Hôm nay,  

Trump và những canh bạc đối ngoại đảo lộn thế giới

23/01/202600:00:00(Xem: 654)
hoa ky 2
Minh họa bài viết thực hiện bằng trí tuệ nhân tạo.
 
Trong năm đầu tiên trở lại Bạch Ốc, Donald Trump không chỉ thay đổi cách Hoa Kỳ trò chuyện với thế giới; ông đổi luôn giọng nói của quyền lực Mỹ. Những gì trước đây phải qua nhiều tầng hội nghị, bản ghi nhớ và bút phê của cả một guồng máy ngoại giao, nay có thể bắt đầu và kết thúc bằng một dòng chữ trên mạng xã hội, hay một cái gật đầu bất chợt trong Phòng Bầu dục. Đối với các đồng minh, đó là sự “linh hoạt” khó lường; đối với những người cầm quyền còn sợ uy lực Hoa Kỳ, đó là thứ quyền lực trần trụi, ít câu nệ thủ tục, coi thế giới như bàn cờ nơi một người chơi duy nhất muốn tự đặt và tự bẻ luật.
 
Panama: Cú gõ cửa đầu tiên vào trật tự cũ
 
Chưa đầy một tháng trước ngày tuyên thệ nhiệm kỳ hai, Trump bất ngờ nêu chuyện “lấy lại” Kênh đào Panama – đường thủy từng là biểu tượng cho tầm với Hoa Kỳ trong thế kỷ trước. Từ sau khi Washington trao trả chủ quyền kênh đào cho Panama, quan hệ hai bên được coi là đã yên, cho tới khi một dòng chữ trên mạng xã hội cáo buộc Panama thu phí quá đáng và để Trung Quốc chen quá sâu vào việc khai thác, điều hành.
 
Ở Washington, lời đe dọa ấy lập tức được biến thành giả thuyết quân sự: các phòng tham mưu được giao nghiên cứu phương án dùng vũ lực, như thể lịch sử có thể quay ngược chỉ nhờ ý muốn của một Tổng thống cho rằng nước Mỹ đã “nhường phần” quá lâu. Rốt cuộc, không có đoàn quân nào lên đường, không có con tàu chiến nào ép mình qua kênh; chỉ có một nguyên thủ Panama phải im lặng chấp nhận nhượng bộ, nhất là về dấu chân Trung Quốc trên dải đất – dải nước hẹp mà cả hai bờ đại dương cùng nhìn vào.
 
Panama là một đoạn phim ngắn cho thấy Trump hiểu rất rõ giá trị của đe dọa: chỉ cần làm thế giới tin rằng mình sẵn sàng làm điều “không tưởng”, phần còn lại là những người cầm quyền nhỏ hơn tự dò dẫm đường rút lui. Nhưng cũng từ đó, người ta bắt đầu thấy một điều khác: quan hệ đồng minh với Hoa Kỳ có thể bị đặt vào thế bị thử sức bất cứ lúc nào, tùy theo tâm trạng của một người.
 
Venezuela và “học thuyết Donroe”: sức mạnh trưng bày ở sân sau
 
Nếu Panama còn dừng ở mức hù dọa, thì với Venezuela, Trump cho thế giới thấy ông sẵn sàng đi xa hơn. Sau nhiều tháng siết dần vòng vây chính trị và kinh tế quanh chế độ Maduro, ông ký lệnh cho một toán đặc nhiệm hành quân đánh thẳng vào lãnh thổ Venezuela nhằm bắt sống nhà lãnh đạo mà Washington xem là vừa là nguồn ma túy, vừa là chiếc chìa khóa của kho dầu. Đó là lần phô trương sức mạnh quân sự lớn nhất của Hoa Kỳ tại Tây Bán cầu từ nhiều thập niên, và là dấu hiệu rõ ràng cho thấy Tổng thống sẵn sàng hành động đơn phương, không chờ dựng lên một liên minh trên danh nghĩa.
 
Từ Caracas, Trump nói về “trật tự mới” tại châu Mỹ, nơi các nước trong vùng phải chấp nhận rằng dầu lửa, cảng biển và các thỏa thuận an ninh đều nằm trong vòng soi xét của Washington. Những người viết diễn văn bên cạnh ông gọi đó là phiên bản mới của Học thuyết Monroe, được đặt lại tên một cách đùa cợt mà kiêu hãnh là “Donroe Doctrine”: vùng sân sau không chỉ cần yên, mà còn phải quay lưng với Bắc Kinh nếu muốn được Washington chở che.
 
Những chuyến bay, những cuộc lục soát trên biển Caribe, những vụ tấn công vào tàu thuyền bị coi là chở ma túy khiến hàng chục người chết trên biển đã làm dấy lên cáo buộc vi phạm luật chiến tranh, nhưng cũng gửi đi một thông điệp khác: trong con mắt Nhà Trắng, an ninh, dầu lửa và cạnh tranh với Trung Quốc ở vùng này là một gói duy nhất. Với những nhà chiến lược cổ điển, đó là sự trở lại của ngôn ngữ vùng ảnh hưởng; với nhiều người dân trong khu vực, đó là hình bóng cũ của một cảnh sát khu phố nay khoác thêm áo giáp mới.
 
Thuế quan, bom đạn và những cuộc mặc cả
 
Năm đầu tiên ấy không chỉ có Panama và Venezuela. Từ Yemen tới các cơ sở hạt nhân của Iran, từ dải Gaza đến bàn cờ Ukraine, Trump thay đổi cách Hoa Kỳ dùng cả thuế quan lẫn hỏa lực để ép các bên di chuyển. Bom rơi xuống những kho chứa, căn cứ, tàu thuyền của lực lượng bị coi là thù địch; trong khi đó, trên các hóa đơn thương mại, thuế nhập khẩu bị nâng lên, hạ xuống như những con số một thương gia khó tính dùng để nắn gân đối tác.
 
Ở châu Âu, các chính phủ buộc phải tăng chi tiêu quốc phòng sau nhiều năm bị Trump chỉ trích là “ăn bám” lá chắn an ninh Hoa Kỳ; cùng lúc, họ phải đối diện với việc viện trợ và hợp tác phát triển bị cắt đột ngột, để lại những khoảng trống khó bù đắp ở những nước nghèo hơn. Trong các hội trường quốc tế, người ta nghe nhiều hơn giọng nói “nước Mỹ trước hết” – không còn là khẩu hiệu tranh cử, mà trở thành nguyên tắc đơn giản cho mọi quyết định: không mang lại lợi ích nhìn thấy được cho cử tri trong nước thì không làm.
 
Kết quả là một thứ ngoại giao vừa lạnh vừa nóng: một bên là lời kêu gọi tăng chi tiêu quân sự, mua thêm vũ khí Mỹ, mở cửa cho vốn đầu tư Mỹ; bên kia là nguy cơ bị đánh thuế, bị cắt viện trợ hoặc bị bỏ mặc nếu không đáp ứng các đòi hỏi đó. Với những người ủng hộ Trump, đó là bằng chứng ông biết dùng sức mạnh Hoa Kỳ như một chiếc búa mặc cả hiệu quả; với những nhà ngoại giao già, đó là cảm giác vắng dần hai chữ “ổn định” – thứ mà họ từng xem là linh hồn của nghề mình.
 
Khi “tính khí” trở thành biến số địa – chính trị
 
Ngoài các con số và hỏa lực, còn có một yếu tố khác chạy xuyên suốt năm đầu tiên ấy: cái tôi của Donald Trump. Chuyện ông theo đuổi Giải Nobel Hòa bình đến mức các nguyên thủ từ châu Á tới châu Phi, từ châu Âu tới Mỹ Latin phải luân phiên ca ngợi “công lao” của ông, là một chi tiết nhỏ nhưng nói lên nhiều điều. Từ việc một nữ lãnh tụ đối lập ở Venezuela phải vội vàng tuyên bố “dâng tặng” giải thưởng cho ông, cho tới những màn tán tụng ồn ào của các nguyên thủ khác, người ta thấy cả một mạng lưới quyền lực phải xoay quanh tâm trạng của một người đàn ông ở Washington.
 
Các phái đoàn đến Thương dinh mang theo quà tặng trị giá lớn, từ thanh vàng tới phi cơ, với hy vọng mua được một nụ cười, một cái bắt tay, một lời hứa không bỏ rơi. Tổng thư ký NATO bị ghi nhận dùng lời lẽ thân mật để chiều lòng Tổng thống Mỹ; các nhà lãnh đạo nhỏ hơn lại ganh nhau xem ai biết khen đúng lúc hơn. Những cử chỉ ấy, nếu nhìn từ xa, có vẻ buồn cười; nhưng nếu nhìn từ góc độ an ninh chung, nó cho thấy một điều nghiêm trọng hơn: thế giới đang học cách đối phó không chỉ với quyền lợi của Hoa Kỳ, mà với những cơn giận dữ và cảm giác bị xúc phạm của một cá nhân.
 
Một giáo sư khoa học chính trị đã nói gọn: Trump bước lên sân khấu như một người thích trừng phạt. Ai không chịu xếp hàng thì bị dọa thuế quan, giảm viện trợ hoặc giảm hiện diện quân sự; ai chịu nhún, chịu khen, có thể được nới tay. Khi tính khí được nâng lên thành công cụ chính trị, mọi chỗ dựa cũ – từ hiệp ước phòng thủ chung tới nề nếp ngoại giao – đều bắt đầu bị xem lại từng ngày.
 
Bàn cờ Trung Quốc – Đài Loan: đồng tiền trên hết
 
Trong khi đó, ở phía bên kia Thái Bình Dương, bóng dáng Trung Quốc và Đài Loan phủ lên mọi bản thảo chiến lược của Washington. Giới tình báo Hoa Kỳ tin rằng Bắc Kinh đã ấn định mốc chuẩn bị quân sự cho khả năng tấn công Đài Loan vào khoảng 2027, buộc Washington phải cân nhắc nghiêm túc chuyện “trên tay” mình có thực sự đủ sức ngăn cuộc phiêu lưu đó hay không.
 
Khác với các đời Tổng thống trước thường nói nhiều về dân chủ, nhân quyền khi nhắc tới Đài Bắc, bản Chiến lược An ninh Quốc gia mới lại nhấn mạnh Đài Loan như một điểm gãy chiến lược: vị trí kiểm soát tuyến đường hàng hải, vai trò trong chuỗi cung ứng chất bán dẫn, và tầm ảnh hưởng đối với cán cân lực lượng trên biển. Trung Quốc trong văn bản này ít được mô tả như một đối thủ về ý thức hệ, mà nhiều hơn là đối thủ trong sổ sách: thị trường, chuỗi cung ứng, khoáng sản hiếm.
 
Trong các chuyến đi châu Á, Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ cảnh báo những nước muốn thắt chặt làm ăn với Bắc Kinh rằng con đường đó có thể làm nặng thêm ảnh hưởng xấu của Trung Quốc và khiến việc hợp tác quân sự với Washington trở nên khó khăn hơn. Song song, Nhà Trắng giữ lại thỏa thuận tàu ngầm với Úc, thúc các đồng minh NATO tăng chi tiêu quốc phòng lên tới mức chưa từng có, như một cách giải phóng phần nào tài nguyên để chuyển dần trọng tâm sang vùng Ấn Độ – Thái Bình Dương.
 
Vấn đề, như một số cựu quan chức Lầu Năm Góc lo ngại, là guồng máy ấy vừa phải trông chừng Trung Quốc, vừa bị kéo dãn bởi những cuộc phiêu lưu ở nơi khác – từ biển Caribe tới Trung Đông. Trong cuộc chơi “cạnh tranh cường quốc”, sự phân tán chú ý có thể là món quà khó gì quý hơn dành cho đối thủ.
 
Đồng minh trả giá cao hơn, tin cậy ít hơn
 
Ở châu Âu, câu chuyện không chỉ dừng ở những dòng chữ đả kích trên mạng xã hội. Bản Chiến lược An ninh mới vẽ bức tranh một châu Âu bị coi là đang đứng trước nguy cơ “bị xóa sổ về văn minh” và trở thành “đa số không còn là người Âu”, kèm theo lời nhắn rằng những cam kết an ninh xưa nay không còn là điều đương nhiên. Đồng minh chỉ được bảo vệ nếu chịu chi thêm, chịu mua thêm vũ khí Mỹ, và chịu xếp lại chính sách thương mại theo ý Washington.
 
Không ngạc nhiên khi phản ứng tại các thủ đô Âu châu được mô tả là mạnh và đầy xúc cảm: họ không xa lạ với những cuộc tranh cãi về ngân sách quốc phòng, nhưng khó chấp nhận bị đối xử như những học trò bị dọa “cấm thi” nếu không nộp đủ học phí cho lớp học mang tên NATO. Một số nghị sĩ Cộng hòa ở Washington cũng phải thừa nhận rằng giọng điệu ấy gợi lại các tranh luận của chính đảng mình hồi thập niên 1930, khi một bộ phận muốn quay lưng với châu Âu ngay lúc bóng tối toàn trị dâng cao.
 
Ở Thái Bình Dương, các đồng minh theo dõi cách Trump nói về Ukraine và NATO để tự hỏi: khi đến lượt mình, liệu có còn một nước Mỹ “ở đó” như lời hứa xưa nay, hay chỉ là một thương gia tới hỏi họ sẵn sàng trả bao nhiêu. Trong lúc ấy, Bắc Kinh có lý do để tự hỏi: phải chăng sự nhập nhằng tại châu Âu chính là cơ hội để thử phản ứng của Washington ở châu Á.
 
Thắng lợi hôm nay, trả giá ngày mai
 
Cuối năm, Trump có thể chỉ tay vào một số bảng thành tích: đồng minh NATO chấp nhận nâng mục tiêu chi tiêu quốc phòng lên mức chưa từng có; nhiều nước tăng mua vũ khí Mỹ; một số đối thủ rút bớt vốn Trung Quốc; vài cuộc ngưng bắn mong manh được thiết lập. Ở nhà, ông nói với cử tri rằng đó là cách đưa việc làm, kỹ nghệ, đầu tư trở về Hoa Kỳ – từ dầu lửa Venezuela tới nhà máy con chíp và tiền từ vùng Vịnh.
 
Nhưng phía sau những con số ấy là một câu hỏi dài hơi hơn: một trật tự đặt trên nỗi sợ bị bỏ rơi và bị trừng phạt liệu có đứng vững được lâu, nhất là khi uy tín của Hoa Kỳ bị suy giảm trong mắt nhiều người vì cảm giác rằng liên minh không còn là lời cam kết lâu dài mà chỉ là khế ước thương mại có thể xé bỏ bất cứ lúc nào. Nếu tới một ngày, các nước từng xem Washington là điểm tựa bắt đầu chuẩn bị cho một thế giới nơi Hoa Kỳ không còn “ở đó” trong giờ phút nguy nan, thì những thắng lợi trước mắt có thể chỉ là bước dạo đầu cho một cuộc xếp lại trật tự toàn cầu khó đoán hơn rất nhiều.
 
Nguyên Hòa tóm lược
Nguồn: Phỏng theo bài “How Trump’s Foreign Policy Gambits Are Reshaping the World” của Brian Bennett & Nik Popli, tạp chí TIME, 14-1-2026.
 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Super Bowl xưa nay vẫn được xem như một trong những dịp hiếm hoi người Mỹ tạm đình chiến: Cộng hoà, Dân chủ, bảo thủ, cấp tiến cùng ngồi ăn cánh gà, xem bóng bầu dục và biểu diễn giữa giờ. Năm nay, dưới bóng ông Trump trở lại Nhà Trắng, ngay cả 15 phút ca nhạc ấy cũng trở thành chiến hào. Một bên là “chú thỏ hư” Bad Bunny, dùng nghệ thuật để nói về bão tố, cúp điện, di dân, đàn áp, nhưng vẫn khép lại bằng lời chúc “God Bless America” và một lời mời rộng cửa: America không chỉ là United States, mà là cả lục địa này, với đủ mọi gương mặt. Bên kia là Turning Point USA, dựng một show “All-American” với thông điệp không cần che giấu: yêu nước nghĩa là đứng đúng phe, ghét đúng người, và nếu có thể, bấm sang đúng kênh mà tổng thống vừa khen.
Chiều hôm đó, cậu bé năm tuổi đội chiếc mũ len xanh có tai thỏ, mang ba lô Spider-Man, vừa bước xuống xe sau giờ học mẫu giáo thì nhân viên di trú đến chặn lại ngay trước nhà, ở một khu ngoại ô Minneapolis. Vài ngày sau, cũng trong vùng này, một toán khác của cơ quan di trú đập bể cửa kính xe hơi của một gia đình để kéo ra một bé gái hai tuổi. Hai em, Liam Conejo Ramos và Chloe Renata Tipan Villacis, cùng cha mình, bị đưa lên máy bay xuống Trung tâm Giam giữ Gia đình Nam Texas, tại thị trấn Dilley, cách San Antonio hơn một giờ chạy xe. Những người từng ở đây kể lại, muốn lấy xà bông, tã giấy, đồ dùng cần thiết phải xếp hàng dài; bệnh hoạn thì chờ rất lâu mới tới lượt khám; chỗ ăn ở chật chội, dơ bẩn, thiếu thốn.
Tính đến tháng 1, 2026, phần lớn dân Mỹ phản đối sự can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ vào Iran, với các cuộc thăm dò dư luận gần đây cho thấy đa số cử tri phản đối sự can thiệp này, bao gồm cả sự phản đối mạnh mẽ từ cả hai đảng. Mặc dù hầu hết người Mỹ đều nhận thức Iran là một mối đe dọa, nhưng chỉ một tỷ lệ nhỏ ủng hộ các cuộc tấn công quân sự hoặc xâm lược.
Mẹ của Liam, em bé 5 tuổi đội nón tai thỏ bị ICE bắt giam - bà Erika Ramos, đã phá vỡ im lặng về sự tàn nhẫn của những thông tin trái chiều của vụ việc. Bà chấp nhận trả lời phỏng vấn với một đài phát thanh phi lợi nhuận Minnesota Public Radio News (MPRNews) về những gì bà chứng kiến ngày hôm đó. Bà cũng kể về những cuộc điện thoại với con trai và chồng của bà, về nỗi đau mà bà đang phải chịu đựng.
“Chúng ta sẽ đứng lại trên mảnh đất này, Và không bỏ rơi người xa lạ giữa chúng ta. Chúng ta sẽ nhớ những tên người đã chết Trên đường phố Minneapolis.”
Theo một nghiên cứu mới của KFF- một tổ chức chính sách y tế hàng đầu tại Hoa Kỳ- cứ 5 đô la chi tiêu ở Mỹ thì có 1 đô la cho chăm sóc sức khỏe. Chi phí y tế hiện chiếm 18% GDP của Mỹ, và tiếp tục tăng khi các khoản tín dụng thuế bảo hiểm y tế ACA (Obamacare) đã hết hạn.
Hôm qua, tại một tiệm làm tóc ở Chicago, một người đàn bà, còn mặc áo choàng giữa hai khách, dựng chiếc iPhone trước gương, quay một đoạn nói chuyện về ICE. Ba mươi giây. Đăng lên. Rồi nàng trở lại với công việc. Một giờ sau: không một người xem. Nàng xoá. Quay lại. Lần này dùng biểu tượng 🧊 thay cho chữ ICE, e rằng thuật toán để ý những từ “nhạy cảm”. Đăng lên. Đêm xuống, màn hình vẫn sáng trên tay. Vẫn là con số không. Sáng hôm sau, nàng quay ly cà phê latte. Đến trưa, đã ba nghìn lượt xem.
Chính quyền Trump trong nhiệm kỳ II vào 2025 bao gồm nhiều tỷ phú trong thành phần nội các và các vị trí cố vấn, tạo nên một trong những chính quyền giàu có nhất trong lịch sử Hoa Kỳ.
Người dân Minneapolis đang liều cả mạng sống để ghi lại những gì đang xảy ra với thành phố của họ. Trong trường hợp của Pretti, cái giá anh phải trả là tất cả. Và chúng ta cần phải tin vào những gì mắt mình nhìn thấy, dẫu rằng “Đảng bảo bạn phải phủ nhận những gì mắt bạn thấy tai bạn nghe."*
Minneapolis, Minnesota, 24 tháng Một – Một viên chức liên bang sáng nay đã bắn chết một người đàn ông tại Minneapolis, giữa lúc chính quyền Tổng thống Donald Trump tiếp tục siết chặt chiến dịch trấn áp di dân trên toàn quốc. Theo Thống đốc Minnesota Tim Walz, loạt đạn nổ vào khoảng 11 giờ sáng trước tòa nhà Whipple, nơi đặt văn phòng của Cục Di trú và Quan thuế (ICE). Đoạn phim do người qua đường quay lại cho thấy một toán đặc vụ bất thần xông tới, quây thành vòng, đè vật người đàn ông xuống mặt tuyết lẫn bùn, ghì chặt tay chân ông trong tiếng la ó hỗn loạn, rồi giữa vòng người áo giáp ấy vang lên nhiều phát súng ngắn chát chúa. ​​ Cảnh sát trưởng Minneapolis, ông Brian O’Hara, nói với báo chí địa phương rằng nạn nhân đã qua đời tại bệnh viện sau khi được hô hấp nhân tạo tại chỗ.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.