Hôm nay,  

Dân tộc Việt kém trí tuệ hay đảng CSVN ngu si?

14/11/202500:00:00(Xem: 763)

Photo Thận Nhiên
Khi nhìn bản đồ địa lý và duyệt lại lịch sử, thì chúng ta  nhận ngay rằng: tuy Việt Nam nằm trong vùng Đông Nam Á về địa lý nhưng trên phương diện văn hóa thì chúng ta thuộc nền văn hóa Đông Á cùng với Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore.

Câu hỏi hiển nhiên phải đặt ra là: tại sao Việt Nam thua xa Trung Quốc, Nam Hàn, Nhật Bản, Đài Loan và Singapore trên phương diện phát triên kinh tế?
Tại sao khi xuất ngoại du học thì các sinh viên VN không hề thua kém sinh viên các quốc gia Đông Á kia mà còn vượt trội trên nhiều phương diện?

Tại sao các cộng đồng tỵ nạn CS người Việt tại các nước Tây Phương tân tiến thành công không kém người bản địa, nếu không nói cũng vượt trội trên nhiều phương diện, tại Hoa Kỳ, Canada, Úc, Âu Châu?

Thật vậy vào năm 2025 GDP đầu người tại Singapore tính theo Mỹ Kim khoảng $88.000, Nhật Bản $34.000-$36.000, Nam Hàn $37.600, Đài Loan $36.000-$38.000, Trung Quốc $13.306 và Việt Nam $4.900- $4.986.

Đó là chưa kể tại Việt Nam, hoàn toàn không có những Tổng Cục Thống Kê độc lập vô tư như tại các quốc gia dân chủ. Các con số thống kê thông thường bị đảng CSVN chi phối để tuyên truyền giả dối cho chế độ. Sự thật khách quan còn tệ hơn nhiều.

Có nghĩa là khi so sánh với các quốc gia dân chủ cùng một nền văn hóa thì Việt Nam dưới sự lãnh đạo của đảng “CSVN vinh quang” người Singapore sung túc hơn dân ta gần 20 lần, dân tại Nhật, Hàn, Đài thì sung túc hơn khoảng 7 lần. Tệ hơn nhất là, cùng là cộng sản độc tài như nhau, mà nhân dân CSTQ cũng sung túc hơn VN gần 3 lần. Có nghĩa là nếu CSTQ ngu hơn các quốc gia dân chủ nêu trên thì CSVN còn ngu gấp mấy lần CSTQ nữa.

Lý do khoản cách lớn lao giữa TQ và VN là vì CSTQ đã có viễn kiến, cải tổ và khuyến khích doanh nghiệp tư nhân vào các thập niên 1980, còn CSVN khư khư bám lấy khái niệm “doanh nghiệp nhà nước giữ vai trò chủ đạo” theo hiến pháp ngu si 2013 cho đến mãi hôm nay. Đảng đã làm trì trệ sự phát triển kinh tế của quốc gia và chao đảo khi Hoa Kỳ đánh thuế quan vào năm 2025.

45 năm sau khi Đặng Tiểu Bình khai phóng cho doanh nghiệp tư nhân TQ thì với cú sốc của thuế quan Hoa Kỳ, Tô Lâm mới rục rịch khuyến khích doanh nghiệp tư nhân. Tô Lâm vẫn không dám tu chính hiến pháp và vẫn giữ khái niệm “doanh nghiệp nhà nước là chủ đạo” vì sợ đảng mất quyền lực và quyền lợi.

Phương pháp cai trị của CSVN từ Hồ Chí Minh đến Tô Lâm là “chờ xem CSTQ cải tổ xong, chứng kiến thành quả và chắc rằng đảng CSTQ vẫn còn nắm giữ quyền lực sau một vài thập niên, thì CSVN mới cảm thấy an toàn mà copy theo.” CSVN hoàn toàn không quan tâm đến quyền lợi tổ quốc và nhân dân, chỉ biết lo sợ mất quyền lực và quyền lợi. Suốt 75 năm cai trị miền Bắc và 50 năm cai trị toàn cõi Việt Nam, đảng chỉ bắt chước CSTQ như một bầy khỉ con và không hề có tư duy đột phá về thể chế lẫn kinh tế.

Đó chính là lý do tại sao, cùng một di sản văn hóa với TQ, Hàn, Nhật, Đài và Sing mà dân tộc ta tụt hậu thảm thương như vậy.

Không phải người Việt, qua nhiều ngàn năm thấm nhuần nền văn hóa Đông Á, mà bàn tay cũng như khối óc vẫn kém người Hoa, Hàn, Nhật, Đài hay Sing, mà chính là vì sự ngu si của đảng CSVN là phi thường.

Thật vậy, khi so sánh với những quốc gia kia thì họ có những lãnh đạo sáng suốt và kiệt xuất, bứt phá thời cuộc, đưa dân tộc lên chiều cao thực sự như Đặng Tiểu Bình của Đảng CSTQ, Minh Trị Thiên Hoàng của Nhật, Tướng Phát Chính Hy của Nam Hàn, Tưởng Giới Thạch của Đài Loan và Thủ Tướng Lý Quang Diệu của Singapore.

Trong khi đó, Hồ Chí Minh thiển cận, lẽo đẽo suốt đời làm học trò ngoan của Bác Mao, Bác Stalin. Đám đệ tử tệ hơn nữa như các đời tổng bí thư Trường Chinh, Lê Duẫn, Nguyễn Văn Linh, Đỗ Mười, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh, Nguyễn Phú Trọng và Tô Lâm. Cả đám chỉ biết đu dây giữa các siêu cường, giữa Liên Xô và TQ thủa xưa, giữa TQ và Hoa Kỳ hôm nay, như bầy khỉ trong rừng xanh, không hề có sự dột phá thật sự để đưa dân tốc thoát khỏi lầm than.

Trường Chinh khát máu trong chiến dịch cải cách ruộng đất.  Lê Duẫn giáo điều theo kiểu Mao Trạch Đông trong sách lược kinh tế. Nguyễn Văn Linh một mặt hô hào đổi mới nhưng mặt khác siết chặt cùm kẹp nhân dân. Đỗ Mười siêu bảo thủ. Lê Khả Phiêu vô nghì chẳng ra chi. Nông Đức Mạnh dốt nát. Nguyễn Phú Trọng giáo điều hơn cả Đỗ Mười. Tô Lâm gian xảo nhưng đa nghi và tứ bề thọ địch. Không có kẻ nào có thể so sánh với những nhân vật kiệt xuất nêu trên của các con rồng Đông Á.

Đám lãnh tụ CSVN chỉ giỏi chia chát quyền lợi, nuôi một đám văn nô và dư luận viên trong hàng ngũ báo chí, truyền thanh, truyền hình quốc doanh, mạng xã hội hầu bốc phét tung hô lãnh đạo, không biết xấu hổ . Trong khi dân nghèo tả tơi không đủ thuốc men, nhà ở, cơm ăn áo mặc.

Dân tộc Việt, với bàn tay và khối óc được tôi luyện qua nhiều ngàn năm lịch sử và văn hóa Đông Á, không hề thua kém trí tuệ các con rồng Đông Á khác. Hiểm họa lớn lao của dân tộc là vướng vào gông cùm một đảng CS ngu si mà thôi.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
11/03/202623:19:00
Trong nhiều thập kỷ, cấu trúc chính trị Trung Đông xoay quanh xung đột Ả Rập–Israel. Hầu hết các quốc gia Ả Rập từ chối quan hệ ngoại giao với Israel do vấn đề Palestine chưa được giải quyết. Israel duy trì các hiệp ước hòa bình chính thức chỉ với Ai Cập và Jordan.
07/03/202613:03:00
Cựu bình luận viên bảo thủ Tucker Carlson đã khơi mào một trong những cuộc tranh luận gây chia rẽ nhất trong chính sách đối ngoại của Mỹ. Ông chỉ trích mạnh mẽ liên minh Mỹ-Israel là “thiên vị và vô đạo đức”, cho rằng nó đặt lợi ích của Mỹ dưới sự chi phối của lòng trung thành tuyệt đối. Lời chỉ trích của ông đã gây ra phản ứng dữ dội từ các nhà lãnh đạo chính trị, nhà báo, các viện nghiên cứu và các nhóm vận động.
07/03/202612:51:00
“Lãnh đạo thực sự không được đo bằng các quyết định chiến tranh, mà bằng sự khôn ngoan, tôn trọng người khác, và hướng tới việc đạt được hòa bình.” (abc.net.au)
06/03/202600:00:00
Sau nhiều động thái của Hoa Kỳ và Israel mang tính truyền thống, hầu như để dọn đường cho một cuộc tấn công quân sự vào Iran, cho nên, sự kiện không kích của họ thực hiện vào sáng ngày 28 Tháng Hai 2026 đã không bị thế giới xem là quá bất ngờ. Ngay sau cuộc không kích, liên quân đã sớm loan tin về sự thiệt mạng của lãnh đạo tối cao Iran là Giáo chủ Ali Khamenei cùng nhiều quan chức cấp cao khác.
05/03/202623:00:00
Điều thực sự thúc đẩy hành động là ngưỡng đạo đức — tức mức độ sẵn sàng về mặt đạo lý để hành động, dù biết rằng sẽ có hậu quả. Ngưỡng đạo đức liên quan đến những câu hỏi như: Có chấp nhận được việc gây rủi ro thương vong cho dân thường không? Có chính đáng khi vi phạm chủ quyền của một quốc gia khác không? Những lợi ích chiến lược hoặc chính trị có đáng để đánh đổi bằng việc làm bất ổn một khu vực hay không?
05/03/202622:42:00
Sau vụ hai công dân Mỹ bị nhân viên nhập cư bắn chết ở Minneapolis, bà Noem bị chỉ trích vì những phát ngôn "kích động", không chính xác và hung hăng, gán cho các nạn nhân cái mác "khủng bố nội địa" một cách sai trái trước khi các cuộc điều tra về các vụ nổ súng kết thúc.
04/03/202614:30:00
Một biển người áo đen đứng chung quanh hàng trăm quan tài bằng gỗ thô sơ. Họ ôm lấy các thi thể nhỏ xíu đã không còn cảm giác, đặt cạnh các em những ba lô, sách vở và hoa. Tất cả sẽ cùng với những con dã tràng bé nhỏ này đi vào lòng đất.
27/02/202600:00:00
Tôi có đôi lần nói một cách tự hào là chẳng bao giờ giữ các cảm xúc ‘mạnh’ trong lòng. Người sống với sự quá khích thường là người bị mất sự vui sống trước tiên. Không ưa, không thích, không hợp, không ‘chịu nổi’ thì không làm bạn, thế thôi. Nhưng những năm gần đây, các cảm xúc ‘mạnh’ lại tràn lan như quả cầu bồ công anh trong gió. Những sợi tơ trắng bám nơi nào, lúc nào không biết, nhưng chúng làm người ta ngứa ngáy vô cùng. Ngứa mắt, ngứa miệng. Không thể nào không dụi mắt, không thể nào không hé môi. Sự ngứa ngáy lại này rất ác ôn: nó thích xuất hiện bất ngờ. Khi ta đang ăn trưa với một người bạn, đang chuyện trò với người thân, chẳng hạn. Không lẽ bỏ bữa ăn? Không lẽ cúp điện thoại? Thế là phải dụi mắt, phải hé môi. Đã lỡ hé rồi, thì cho nó há ra luôn. Thế là người bạn, người thân cũng khoe cái lưỡi không xương nhiều đường lắt léo!
27/02/202600:00:00
Sau nhiều thập niên xung đột, chia rẽ và thử nghiệm tư tưởng, Việt Nam đang đứng trước một câu hỏi không thể né tránh: đất nước có cần tiếp tục đi theo chủ thuyết xã hội không thực tế kiểu cộng sản dù chỉ làm bình phong, hay cần một hệ thống vận hành được? Lịch sử hiện đại cho thấy, phần lớn những bi kịch của Việt Nam không bắt nguồn từ việc thiếu lý tưởng, mà từ việc quá tin vào một lý tưởng duy nhất, đến mức đặt chủ thuyết cao hơn con người và đời sống cụ thể. Khi một học thuyết được trao đặc quyền không thể chất vấn, sớm muộn cũng sẽ biến thành công cụ áp đặt, dù khởi đầu bằng những lời hứa tốt đẹp.
23/02/202621:17:00
Theo GS Stephen Young, sau ba lần nỗ lực không thành công trước đó nhằm sắp xếp các cuộc đàm phán trực tiếp, cánh cửa Nhà Trắng cuối cùng đã mở ra cho TBT Tô Lâm.
“Đây là quan điểm của người viết, không nhất thiết là quan điểm của Việt Báo.”
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.