em mơ về lòng nhân

25/01/202619:51:00(Xem: 715)
VB  (11)
"Em không giận anh đâu!"
("I am not mad at you" - Lời cuối của Renee Nicole Good
trước khi bà bị ICE bắn chết).

 

anh ơi, em không tin anh ác, không tin đâu

dù móng anh cào ướt mắt em,

dù anh giẫm em thành đất cát

dù đạn anh bắn thủng da,

bể xương, nổ xuyên tim em

 

em nhắm mắt

tấm chăn đỏ loang quanh mình

em mơ một cõi khác, nơi khi xưa

anh chỉ là thằng bé khóc nhè

khóc cái kiểu ôm vô lòng là im re

nắm tay bé xíu đấm lên ngực thùm thụp

nghe mắc cười hơn đau

 

cái miệng anh hồi đó

chỉ là một dấu tròn đen, câm nín

nỗi kinh hoàng người lớn nhét vô họng

những buổi lạc vào rừng

đối diện con quái vật ba má anh nặn ra

cho anh chơi


thân mình là khói đen, tay chân là khói đen

chồm tới che mù hai mắt

thò vô ngực 

bóp trái tim anh
tới khi nó giòn tan, lạnh ngắt

chúng mài móng anh nhọn hoắc

vuốt sát tai thì thầm:

thà chết còn hơn sai sót

thà bắn nhầm hơn buông súng

còn con nhỏ đó,

nó chỉ là thứ rác rưởi chui vô nhà 

thứ sâu bọ ăn nhờ ở đậu 

  

em không giận anh đâu*

ngay cả khi viên đạn cuối cùng

xuyên qua người em, mảnh mơ hồ nhân ái sót lại 

em giữ cho anh

 

gác trăng / attic moon


* "I am not mad at you" - Renee Nicole Good’s last line.

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Bây giờ mình ra đường sợ xanh máu mặt sơ teo bu di | Nội cái da vàng mũi tẹt chứng nghiệm di dân diện mục
Người đàn bà mở từng cánh tủ | những chiếc áo len rơi ra | lăn theo những dấu tay của người đàn ông | đã bỏ đi từ một mùa hè đỏ lửa (*)
trong ký ức dòng họ | nó trườn | nó rít | nó cắn | bò qua bao mùa loạn | mang lửa | mang hơi thở | tới tay bà nội
đọc đọc và đọc | đọc 3 lần (và hơn thế nữa) | tôi vẫn không hiểu tại sao một bài thơ bị bắn | đứa bé 6 tuổi chắc sẽ không hiểu tại sao mẹ bị bắn
bài thơ năm cùng tháng tận | gửi người bạn trẻ thanh tân | không còn xem smartphone ngước nhìn bầu trời mây xám
Tôi gọi viên đạn | bằng tên của chim | vì nó đến từ bầu trời | và mang theo một mùa gió khác.
Điều này anh chỉ viết, nhưng không nói rằng phải chi em là người máy để anh không phải nghe những câu hỏi về những chuyện muôn đời anh không hiểu
Đôi khi tôi làm xong vài câu thơ em đọc, ngần ngừ nhìn tôi tội nghiệp rồi nói rằng thơ anh hơi cải lương
Họ vừa bắn chết một thi sĩ Họ vừa bắn chết một bà mẹ 3 con Họ vừa bắn chết một phụ nữ 37 tuổi
Ta hát lời xưa thuần mộc | Miên hoa vẫn ngủ bên trời
Tôi bên này, tháng hai trời nắng dịu | mà lại nghe lá run rẩy trong mưa | mà lại cảm cái rùng mình cổ thụ | của bên kia, của cơn bão lạc mùa
Mùa Đông đang tới ở Bắc Mỹ, tuyết rơi, tuyết rơi! Lạnh và đẹp, làm người ta liên tưởng tới những vùng Green Land, nơi gần như tuyết giá quanh năm, nơi có những con người sống với giá lạnh và nơi có những nguồn khoáng sản trù phú mà những cường quốc trên thế giới lúc nào cũng manh tâm chiếm đoạt. Hãy thưởng thức một bài hát của bà mẹ Inut, một bài ru con rất đơn sơ và cảm động, cảm động như khi ta hát bài hát ru con của những bà mẹ Việt Nam: Cái ngủ mày ngủ cho lâu/Mẹ mày đi cấy ruông sâu chưa về. Nếu cường quốc đến chiếm những vùng đất đai này, họ có tước cả những bài hát này không? Bà mẹ Inut có còn được ôm con trước hiên nhà ru con bằng những bài hát tràn ngập tình tự quê hương của mình?
Hãy khoan nói đúng sai | cho đến khi ta đứng ngoài kia, | giữa tuyết rơi và ánh đèn xanh đỏ, | chỉ có một cái mền mỏng | và cả đời bị kéo đi | khỏi ngưỡng cửa quen thuộc.