Hôm nay,  

Tuân Lệnh hay Tuân Luật?

28/11/202500:00:00(Xem: 509)
ảnh bài
Giữa lúc chính trường Hoa Kỳ đang sục sôi với những tranh cãi pháp lý về quyền hạn quân sự, một câu hỏi đặt ra cho quân nhân: Khi cấp trên ra lệnh làm điều trái luật, họ nên cúi đầu tuân theo hay kiên quyết từ chối? (Nguồn: pixabay.com)
 
“Cách rõ nhất làm sáng tỏ ý nghĩa của luật pháp là đứng lên chống lại
những kẻ muốn thay luật bằng quyền hạn con người.”
- Dwight D. Eisenhower
 
Năm 1968 tại Mỹ Lai, trung úy William Calley bị truy tố vì ra lệnh thảm sát thường dân Việt Nam¹. Tòa quân sự kết luận rằng một mệnh lệnh “mà bất cứ người bình thường nào cũng nhận ra là tội ác” thì không được phép thi hành — và lời biện minh “tôi chỉ làm theo lệnh” không thể cứu ai khỏi trách nhiệm.

Một năm sau, trong vụ án United States v. Keenan, tòa nói rõ: người bóp cò vẫn chịu trách nhiệm, dù cấp trên ra lệnh².

Năm 1966, ba binh sĩ “Fort Hood Three” từ chối sang Việt Nam và bị kết án tù³. Lằn ranh ấy đã có từ lâu: từ chối lệnh có thể bị xử, nhưng thi hành lệnh bất hợp pháp đôi khi còn bị xử nặng hơn.

Hôm nay, bối cảnh đổi thay nhưng câu hỏi vẫn cũ. Sau những vụ oanh kích tàu thuyền tại Caribe mà nhiều giới xem là không hợp pháp, sáu dân cử Đảng Dân Chủ — tất cả từng phục vụ trong quân đội hoặc ngành tình báo — đăng đoạn video ngày 18 tháng 11, nhắc rằng quân nhân có quyền và nghĩa vụ từ chối mệnh lệnh trái luật⁴.

Các chuyên gia quân pháp xác nhận: đó là đúng luật, đơn giản như nói trời có mưa. Không ai trong sáu người kêu gọi bất tuân lệnh hợp pháp. Họ chỉ nhắc lại nguyên tắc căn bản của UCMJ.

Trump ngược lại gọi đây là: “phản loạn, phạt tử hình.” Nhưng điều làm quân đội lo không phải lời nói đó, mà là ngọn gió thổi sau lưng. Thượng Nghị Sĩ Slotkin — một trong sáu người trong video — nói nhiều quân nhân đã liên lạc với bà, lo rằng họ có thể bị kéo vào những nhiệm vụ mà tính hợp pháp không còn rõ ràng⁵. Khi ngay cả người viết luật phải dè chừng lời của mình, người thi hành lệnh sẽ dựa vào đâu?

Bộ Quốc phòng lại mở điều tra Thượng nghị sĩ Mark Kelly vì cho rằng ông “khuyến khích chống lệnh.” Nhiều chuyên gia nói việc này vô cắn cứ: ông chỉ nhắc lại luật trong sách. Nhưng sự kiện ấy cho thấy điều đáng sợ hơn — rằng sự trung thành với Hiến pháp có thể bị diễn giải thành “phản loạn” chỉ vì nó làm chói mắt người cầm quyền.

Bối cảnh rộng hơn không bớt nặng. Từ khi Trump trở lại Bạch Ốc, nhiều quyết định hành pháp khiến các tổ chức nhân quyền báo động: trục xuất di dân không qua thủ tục bảo đảm quyền kháng nghị; giam giữ trong điều kiện bị xem là phi nhân; nói đến việc cưỡng bức di dời người Palestine khỏi Gaza; điều quân đội liên bang và Vệ binh Quốc gia vào Los Angeles, Portland, Chicago và Washington để đối phó những cuộc biểu tình phần lớn ôn hòa⁶. Một vệ binh triển khai tại Los Angeles nói: “vết thương đạo lý này sẽ còn lâu mới lành.”

Từ việc dùng quân đội vào những vai trò không thuộc về họ, đến việc dọa truy tố những dân cử chỉ vì nhắc lại luật, ranh giới giữa hành pháp và lập pháp bị thu hẹp từng ngày.

Trong luật, lằn ranh này không mờ. Quân nhân tuyên thệ trung thành với Hiến pháp — không với con người. Điều 92 của UCMJ buộc họ phải tuân lệnh hợp pháp và từ chối lệnh bất hợp pháp⁷. Nhưng quân đội không đào tạo họ để phân xử luật. Họ được dạy làm theo lệnh, không hỏi “vì sao.” Và chính vì vậy, câu hỏi hiển nhiên nay trở thành cấp bách: đâu là giới hạn của một mệnh lệnh? Và ai bảo vệ người lính khi lệnh và luật đi hai hướng?

Khảo sát của Human Security Lab (13–30/6/2025) phơi bày điều mà quân đội thường tránh nói thành tiếng⁸. Trong 818 quân nhân được hỏi, chỉ 9% nói sẽ tuân mọi lệnh. Nhiều người biết họ phải từ chối: bắn vào thường dân, tra tấn tù binh, bỏ đói người bị giam. Nhưng khi đặt vào từng tình huống cụ thể, ý chí ấy lung lay. Giữa lý thuyết và chiến trường còn có áp lực đơn vị và nỗi sợ quyết định sai.

Khảo sát cũng cho thấy nhiều quân nhân tin công pháp quốc tế hơn luật Hoa Kỳ trong việc xác định giới hạn⁹. Khi nhắc rằng bắn vào thường dân là vi phạm luật quốc tế, mức sẵn sàng từ chối tăng. Khi yêu cầu họ suy nghĩ về bổn phận từ chối lệnh trái luật rồi hỏi về việc ném bom nguyên tử vào một thành phố dân sự, tỷ lệ nói “sẽ tuân lệnh” giảm từ 69% xuống còn 56%¹⁰. Một lời nhắc đủ đổi hướng suy nghĩ — vì chẳng ai được dạy để dừng lại và nghĩ như thế.

Xưa nay, văn hóa quân đội khiến việc từ chối lệnh luôn đầy rủi ro: từ chối lệnh hợp pháp có thể bị truy tố theo Điều 90 và 91 của UCMJ. Nhưng bất chấp rủi ro, từ một phần ba đến một nửa số quân nhân trong khảo sát nói họ sẽ không thi hành nếu bị buộc gây hại thường dân, bỏ đói họ, tra tấn tù binh hoặc sử dụng vũ khí hạt nhân lên mục tiêu dân sự. Có người đối chất; người khác trì hoãn, đặt câu hỏi, tạo trở ngại, thậm chí giả bệnh. Nghiên cứu của Eva Whitehead cho thấy: chỉ cần một người từ chối công khai, những người khác sẽ dễ tìm thấy can đảm¹¹.

Trong khi đó, các dấu hiệu từ lãnh đạo chính quyền không làm lòng người yên hơn. Những cáo buộc “phản loạn,” những lời kêu gọi treo cổ sáu dân cử — rồi được Trump chia sẻ lại — gửi xuống quân đội một tín hiệu: nhắc đến luật cũng có thể bị xem là tội. Nếu dân cử còn phải dè chừng khi viện dẫn Hiến pháp, người lính sẽ hiểu thế nào về bổn phận từ chối một mệnh lệnh trái luật?

Tuy vậy, số cuộc gọi đến GI Rights Hotline tăng mạnh trong năm 2025 cho thấy rõ một điều: quân nhân Hoa Kỳ không muốn trở thành công cụ của một mệnh lệnh trái luật¹². Họ đang suy tính, vì họ hiểu sẽ có lúc phải đứng trước một lằn ranh mà cấp trên không cho họ câu trả lời. Và khi khoảnh khắc ấy đến, điều họ còn lại không phải là tiếng quát “thi hành,” mà là lời tuyên thệ với Hiến pháp — và những nguyên tắc giữ cho chiếc áo lính không đánh mất linh hồn của nó.

Nina HB Lê tổng hợp
* Tham khảo:
  1. Vụ thảm sát Mỹ Lai và phiên tòa Trung úy William Calley: tài liệu Bộ Lục Quân Hoa Kỳ; U.S. Army Court-Martial Records, 1971.
  2. United States v. Keenan (1969), phán quyết Tòa án Phúc thẩm Quân sự Hoa Kỳ: United States Court of Military Appeals Reports.
  3. “Fort Hood Three”: hồ sơ tòa án quân sự, Department of Defense Archives, 1966; bản tường trình của The New York Times, 12/1966.
  4. Video ngày 18/11/2025 của sáu dân cử Đảng Dân Chủ: bài tường thuật của TIME, Chantelle Lee, TIME Magazine, 25/11/2025.
  5. Phát biểu của Thượng Nghị Sĩ Elissa Slotkin về lo ngại của quân nhân: TIME, cùng bài trên.
  6. Các quyết định hành pháp thời Trump về trục xuất, giam giữ di dân và triển khai quân đội trong nước: từ Human Rights Watch Reports 2025, Amnesty International Briefings 2025, và tư liệu TIME.
  7. Điều 92, Bộ luật Tư pháp Quân sự (UCMJ): Uniform Code of Military Justice, Title 10, U.S. Code, Section 892.
  8. Khảo sát Human Security Lab (13–30/6/2025): Human Security Lab Survey Report, University of Massachusetts Amherst, 2025.
  9. Quan điểm quân nhân về công pháp quốc tế: cùng khảo sát Human Security Lab, mục “Legal Standards Perceived by Service Members”.
  10. Thử nghiệm tình huống về ném bom nguyên tử: Human Security Lab, Appendix B, 2025.
  11. Nghiên cứu Eva Whitehead về hiệu ứng người từ chối lệnh đầu tiên: Armed Forces & Society Journal, vol. 51, no. 4 (2024).
  12. Số liệu GI Rights Hotline, 2025: GI Rights Network Annual Data Summary, 2025.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hoa Kỳ đã bước vào chiến tranh với Iran. Trong chiến dịch này, Washington chỉ có một đồng minh công khai là Israel. Các quốc gia Ả Rập vùng Vịnh tuy e ngại chính quyền Tehran nhưng chưa tham gia tấn công. Lý do được nêu ra là “mối đe dọa cận kề” và nhu cầu “ra tay trước”. Tuy nhiên, không có dấu hiệu cho thấy Iran đang tạo ra một hiểm họa tức thời đối với lãnh thổ Hoa Kỳ. Trong bài diễn văn công bố quyết định tấn công, Trump nhắc lại một chuỗi cáo buộc kéo dài nhiều thập niên: Iran hậu thuẫn lực lượng đã giết binh sĩ Mỹ tại Iraq, tài trợ khủng bố, gây bất ổn Trung Đông. Những điều ấy có cơ sở. Nhưng chúng không tạo thành lý do khẩn cấp cho hành động quân sự ngay lúc này. Bài diễn văn kết thúc bằng lời kêu gọi người dân Iran đứng lên lật đổ chính quyền của họ.
Trong lịch sử chính trị Mỹ suốt 250 năm, hiếm thấy nhân vật nào thể hiện sức mạnh bản thân bất khuất như Donald Trump. Từ những cuộc vận động tranh cử khoa trương đến những đợt tấn công không ngừng nghỉ trên mạng xã hội, Trump xây dựng cho mình một hình tượng bất khả chiến bại. Không sợ hãi. Dám nói dám làm. Luôn sẵn sàng nghiền nát đối thủ. Nhưng bằng cách nào? Không phải bằng những thỏa hiệp khôn khéo đậm mùi chính trị gia; cũng không phải bằng chiến lược khoa học xã hội; càng không phải bằng những mưu kế trận đồ Gia Cát Lượng. Vũ khí của Trump là những lời xúc phạm cá nhân, đe dọa, công khai nhục mạ đối phương. Những lời tấn công nhục mạ người khác ở cường độ ngày càng tăng của Trump không phải là sự tàn nhẫn ngẫu nhiên, mà là chiến thuật đánh lạc hướng có chủ đích.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Belzoni, một thị trấn chừng hai ngàn dân ở Mississippi, lâu nay được quảng cáo là “Kinh đô Catfish của thế giới”. Nhưng với người da đen, cái tên ấy còn gợi lại một chuyện khác: một trong những vụ treo cổ thời dân quyền đầu tiên trên đất Mỹ ở thế kỷ này. Ngày 7 tháng 5 năm 1955, hai người thuộc tổ chức White Citizens’ Council ở địa phương nhắm thẳng vào ca-bin xe của Mục sư George Lee mà bắn; mấy viên đạn xé nát nửa phần dưới gương mặt ông. Lee là một trong những người đồng lập hội NAACP tại Belzoni, là người da đen đầu tiên ghi tên đi bầu được ở hạt Humphreys kể từ thời Tái thiết. Không những thế, ông còn vận động cho hơn trăm người da đen cùng thị trấn ghi tên vào danh sách cử tri, một con số đáng kể nếu nhớ tới kích thước nhỏ bé của Belzoni và bầu không khí bạo lực luôn treo lơ lửng trên đầu người da đen dám dùng lá phiếu của mình giữa thời Jim Crow
Một năm sau khi Donald Trump trở lại Bạch Ốc, một cuộc thăm dò dư luận quốc tế quy mô lớn cho thấy một nghịch lý đáng chú ý: khẩu hiệu “Làm Cho Nước Mỹ Vĩ Đại Trở Lại” của ông dường như lại đang góp phần nâng vị thế toàn cầu của Trung Quốc, thay vì củng cố vai trò lãnh đạo của Hoa Kỳ.
Khi Donald Trump tái đăng cử, ông đem lại cho cử tri Hoa Kỳ một câu hứa làm yên lòng quần chúng mỏi mệt: chấm dứt những cuộc chiến tranh vô tận, đã kéo dài qua nhiều thập niên, vắt kiệt ngân khố và làm khô khan niềm tin. Song lời hứa ấy, tự bản chất, không xây trên lý tưởng mà chỉ phản chiếu tâm lý mệt mỏi của một quốc gia đã can dự quá lâu vào những cuộc phiêu lưu quân sự ngoại biên. Nhưng khi quyền lực quay lại tay ông, điều thế giới cần theo dõi không còn là khẩu hiệu “chấm dứt chiến tranh” mà ông lập lại trong các cuộc mít-tinh, mà là cách Hoa Kỳ thực sự sử dụng sức mạnh của mình trong những tình thế cụ thể.
Chưa kịp nguội chuyện bắt tổng thống Venezuela, thì hôm sau, Donald Trump đã lại nhìn lên phía Bắc, nói một câu khiến cả châu Âu lạnh gáy: “Nước Mỹ cần Greenland cho an ninh quốc gia.” Câu nói bật ra trên chuyên cơ Air Force One, nhưng hiệu ứng thì lan nhanh hơn gió Bắc Cực. Vài giờ sau, bà Katie Miller – vợ của cố vấn Stephen Miller – đăng bản đồ Greenland phủ kín cờ Mỹ, ghi vỏn vẹn một chữ “SOON.” Sáng hôm sau, chính Stephen Miller xác nhận trên CNN: “Nếu Hoa Kỳ muốn bảo vệ NATO và quyền lợi ở vùng Bắc Cực, thì hẳn nhiên Greenland nên là một phần của chúng ta.” Rồi ông thẳng đà nói quả quyết: “Sẽ không ai dám đối đầu quân sự với Hoa Kỳ vì tương lai của Greenland.”
Có một lối lập luận dễ nghe vì nó đơn giản: Đan Mạch chích ngừa ít hơn cho trẻ em mà chẳng sao, vậy có phải Hoa Kỳ hẳn đã làm quá tay. Trên bảng so sánh, mười mũi chích so với mười sáu mũi, con số ấy trông gọn gàng, sáng sủa. Nhưng chính cái gọn gàng đó lại là một nỗ lực rút ngắn đường, và con đường khoa học, hễ đi tắt, thường dẫn đến những hậu quả khó lường.
Trên những triền đồi cát đỏ ven biển Cox’s Bazar, nơi hơn một triệu người Rohingya chen chúc trong các túp lều lợp bạt giữa mưa nắng khắc nghiệt, cô gái mười bảy tuổi tên Hasina ngồi lặng bên chiếc điện thoại cũ trên đó in dòng chữ Forever Young. Với em, đó là vật kỷ niệm cuối cùng còn sót lại từ những ngày đi học – thời gian ngắn ngủi khi tuổi thơ vẫn còn có chỗ trú ngụ trong khu trại tị nạn này. Từ ngày trường học bị đóng cửa vì nguồn viện trợ quốc tế đột nhiên bị cắt, giấc mơ sách vở của em tan rã cùng sự yên ổn mong manh mà gia đình bám víu suốt gần tám năm qua.
Chỉ trong vài ngày cuối tuần qua, bạo lực như nổi cơn lốc. Sinh viên bị bắn trong lớp ở Đại học Brown. Người Do Thái gục ngã trên bãi biển Bondi, Úc châu, ngay ngày đầu lễ Hanukkah. Một đạo diễn tài danh cùng vợ bị sát hại — nghi do chính con trai. Quá nhiều thảm kịch trong một thời khắc ngắn, quá nhiều bóng tối dồn dập khiến người ta lạc mất hướng nhìn. Nhưng giữa lúc chưa thể giải được gốc rễ, ta vẫn còn một điều có thể làm: học cho được cách ứng xử và phản ứng, sao cho không tiếp tay cho lửa hận thù. Giữ đầu óc tỉnh táo giữa khủng hoảng giúp ta nhìn vào ngọn cháy thật, thay vì mải dập tàn lửa do người khác thổi lên.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.