Hôm nay,  

Tri túc

02/01/202600:00:00(Xem: 1274)

tri-túc-
 
Hồi còn nhỏ, tôi nhớ có đọc một câu chuyện, hình như trong mục truyện vui cười của báo Thiếu Nhi. Đại khái là có một ông nhà giàu, thấy một anh chàng trai trẻ đang nằm nghỉ thảnh thơi trên bãi biển. Ông nhà giàu hỏi sao không lên tàu ra khơi đánh cá. Chàng trai hỏi:

-          Để làm gì?
-          Để có tiền.
-          Có tiền để làm gì?
-          Để mua một con tàu đánh cá cho riêng mình.
-          Để làm gì?
-          Để kiếm nhiều tiền hơn, sau này về già có thể sống thảnh thơi.
-          Thì tôi đang sống thảnh thơi ngay lúc này rồi, đâu có cần làm chi cho cực?
 
Câu chuyện này còn đăng ở nhiều tờ báo khác, đa phần đều nằm trong mục truyện tiếu lâm.
 
Sau này ngẫm nghĩ lại, tôi tự hỏi tại sao câu chuyện này lại được xếp vào mục chuyện vui cười. Nó có thể là một đề tài tranh luận nghiêm túc về một phong cách sống, một triết lý sống có từ xa xưa: tri túc. Đại ý là khi nào mình cảm thấy nhu cầu là đủ thì nó đã đủ rồi, không cần tìm thêm nữa. Tri túc, tiện túc, hà thời túc.
 
Bản thân tôi cũng từng trải qua một câu chuyện tương tự. Hồi trẻ đi làm cho một công ty xây dựng của một thằng bạn học. D. là giám đốc, còn tôi là nhân viên bán hàng. Thấy cuối tuần tôi hay đi làm các công tác từ thiện, D. nói “…Tao mà như mày sẽ dành thì giờ để kiếm tiền. Thêm vài chục năm năm nữa, tao sẽ có thật nhiều tiền, lúc về già sẽ làm từ thiện cho đáng!...” Bạn có phần đúng. Điều này cũng giải thích phần nào tại sao bạn thì làm giám đốc, còn tôi chỉ là nhân viên. Tôi còn nói với D. rằng việc điều hành một công ty tạo ra công ăn việc làm cho 100 người còn có lợi ích cho xã hội hơn làm từ thiện nhiều. Xã hội rất cần có những người có khả năng lãnh đạo như D.
 
Có một vài người thân làm tôi suy nghĩ nhiều về phong cách sống tri túc. Trong xóm lao động có ông Tư làm nghề đạp xe ba bánh chở hàng, nên có tên là Ông Tư Ba Bánh. Gia đình ông nghèo lắm, nhưng lúc nào thấy ông cũng vui, ít khi thấy ông lo lắng. Mỗi sáng chở hàng cho mấy chị bán hàng ra ngoài chợ, chiều chở về, đủ sống qua ngày, nuôi con ăn học. Ngày nào kiếm “đủ sở hụi” là ông về nhà sớm, có ai kêu chạy thêm cũng không nhận. Rồi đến một buổi sáng sớm, Ông Tư chở hàng xong, ngừng xe ba bánh để đi tiểu ở gốc cây bên lề đường, thì một tên lưu manh lên xe đạp đi mất, ông già nên không đuổi kịp, mà đường lúc đó vắng người nên chẳng ai giúp. Ông đành đi bộ về nhà. Con hỏi xe đâu, ông nói “mất rồi!”. Cũng không thấy ông tỏ vẻ quá buồn phiền. Ông nằm nhà một lát, rồi lấy phấn vẽ lên tường nguệch ngoạc mấy chữ: “Hảo sự bất như vô”. Ông giải thích với con theo cách suy diễn của mình về câu ngạn ngữ này: ở đời, điều tốt cũng không bằng không có gì… Hàng xóm thấy thương tình, gom tiền cho ông mượn mua một chiếc xe ba bánh khác cũ hơn để làm phương tiện kiếm sống. Ông sống bình thản trong cảnh nghèo cho đến ngày nhắm mắt ra đi…
 
Anh Hai Lộc trước 1975 từng là đại diện cho Bộ Dân Vận Chiêu Hồi ở Vùng Bốn. Sau ngày Miền Nam thất thủ, anh đi tù cải tạo ba năm. Khi trở về nhà được bà chị đi xuất cảnh sang Pháp để lại cơ ngơi là một cửa hàng bán thuốc tây tại nhà. Vào thời đó, đây là một kiểu kinh doanh nhỏ, không chính thức nhưng kiếm tiền rất khá. Nhưng anh không thích ngồi nhà cả ngày bán thuốc tây để làm giàu. Lúc nào thấy “đủ sở hụi” là anh chạy đi chơi, tổ chức hội họp bạn bè hát hò, văn nghệ, đi đánh mạt chược. Một trong những cuốn truyện mà anh rất thích là “Cuộc Đời Và Kinh Nghiệm Của Alexis Zorba” của nhà văn Hy Lạp Nikos Kazantzakis. Nhân vật chính sống hết mình, sống tự do không chạy theo những giá trị chung của xã hội như giàu sang, danh vọng. Anh Hai Lộc cho rằng đây là một lối sống “thiền”, và anh cũng thế, cho nên không bao giờ giàu tiền bạc. Nhưng nhiều bạn bè nói anh là một trong những người biết cách sống trọn vẹn, và sống giàu tình nghĩa với mọi người nhất.
 
Bố tôi là nhà văn, nhà giáo, trước 1975 sống cuộc đời thanh đạm của một ông bố đi dạy để nuôi tám đứa con. Sau 1975 đi tù hai lần đều liên quan đến tội “biệt kích cầm bút”. Đi tù về, trải qua bao gian khổ, ông càng trân quí với những gì mình đang có hơn. Trong một “câu chuyện đầu năm” nhân một buổi họp mặt đêm giao thừa truyền thống hằng năm, ông tặng cho con cháu một phương châm sống của năm: “Hãy sống giản dị và làm lành”. Thực ra ông sống với phương châm đó cả đời. Đa số những người quen biết không quí ông vì tài viết văn hay dạy học, mà là vì phong cách sống an nhiên tự tại.
 
Trong Phật Giáo, tri túc là quan điểm xem mọi cảm thọ đều bắt nguồn từ cái tâm. Một người sống hạnh phúc hay khổ đau là do cách nhìn những gì xảy ra với mình. Cũng cùng một sự việc, có người thấy đau khổ, có người cảm thấy lạc quan. Hạnh phúc đến từ trong tâm chứ không phải từ bên ngoài. Người Tây Phương cũng có quan niệm tương tự qua khái niệm “nửa ly nước.” Nhìn ly nước còn một nửa, có người than: “Buồn quá! Tôi chỉ còn nửa ly nước!”; nhưng cũng có người mừng: “Vui thật! Tôi có đến nửa ly nước!”
 
Trong đời sống hàng ngày, nhiều người sống tri túc một cách tự nhiên, không lý luận. Khi gặp khó khăn, họ cho đó là cơ hội để rèn luyện khả năng chịu đựng nghịch cảnh. Thấy mình gặp chuyện không may, họ nghĩ đến những hoàn cảnh khốn khó hơn mình đang xảy ra chung quanh. Dù không giàu để ăn sang, mặc đẹp, nhưng vẫn cảm thấy mình may mắn hơn những kẻ hành khất không nhà. Thấy người hành khất mù thì cảm ơn đời vì mình vẫn còn đôi mắt sáng. Nhiều người theo Đạo Phật tin vào nhân quả, khi gặp bất hạnh thì cho rằng mình đang trả quả báo cho những điều mình đã từng làm; trả hết nghiệp rồi thì sẽ bớt khổ. Không xét đến đúng sai, những người lạc quan như vậy dễ có được hạnh phúc trong đời sống.
 
Vua Trần nhân tông, Sơ Tổ của Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử có một bài thơ thiền nổi tiếng “Cư Trần Lạc Đạo”. Bản dịch của Hòa Thượng Thích Thanh Từ:
Ở đời vui đạo hãy tùy duyên
Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền
Trong nhà có báu thôi tìm kiếm
Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền
 
Bài thơ có ý nghĩa thiền thâm sâu, hướng đến sự nhận ra Phật Tánh có sẵn tự tâm của mỗi người. Nhưng nếu hiểu theo ý nghĩa đơn giản của từ ngữ, bài thơ cũng hàm ý tri túc như một cách sống hữu ích cho người tu. Đơn giản hóa nhu cầu đời sống để có cái tâm buông xả. Bản thân mình đã có đủ những thứ để có được an lạc, chẳng cần đi tìm cầu ở bên ngoài.
 
Không phải ai cũng thích lối sống kiểu tri túc. Có người cho rằng những người sống tri túc là an phận, dễ dãi, không cầu tiến, do đó khó thăng tiến trong sự nghiệp, khó thành công ngoài xã hội. Điều này cũng đúng. Những người sống tri túc có lẽ cũng cần học cách sống trung đạo để không bị rơi vào lối suy nghĩ dễ dãi, sống buông trôi không cố gắng. Người xưa có câu “tận nhân lực, tri thiên mệnh”, cố gắng làm hết sức mình rồi mới vui với những gì mình đang có. Nói thì dễ, làm thì khó. Làm thế nào để biết là mình đã làm hết sức mình? Đâu là giới hạn khả năng của một con người? Một câu hỏi khó, câu trả lời có lẽ tùy thuộc vào mỗi cá nhân. Vua Trần Nhân Tông từng khoác chiến bào lãnh đạo dân quân nhà Trần đánh bại quân Mông Cổ hùng mạnh, sau đó mới khoác áo nhà tu sống đời thanh tịnh trên núi Yên Tử. Ngài là một tấm gương cho lối sống thấy việc cần làm thì làm, sau đó lại trở về với vô sự.
 
Sống tri túc không chỉ có được an lạc cho bản thân. Một người khi cảm thấy mình đã đầy đủ sẽ dễ chia sẻ với người khác hơn. Điều này cũng dễ hiểu. Khi chưa thấy đã kiếm đủ tiền bạc, tài sản, làm sao ta có thể giúp đỡ vật chất cho người khác? Mà sự cho đi không chỉ giới hạn ở của cải. Do không còn mong cầu, người tri túc dễ có được sự bình an, dễ cảm thấy hạnh phúc, nhờ vậy mà có thể đem lại bình an cho người khác. Làm sao ta có thể cho người khác cái mà ta không có?
 
Tôi có biết một nhóm Phật tử trẻ thường đi giúp vui cho các vị cao niên sống trong viện dưỡng lão. Các bác không thiếu ăn, thiếu mặc, nhưng cô đơn. Mỗi lần nhóm bạn trẻ đến, các bác vui lắm. Khi trả lời đúng một câu hỏi trong chương trình đố vui, khi cùng hát chung một số bài hát quen thuộc thời trai trẻ, những gương mặt tuổi già cười vui rạng ngời. Cũng có khi là những giọt nước mắt vì hạnh phúc.
 
Tôi có một người bạn trung học tên C. bị chứng bệnh Alzheimer kết hợp với Parkinson từ khi tuổi đời chưa đến 60, phải nằm liệt giường gần 5 năm ở San Diego trước khi qua đời. Nhóm bạn cùng lớp ở California quyết định đi thăm C. một tháng một lần. Gia đình kể mỗi lần biết có bạn sắp đến chơi, C. mong lắm, ngủ sớm từ tối hôm trước để hôm sau tỉnh táo gặp bạn bè. Sáng ra C. nói với con rằng “Hôm nay các bác đến chơi với ba…” Có lần có thêm các bạn từ tiểu bang khác, từ Việt Nam sang chơi, lên đến gần 10 bạn. Những lần như vậy C. vui lắm. Nằm trên giường, cho dù đã quên chuyện đời thường khá nhiều, C. huyên thuyên cười nói, nhắc lại những kỷ niệm thời đi học. Vợ C. nói ít khi thấy chồng mình hạnh phúc đến như vậy.
 
Khi mang lại niềm vui cho những người có hoàn cảnh khó khăn, có người không thấy mình đang làm phước, mà cảm thấy chính mình có được hạnh phúc. Khi biết cách cho, người cho còn hạnh phúc hơn người nhận.
 
Trong một bài giảng, Thầy Phước Tịnh có kể một câu chuyện thú vị về cuộc đối thoại giữa một vị hoàng đế và một người ăn mày. Vị hoàng đế dù có nhiều tiền của nhưng vẫn không sẵn lòng giúp đỡ bố thí cho người khác vì thấy bao nhiêu tài sản cũng là chưa đủ. Hoàng đế dù có địa vị quyền lực cao nhất nhưng vẫn thiếu thốn hạnh phúc, thiếu tình yêu thương đích thực, cho nên vẫn phải đi tìm người giúp mang lại sự bình an cho tâm hồn. Ngược lại, những người dù nghèo của cải vật chất nhưng nhờ biết đủ vẫn sẵn sàng chia sẻ những gì mình có cho những người thiếu thốn hơn. Người nghèo vẫn có thể giàu lòng từ bi nhờ tâm vô cầu. Chỉ cần tâm thấy vui với những gì đang có, thì hạnh phúc liền có mặt trong giây phút hiện tiền, họ sẵn sàng chia sẻ hạnh phúc với những người chung quanh. Làm hoàng đế, hay làm ăn mày, cũng chỉ do cái tâm mà ra…
 
Xin mời nghe bài thiền ca Hoàng Đế Và Ăn Mày, viết theo tinh thần lời giảng của Thầy Thích Phước Tịnh:
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Một người ăn mày ái tình
Đi đến thế nhân cố xin tình thân
Một người đi tìm hạnh phúc
Nơi sang nơi giầu mà chẳng thấy đâu
 
ĐK: Ta không cho những gì lòng ta mong cầu
Ta không cho những gì lòng còn khát khao
 
Rồi người không còn si tình
Bố thí nhân gian với tâm từ bi
Rồi người không cần danh tướng
Nhìn ra vô thường người thành đế vương
Hoàng đế cần chi sang giầu
Hoàng đế nhờ tâm vô cầu
 
Doãn Hưng
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Hai tờ báo hôm Chủ Nhật loan tin về kế hoạch Trump muốn thâu tóm Canada. Bản tin "Trump Insiders Reveal Secret Plot for Bigger Takeover Target" (Những người thân cận của Trump tiết lộ âm mưu bí mật nhằm mục tiêu thâu tóm lớn hơn) của phóng viên Laura Esposito, trên tờ The Daily Beast hôm Chủ nhật
Sẽ có ít nhất 600 cuộc biểu tình chống Trump được tổ chức vào Thứ Ba ngày 20 tháng 1/2026, kỳ niệm tròn một năm Trump đăng quang Tổng Thống. Bản tin "Trump inauguration anniversary walkouts: here’s what to know" (Các cuộc biểu tình nhân kỷ niệm ngày nhậm chức của Trump: những điều cần biết) của phóng viên Cecilia Nowell, trên báo The Guardian
PARIS, Pháp - Ngày 10/01/2026, Uỷ Ban Giải Thưởng hân hạnh trao Giải Thưởng Tinh Thần Trần Văn Bá 2025 cho bốn Tù Nhân Lương Tâm, hiện đang bị giam giữ trong nhà tù cộng sản Việt Nam, chỉ vì họ không im tiếng, không ngồi yên, đã can đảm đứng lên cho tự do, cho công lý xẵ hội tại Việt Nam. Giải thưởng được trao tặng cho: ông Huỳnh Ngọc Tuấn, ông Nguyễn Hoàng Nam, bà Nguyễn Thị Cẩm Thuý và Mục Sư Nguyễn Trung Tôn.
Liên Hiệp Quốc đã bị Tổng Thống Trump quăng vào thùng rác để chính Trump sẽ lập Hội đồng Hòa bình Dải Gaza. Trên nguyên tắc Trump thông báo nước nào muốn vào Hội đồng sẽ nộp 1 tỷ đôla; không rõ Việt Nam có nộp tiền chưa, nhưng báo Hà Nội đã loan tin Việt Nam sẽ vào (với Tô Lâm ngồi vào Hội đồng Điều hành Cấp cao Hội đồng Hòa bình Dải Gaza).
J521. Tesakuna Jātaka -- Chuyện ba con chim thông thái. Tóm tắt: Đức Phật khuyên vua xứ Kosala nên sống một cách chính trực và kể một câu chuyện về một vị vua không có con, người đã nhận nuôi ba con chim non bị bỏ rơi. Khi bị triều thần chế giễu, nhà vua lần lượt đưa từng con chim đến triều đình và hỏi chúng lời khuyên về việc cai trị vương quốc. Tất cả các con chim đều đồng ý rằng chúng nên được thăng chức lên những vị trí cao quý.
-- Đan Mạch, Greenland biểu tình phản đối Trump -- Liên bang kiếm chuyện, đòi điều tra thống đốc Minnesota và thị trưởng Minneapolis. -- Hoa Kỳ đã âm thầm nói chuyện với Cabello trước khi bắt Maduro. -- Hạ lãi suất: Trump gặp lực cản từ Fed và Thượng viện. -- Trump ân xá cựu thống đốc Puerto rico và đại gia ngân hàng. -- Bạch Ốc tính cho dân rút tiền hưu 401(k) để đặt cọc mua nhà. -- Chính quyền Trump tạm hoãn việc khấu trừ lương của người nợ tiền học. -- AI ngốn điện: Trump nói Big Tech phải tự trả, đừng đẩy giá điện của dân. -- Cử tri Cộng Hòa: hài lòng chuyện di trú nhưng vẫn đau đầu vì vật giá leo thang. -- Trump mua trái phiếu 100 triệu MK, dính tới Netflix, Warner Bros. -- Thuốc tylenol không làm trẻ sơ sinh bị tự kỷ. -- FAA cảnh báo phi cơ mỹ: bay qua Mexico, Trung–Nam Mỹ phải coi chừng. -- Bạch Ốc lập ban giám sát tái thiết Gaza, có Blair và con rể Trump. -- Lãnh tụ Iran: Trump là “tội phạm” đứng sau các cuộc biểu tình đẫm máu.
DB Mỹ Massie (Cộng Hòa): Hãy nói rằng hồ sơ Epstein đang giấu ở Greenland, Trump sẽ ngưng đòi sáp nhập. TNS Tillis: lính Mỹ có 17 căn cứ quân sự ở Greenland từ lâu rồi, sao Trump nói cần sáp nhập vì an ninh? Phóng viên Anna Commander viết trên Newsweek rằng: Dân Biểu Cộng hòa Thomas Massie của Kentucky đã nói đùa trên mạng xã hội về hồ sơ Epstein và Greenland vào hôm thứ Năm,
-- Cộng Hòa Thượng Viện quyết chặn Trump dùng vũ lực chiếm Greenland. -- Trump Đe Dọa Áp Thuế Các Nước Không Ủng Hộ Hoa Kỳ Kiểm Soát Greenland -- Trung Đông chạy đua ngăn chiến tranh Hoa Kỳ - Iran. -- Phó giám đốc ICE từ chức, ra tranh cử ghế Dân Biểu Ohio. -- Trump tung "kế hoạch vĩ đại": đưa tiền cho dân tự đi mua bảo hiểm. -- Tòa án ở Oregon và Cali chặn chính quyền Trump đòi hồ sơ cử tri. -- Vụ ICE bắn ông Venezuela ở Minnesota: người kể thế này, người nói khác. -- Biểu tình Minneapolis: bé 6 tháng tuổi suýt chết vì hơi cay của ICE. -- Trump lập “Hội Đồng Hòa Bình” cho Gaza, đòi Hamas nộp hết vũ khí. -- Mexico đòi làm rõ vụ công dân chết trong trại giam ICE ở Georgia. -- Trump đưa kiến trúc sư vào ngồi duyệt chính công trình mình từng làm. -- Bê bối cá độ bóng rổ đại học: hàng chục trận bị dàn xếp. -- Lãi vay mua nhà giảm, nhưng cầm 365,000 đô vẫn chưa dám mơ có nhà. -- Nợ nần chồng chất, số hồ sơ xin phá sản tăng vọt....
Bắt đầu từ ngày 26 tháng 12 năm 2025, Bộ An ninh Nội địa Hoa Kỳ sẽ yêu cầu hầu hết công dân nước ngoài phải hoàn tất kiểm tra nhận dạng sinh trắc học (nhận diện khuôn mặt) khi nhập cảnh và xuất cảnh khỏi Hoa Kỳ. Đây là lần đầu tiên sinh trắc học được sử dụng thường xuyên để ghi lại hồ sơ xuất cảnh. Biện pháp này đưa bước xác minh danh tính chính thức vào quy trình xuất cảnh đối với du khách quốc tế.
Bước sang đầu năm 2026, người dùng Amazon tiếp tục là mục tiêu của các chiến dịch lừa đảo qua email. Trong dịp lễ cuối năm, số vụ tấn công tăng mạnh và xu hướng này chưa dừng lại. Hãng an ninh mạng Darktrace cho biết Amazon là thương hiệu bị đánh lừa nhiều nhất hiện nay, chiếm khoảng 80% các cuộc tấn công giả mạo nhắm vào các thương hiệu lớn. Mục tiêu là chiếm quyền truy cập tài khoản, từ đó lấy thông tin cá nhân và dữ liệu thanh toán.
Hội chứng Havana có thể sắp bước sang một ngã rẽ mới, theo bản tin của Ellie Cook, ký giả quốc phòng cao cấp của Newsweek, đăng ngày 13 tháng 1 năm 2026. Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ đã thử nghiệm một thiết bị mà các điều tra viên tin rằng có thể liên quan trực tiếp đến tình trạng thường được gọi là “Hội chứng Havana,” theo tiết lộ của CNN hôm Thứ Hai. Thiết bị này được mua trong một chiến dịch hoạt động bí mật do Bộ Nội An Hoa Kỳ thực hiện, và đã được thử nghiệm suốt hơn một năm qua, theo lời bốn nguồn tin giấu tên được thông báo về vấn đề này.
Theo các nguồn am hiểu sự việc, Google sẽ triển khai quy trình giới thiệu sản phẩm mới (New Product Introduction – NPI) cho các dòng Pixel, Pixel Pro và Pixel Fold tại Việt Nam. Riêng dòng Pixel A, thuộc phân khúc thấp hơn, hiện vẫn tiếp tục được phát triển tại Trung Quốc. NPI là giai đoạn then chốt trong quá trình đưa một thiết bị điện tử mới ra thị trường. Công việc này bao gồm việc phát triển, kiểm chứng và tinh chỉnh toàn bộ quy trình sản xuất, với sự tham gia của hàng trăm kỹ sư từ hãng và các nhà cung cấp. Quá trình này đòi hỏi đầu tư rất lớn vào thiết bị thử nghiệm và máy móc khuôn mẫu, nhằm bảo đảm sản phẩm có thể được chế tạo đúng theo thiết kế ban đầu.
Sau nhiều tháng gia tăng áp lực quân sự đối với Venezuela, tình hình đã thay đổi đột ngột sau khi chính quyền Trump bắt cóc vợ chồng tổng thống Venezuela Nicolas Maduro vào ngày 3/1/2026 với các cáo buộc liên quan đến buôn lậu ma túy. Ngay sau đó, Trump đăng trên mạng xã hội Truth ngày 6/1 là chính quyền lâm thời Venezuela sẽ giao 30-50 triệu thùng dầu cho Mỹ theo diện trừng phạt. Tiếp theo vào ngày 7/1, Chris Wright, Bộ trưởng Bộ Năng Lượng Hoa Kỳ, cho biết Mỹ sẽ kiểm soát dầu của Venezuela “vô thời hạn”. Chính quyền Mỹ không hề dầu giếm tham vọng dầu mỏ chỉ vài ngày sau khi bắt tổng thống Venezuela vì tội ma túy.
Các cuộc biểu tình chống chế độ thần quyền tại Iran vẫn còn đang tiếp diễn. Điểm đáng chú ý trong làn sóng biểu tình lần này là việc nhiều người dân công khai kêu gọi Reza Pahlavi — con trai của Quốc vương Shah bị lật đổ năm 1979, hiện sống lưu vong tại Hoa Kỳ — trở về Iran để nắm giữ vai trò lãnh đạo. Reza Pahlavi bất ngờ trở thành một gương mặt nổi bật trên chính trường đầy biến động khi ông tự xác định mình là đại diện của phe đối lập Iran ở hải ngoại.
Bản tin của Sean Boynton, trên báo Global News hôm 15/1/2026 có nhan đề "Iceland the ’52nd state’? US ambassador nominee’s comment sparks alarm" (Iceland trở thành ‘tiểu bang thứ 52’? Bình luận của ứng cử viên đại sứ Mỹ gây lo ngại) gây sóng gió cho Châu Âu: hễ là quốc gia nhỏ, là bị Mỹ đòi sáp nhập?


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.