngặt hơn, không cần biết tình trạng di trú của họ là gì, họ có làm gì phạm pháp hay không.
 
Ở Hoa Kỳ, Anh Quốc và Úc Đại Lợi, những từ ngữ mang tính kỳ thị người nhập cư, từng là “đặc sản” của truyền thông cực hữu, nay đã len lỏi vào nhiều bài phát biểu, diễn văn chính trị và cả luật pháp. Điều này khiến việc trục xuất dần trở nên “hợp pháp,” “bình thường,” và ngày càng được mở rộng. Chuyên gia di trú Alison Mountz gọi đây là “cái chết của quyền tị nạn.
 
Chẳng hạn như ở Úc, chính phủ đã thay đổi luật từ năm 2014, hạ thấp tiêu chuẩn hủy visa. Kết quả là ngay cả những người phạm lỗi nhỏ cũng có thể bị bắt giam và trục xuất. Có người bị giam suốt nhiều năm vì không thể hồi hương, mãi đến năm 2023, Tối Cao Pháp Viện (TCPV) Úc mới ra lệnh trả tự do cho họ.
 
Nhưng ngay cả khi đã thụ án xong và còn phải chịu thêm những khoảng thời gian dài trong trại giam di trú, họ vẫn bị truyền thông khắc họa như một mối đe dọa nghiêm trọng đối với cộng đồng. Vậy là chính phủ có cớ để trục xuất họ (cùng với hàng ngàn người có thị thực không ổn định khác) đến một nước thứ ba.
 
Ở Hoa Kỳ, trục xuất từ lâu đã là một phần trong chính sách di trú. Cựu Tổng thống Barack Obama từng bị gọi là “Tổng Tư lệnh Trục xuất” (Deporter in Chief) với con số kỷ lục 3 triệu người bị trục xuất. Nhưng nếu Obama còn phân biệt “tội phạm và gia đình,” thì Trump lại đánh đồng mọi di dân với tội ác và bất ổn. Tấm lưới của ông giăng rộng hơn, bắt giữ cả những người không có tiền án tiền sự, thậm chí cả công dân Hoa Kỳ. Các biện pháp giam giữ, trục xuất còn bị lợi dụng làm công cụ để đàn áp những tiếng nói bất đồng chính kiến (tiêu biểu như những người biểu tình phản đối chiến tranh ở Gaza).
 
Để thực hiện lời hứa trục xuất một triệu người trong năm đầu nhiệm kỳ, chính quyền Trump đã gấp gáp biến nhà tù cũ và căn cứ quân sự, kể cả nhà tù Guantánamo Bay, thành trung tâm giam giữ và “gõ cửa” 58 quốc gia để tìm nơi tiếp nhận người bị trục xuất. Bi kịch là khi đến nơi, nhiều người lại tiếp tục bị giam giữ trong khách sạn, trại tị nạn, nhà tù, và đối mặt với cơ nguy bị trục xuất một lần nữa.
 
Bóng ma độc tài âm thầm trỗi dậy

Nhiều chính sách hiện nay đang lặng lẽ loại bỏ quyền được đối xử công bằng của di dân. Họ bị tước quyền kháng cáo, bị cắt ngắn thời gian chuẩn bị, và khó tìm luật sư – tất cả tạo ra một quy trình trục xuất mờ ám và chớp nhoáng.
 
Vào tháng 6, tám người bị trục xuất ra khỏi Hoa Kỳ đến Nam Sudan mà không được quyền phản đối. Sau khi nỗ lực can thiệp của tòa án thất bại, ba thẩm phán TCPV đã phải thốt lên: “Chính phủ đã thể hiện bằng cả lời nói và hành động rằng họ xem mình không bị ràng buộc bởi luật pháp, có thể trục xuất bất cứ ai, đến bất cứ đâu, mà không cần thông báo hay cho họ có cơ hội được giãi bày.
 
Tại Anh Quốc, Đảng Lao Động đã mở rộng chương trình “Trục xuất trước, kháng cáo sau,” nâng số quốc gia thứ ba mà người bị trục xuất không có quyền kháng cáo từ 8 lên 23. Còn ở Úc, Luật Di Trú được sửa đổi để xóa bỏ những nguyên tắc nền tảng về quyền được xét xử công bằng đối với người sắp bị trục xuất.
 
Những chính sách này đang gieo rắc nỗi kinh hoàng, khiến các cộng đồng di dân phải sống trong sợ hãi triền miên. Luật sư nhân quyền Alison Battisson mô tả việc trục xuất như “cái chết từ từ đang gặm nhấm từng người và gia đình họ.
 
Tệ hơn nữa, chính sách trục xuất còn tiếp sức cho các nhóm cực hữu và tân phát xít (neo-Nazi). Gần đây, họ đã xuống đường tại Anh và Úc để kêu gọi đóng cửa biên giới, chấm dứt tiếp nhận di dân nhập cư. Họ “bẻ lái” những vấn đề xã hội như thiếu nhà ở, việc làm, y tế (vốn là hậu quả của nhiều thập niên theo đuổi chính sách tân cấp tiến neoliberal) thành “mọi vấn đề do di dân mà ra.
 
Cộng đồng không im lặng
 
Giữa cảnh u ám đó, các cộng đồng đang tự mình đứng lên và đấu tranh cho một nền chính trị nhân đạo hơn.
 
Ở Los Angeles, các tổ chức ở địa phương đã hợp sức để chống lại những chiến dịch bố ráp của ICE. Họ tạo ra mạng lưới hỗ trợ, cung cấp thông tin và giúp đỡ những người bị nhắm đến. Trong tháng 7, Detention Watch Network tái khởi động liên minh Communities Not Cages nhằm chống lại việc bố ráp, bắt giam di dân.
 
Ở Anh, trước những cuộc biểu tình của phe cực hữu nhắm vào các khách sạn dành cho người tị nạn, người dân địa phương đã tổ chức các cuộc tuần hành đáp trả, hô vang thông điệp chào đón và đoàn kết.
 
Tuy nhiên, thách thức lớn nhất hiện nay là làm sao kết nối các hành động đơn lẻ này thành một phong trào mạnh mẽ, đủ sức ngăn chặn sự trỗi dậy của thứ chính trị chuyên quyền, chỉ biết cấm đoán và xua đuổi người khác. (VB biên dịch)
 
Nguồn: “Around the world, migrants are being deported at alarming rates – how did this become normalised?” được đăng trên trang TheConversation.com.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Quốc hội đã thông qua một thay đổi lớn: áp dụng thuế liên bang đối với tiền chuyển ra nước ngoài. Có hiệu lực ngay lập tức, việc chuyển tiền từ Hoa Kỳ ra nước ngoài sẽ phải chịu mức thuế mới 1% đối với một số hình thức chuyển tiền nhất định.
Khi “biệt phái trưởng” biên giới Tom Homan đáp xuống Minnesota cuối tháng Giêng, ông mang theo nhiệm vụ gỡ một loạt rắc rối đang đè nặng lên chính quyền Tổng thống Donald Trump. Những chiến dịch truy quét di trú bừa bãi, nhiều khi kèm bạo lực, do chỉ huy Biên phòng Gregory Bovino điều khiển đã châm ngòi làn sóng phản đối rộng khắp, kéo mức tín nhiệm của ông Trump về hồ sơ di trú – vốn là “thương hiệu” chính trị của ông – tụt dốc. Nhân viên di trú đã nổ súng bắn chết hai người; các gia đình di dân né chợ búa, phụ huynh giữ con ở nhà, lo sợ những đợt kiểm tra giấy tờ diện rộng có thể cuốn luôn cả người có quy chế hợp pháp lẫn công dân Hoa Kỳ vào lưới.
Ngày 28 tháng 1, ông Newt Gingrich, cựu Chủ tịch Hạ viện, cho biết Hoa kỳ cần một cuộc đối thoại quốc gia về những người di dân bất hợp pháp nhưng sống tuân thủ pháp luật. Dư luận hiện đang phản đối chương trình trục xuất hàng loạt của T.T Trump. Ông Gingrich nói, “Chúng ta cần quyết định xem mình sẽ làm gì với những người đã đến đây, một số người trong số họ đã đến cách đây 20 năm, những người đã tuân thủ pháp luật, đóng thuế, là những người hàng xóm tốt, có con cái, tham dự các cuộc họp phụ huynh-giáo viên. Không có nhiều người dân Hoa kỳ muốn thấy ICE bắt giữ những người di dân và trục xuất họ. Nhưng mặt khác, nhiều người cũng không muốn trao cho họ quyền công dân. Vì vậy cần có một giải pháp trung dung nào đó cho mục tiêu lâu dài của họ.”
Theo Coral Murphy Marcos, viết trên nhật báo The Guardian ngày 19 tháng 2 năm 2026, một cựu quân nhân Hoa Kỳ đã đệ đơn kiện chính phủ liên bang sau khi bị nhân viên di trú bắt giữ và giam hơn 72 giờ, không được liên lạc với gia đình hay luật sư. Nguyên đơn là George Retes Jr., 26 tuổi, công dân Hoa Kỳ, sinh trưởng tại California. Ông gia nhập quân đội khi còn trẻ, từng phục vụ tại Iraq, rồi xin giải ngũ danh dự để có thời giờ bên các con. Sau đó, ông làm nhân viên an ninh cho một công ty thầu, được phân công bảo vệ một nông trại trồng cần sa hợp pháp theo luật tiểu bang tại quận Ventura, California.
Đối với các nhà đầu tư nước ngoài đang tìm kiếm con đường ổn định để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ, chương trình Đầu tư di dân EB-5 vẫn là một trong những lựa chọn mạnh mẽ nhất hiện có. Tuy nhiên, thời điểm đầu tư là vô cùng quan trọng.
Trước khi bước chân vào Trung tâm Xử lý Di trú Dilley mùa thu năm ngoái, bé Maria Vargas, 6 tuổi, là một đứa trẻ sống đúng nghĩa tuổi thơ: buổi sáng đến trường, buổi chiều về nhà ở New York, vừa vẽ vời vừa chơi với con mèo Milo, thỉnh thoảng ôm sách truyện đi ngủ trên chiếc ghế sofa trong căn hộ chật mà ấm. Chỉ vài ngày sau khi gia đình bị bắt và chuyển xuống trại Dilley ở miền Nam Texas, mọi thứ sụp đổ. Em bị bắt nhốt vào một nơi “giống nhà tù hơn là trung tâm chăm sóc”, lính gác đi lại suốt hành lang, ánh đèn trắng không bao giờ chịu tắt. Vốn đã bỏ tả từ lâu, em bỗng tè dầm trở lại, lúc thì ướt quần, lúc thì ướt cả chăn. Đêm nào Maria cũng khóc, hỏi mẹ bao giờ mới được về căn hộ của mình ở New York, về với cô giáo, với Milo. Có khi em còn van xin được… bú mẹ lại như hồi còn bé xíu, chỉ để tìm chút an toàn trong vòng tay mẹ.
Chính quyền T.T Trump đã đề xuất một thay đổi lớn về luật “gánh nặng xã hội”. Luật này được sử dụng để quyết định xem một người có đủ điều kiện để nhận thẻ xanh hoặc chiếu khán di dân hay không. Đề xuất này sẽ cho phép các viên chức Sở Di Trú từ chối đơn xin dựa trên đánh giá mang tính chủ quan của họ. Kể từ năm 1999, “Gánh nặng xã hội” đã có một định nghĩa rõ ràng: một người bị xem là gánh nặng xã hội nếu họ phụ thuộc chủ yếu vào chính phủ để đáp ứng các nhu cầu cơ bản, thông qua việc nhận (a) Trợ cấp tiền mặt (như SSI hoặc phúc lợi xã hội), hoặc (b) Chăm sóc dài hạn tại bệnh viện do chính phủ tài trợ.
Chính quyền Trump tiếp tục đẩy mạnh các hành động thực thi luật di trú trên khắp cả nước. Các cuộc đột kích mạnh mẽ, bắt giữ trên đường phố, việc sử dụng vũ lực của nhân viên ICE và CBP đã làm gia tăng nỗi sợ hãi trong nhiều cộng đồng. Sự leo thang lên đến đỉnh điểm với vụ nổ súng cướp đi sinh mạng của hai công dân Mỹ Renée Good vào ngày 7 tháng 1 và Alex Pretti vào ngày 24 tháng 1. Cả hai đều bị các đặc vụ di trú liên bang bắn chết trong các cuộc biểu tình ở Minneapolis. Nhưng cũng từ đó, sự phản kháng từ cá nhân, gia đình, những tổ chức cộng đồng, chính quyền địa phương tăng mạnh. Các cộng đồng đang tạo nên một làn sóng phản kháng ngày càng tăng dưới nhiều hình thức, từ biểu tình đến khiếu kiện về quyền công dân, đến việc tổ chức bảo vệ trường học, bảo vệ địa phương phối hợp.
Tổng thống Trump đã khẳng định rõ ràng rằng người di dân phải tự túc về tài chính và không trở thành gánh nặng tài chính cho người dân Hoa Kỳ. Bộ Ngoại giao đang tiến hành rà soát toàn diện tất cả các chính sách, quy định và hướng dẫn để đảm bảo rằng người di dân từ các quốc gia có nguy cơ cao này không sử dụng phúc lợi xã hội tại Hoa Kỳ hoặc trở thành gánh nặng cho xã hội.
Tổng thống Donald Trump đang tìm cách mở rộng quyền lực của hành pháp trên một trong những nền tảng tưởng như vững chắc nhất của hệ thống pháp lý Hoa Kỳ: quyền công dân. Trở lại Tòa Bạch Ốc với chương trình siết chặt di dân, ông không chỉ đẩy mạnh trục xuất và hạn chế nhập cư mới, mà còn nhắm thẳng vào những người đã là công dân Mỹ bằng con đường nhập tịch, đặt lại câu hỏi: ai mới thật sự được coi là “người Mỹ”.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.