Hôm nay,  

Donald Trump: Giấc Nam Kha* ở Busan

07/11/202500:00:00(Xem: 619)

GettyImages-2244103139
Busan, Nam Hàn – Ngày 30 tháng 10 năm 2025: Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump chào Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình trước cuộc họp song phương tại căn cứ không quân Gimhae. Đây là lần gặp đầu tiên giữa hai nhà lãnh đạo kể từ khi Trump bước vào nhiệm kỳ thứ hai, sau nhiều tháng căng thẳng leo thang giữa hai nước.
(Ảnh: Andrew Harnik / Getty Images)
 
Donald Trump rời Busan với nụ cười của kẻ thắng cuộc. Ông tự đánh giá cuộc hội kiến với Tập  là “thành tựu mười hai trên mười.” Thiên hạ thở phào: ít nhất, bản đồ chung chưa bị thiêu hủy, Đài Loan cũng chưa bị đặt lên thớt. Nhưng cái bắt tay ấy, như từng thấy trong lịch sử, một kiểu Hòa Ước Nam Kha* của kỷ nguyên thương chiến và công nghệ.
 
Trung Quốc thuận thế, đồng ý hoãn hạn chế xuất khẩu đất hiếm trong một năm. Mỹ tạm ngưng thuế trăm phần trăm và các lời đe trừng phạt mới nhắm vào các doanh nghiệp phương Đông. Song phương mỗi bên lùi một bước, giữ nguyên thế thủ. Bắc Kinh hứa mua lại đậu nành; Washington đáp bằng việc giảm nửa thuế phạt hai mươi phần trăm, coi như thưởng công kiểm soát nguyên liệu ‘Fentanyl’. ‘Chip’điện tử tầm trung được phép lưu thông, song dòng ‘chip’ cao cấp vẫn bị khóa chặt – thứ chìa khóa vàng của thế kỷ 21.
 
Thoạt nhìn, Busan như khúc hòa âm. Nhưng dưới tiếng nhạc ngoại giao, hồi trống thương chiến vẫn vang. Thuế quan bốn mươi bảy phần trăm chưa rút, thời hạn hiệp định chỉ vỏn vẹn một năm, thậm chí ngắn hơn nếu Trump đổi ý. Bởi thuế, với Trump, luôn là cây roi da trong tay – hễ giận là quất.
 
Từ Tokyo đến Kuala Lumpur, chư quốc Á châu răm rắp nhún nhường, mang dự án và quà cống, mong tránh đòn. Duy Trung Hoa điềm nhiên. Tập không né; mà chờ. Rồi đánh trả đúng hai điểm: đất hiếm và đậu nành – gân mạch của kinh tế Mỹ. Tập không cần nói nhiều; cáo đủ già để hiểu trong mọi trận đấu, kẻ ồn ào thường là kẻ yếu thế.
 
Cội rễ không ở Busan, mà ở Washington. Trump tưởng khiến Trung Hoa suy yếu, kỳ thực lại giúp họ cường thịnh. Chính hàng rào thuế quan kia biến thành tường bao quanh Nhà Trắng, cô lập Mỹ giữa các đồng minh của chính mình. Ở Bắc Kinh, Tập dùng mâu thuẫn ấy làm gạch xây tháp quyền lực, viết lại khẩu hiệu “tự cường” cho một đế chế đang cần niềm tin.
 
Tờ Dagens Nyheter của Thụy Điển chép rằng Trump vô tình mở đường cho Bắc Kinh. Khi ông áp thuế lên châu Âu, khi ông biến đối tác thành đối thủ, nước Mỹ bị tách khỏi bàn cờ mà chính mình thiết lập. Trung Hoa lặng lẽ tiến vào, giương khẩu hiệu “hợp tác để cùng thắng” dựng hình “người giữ trật tự mới.” Người đọc sử tất hiểu  – đó chưa bao giờ là lời mời, mà là lời triệu tập.
 
Từ Âu sang Á, đồng minh cũ bắt đầu mệt mỏi. Họ không hoàn toàn tin Bắc Kinh, nhưng đã quá mệt với sự thất thường của Washington. Với Trump, không có bạn – chỉ có giao kèo. Với Tập, không có hợp đồng nào không kèm ràng buộc.
 
Khẩu hiệu “Make America Great Again” từng là tuyên ngôn của Mỹ, giờ hóa thành nghịch lý: mỗi bước Trump tiến đến “vĩ đại”, Trung Hoa lại sải thêm một bước dài. Không hải quân, không đại pháo – Tập chỉ cần kiên nhẫn.
 
Trump rời Nam Hàn, nước Mỹ phía sau vẫn chia rẽ; khi Tập ở lại, nói với thế giới về “tương lai toàn cầu do Trung Hoa dẫn hướng.” Một người tìm sự vĩ đại trong tiếng hô hào, một người nhặt quyền lực trong im lặng. Cán cân không cần ai nghiêng – nó tự ngả.
 
Busan không phải dấu chấm, chỉ là khoảng lặng giữa hai chương của bản trường ca chính trị. Hai kẻ gác kiếm, nhưng tay vẫn đặt trên chuôi. Thế giới tạm yên – không vì hòa bình đã đến, mà vì cả hai đang gườm gườm cân nhắc: nhẫn nhịn, đôi khi, rẻ hơn chiến tranh.
 
Nina HB Lê tổng hợp
 
Chú thích:
“Hòa Ước Nam Kha” là điển cố Trung Hoa kể chuyện Thuần Vu Phần say dưới gốc hòe, mộng làm tể tướng nước Hoè An, tỉnh dậy chỉ còn nắng rơi. Lời dùng để chỉ những khế ước phù du, quyền lực mong manh, sớm tan như mộng giữa trưa.
Bài viết tham chiếu The Economist (30/10/2025), CNN, Dagens Nyheter.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
11/03/202623:19:00
Trong nhiều thập kỷ, cấu trúc chính trị Trung Đông xoay quanh xung đột Ả Rập–Israel. Hầu hết các quốc gia Ả Rập từ chối quan hệ ngoại giao với Israel do vấn đề Palestine chưa được giải quyết. Israel duy trì các hiệp ước hòa bình chính thức chỉ với Ai Cập và Jordan.
07/03/202613:03:00
Cựu bình luận viên bảo thủ Tucker Carlson đã khơi mào một trong những cuộc tranh luận gây chia rẽ nhất trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Ông chỉ trích mạnh mẽ liên minh Mỹ-Israel là “thiên vị và vô đạo đức”, cho rằng nó đặt lợi ích của Mỹ dưới sự chi phối của lòng trung thành tuyệt đối. Lời chỉ trích của ông đã gây ra phản ứng dữ dội từ các nhà lãnh đạo chính trị, nhà báo, các viện nghiên cứu và các nhóm vận động.
07/03/202612:51:00
“Lãnh đạo thực sự không được đo bằng các quyết định chiến tranh, mà bằng sự khôn ngoan, tôn trọng người khác, và hướng tới việc đạt được hòa bình.” (abc.net.au)
06/03/202600:00:00
Sau nhiều động thái của Hoa Kỳ và Israel mang tính truyền thống, hầu như để dọn đường cho một cuộc tấn công quân sự vào Iran, cho nên, sự kiện không kích của họ thực hiện vào sáng ngày 28 Tháng Hai 2026 đã không bị thế giới xem là quá bất ngờ. Ngay sau cuộc không kích, liên quân đã sớm loan tin về sự thiệt mạng của lãnh đạo tối cao Iran là Giáo chủ Ali Khamenei cùng nhiều quan chức cấp cao khác.
05/03/202623:00:00
Điều thực sự thúc đẩy hành động là ngưỡng đạo đức — tức mức độ sẵn sàng về mặt đạo lý để hành động, dù biết rằng sẽ có hậu quả. Ngưỡng đạo đức liên quan đến những câu hỏi như: Có chấp nhận được việc gây rủi ro thương vong cho dân thường không? Có chính đáng khi vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác không? Những lợi ích chiến lược hoặc chính trị có đáng để đánh đổi bằng việc làm bất ổn một khu vực hay không?
05/03/202622:42:00
Sau vụ hai công dân Mỹ bị nhân viên nhập cư bắn chết ở Minneapolis, bà Noem bị chỉ trích vì những phát ngôn "kích động", không chính xác và hung hăng, gán cho các nạn nhân cái mác "khủng bố nội địa" một cách sai trái trước khi các cuộc điều tra về các vụ nổ súng kết thúc.
04/03/202614:30:00
Một biển người áo đen đứng chung quanh hàng trăm quan tài bằng gỗ thô sơ. Họ ôm lấy các thi thể nhỏ xíu đã không còn cảm giác, đặt cạnh các em những ba lô, sách vở và hoa. Tất cả sẽ cùng với những con dã tràng bé nhỏ này đi vào lòng đất.
27/02/202600:00:00
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi. Nhưng những năm gần đây, các cảm xúc ‘mạnh’ lại tràn lan như quả cầu bồ công anh trong gió. Những sợi tơ trắng bám nơi nào, lúc nào không biết, nhưng chúng làm người ta ngứa ngáy vô cùng. Ngứa mắt, ngứa miệng. Không thể nào không dụi mắt, không thể nào không hé môi. Sự ngứa ngáy lại này rất ác ôn: nó thích xuất hiện bất ngờ. Khi ta đang ăn trưa với một người bạn, đang chuyện trò với người thân, chẳng hạn. Không lẽ bỏ bữa ăn? Không lẽ cúp điện thoại? Thế là phải dụi mắt, phải hé môi. Đã lỡ hé rồi, thì cho nó há ra luôn. Thế là người bạn, người thân cũng khoe cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo!
27/02/202600:00:00
Sau nhiều thập niên xung đột, chia rẽ và thử nghiệm tư tưởng, Việt Nam đang đứng trước một câu hỏi không thể né tránh: đất nước có cần tiếp tục đi theo chủ thuyết xã hội không thực tế kiểu cộng sản dù chỉ làm bình phong, hay cần một hệ thống vận hành được? Lịch sử hiện đại cho thấy, phần lớn những bi kịch của Việt Nam không bắt nguồn từ việc thiếu lý tưởng, mà từ việc quá tin vào một lý tưởng duy nhất, đến mức đặt chủ thuyết cao hơn con người và đời sống cụ thể. Khi một học thuyết được trao đặc quyền không thể chất vấn, sớm muộn cũng sẽ biến thành công cụ áp đặt, dù khởi đầu bằng những lời hứa tốt đẹp.
23/02/202621:17:00
Theo GS Stephen Young, sau ba lần nỗ lực không thành công trước đó nhằm sắp xếp các cuộc đàm phán trực tiếp, cánh cửa Nhà Trắng cuối cùng đã mở ra cho TBT Tô Lâm.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.