Hôm nay,  

Trẻ Em Trong Trại Giam Dilley-Texas: Những Cơn Ác Mộng Sau Song Sắt

13/02/202600:00:00(Xem: 283)

VB  (17)
  
Trước khi bước chân vào Trung tâm Xử lý Di trú Dilley mùa thu năm ngoái, bé Maria Vargas, 6 tuổi, là một đứa trẻ sống đúng nghĩa tuổi thơ: buổi sáng đến trường, buổi chiều về nhà ở New York, vừa vẽ vời vừa chơi với con mèo Milo, thỉnh thoảng ôm sách truyện đi ngủ trên chiếc ghế sofa trong căn hộ chật mà ấm.
 
Chỉ vài ngày sau khi gia đình bị bắt và chuyển xuống trại Dilley ở miền Nam Texas, mọi thứ sụp đổ. Em bị bắt nhốt vào một nơi “giống nhà tù hơn là trung tâm chăm sóc”, lính gác đi lại suốt hành lang, ánh đèn trắng không bao giờ chịu tắt.
 
Vốn đã bỏ tả từ lâu, em bỗng tè dầm trở lại, lúc thì ướt quần, lúc thì ướt cả chăn. Đêm nào Maria cũng khóc, hỏi mẹ bao giờ mới được về căn hộ của mình ở New York, về với cô giáo, với Milo. Có khi em còn van xin được… bú mẹ lại như hồi còn bé xíu, chỉ để tìm chút an toàn trong vòng tay mẹ.
 
Cô Kelly Vargas, mẹ em, kể trong nước mắt:
 
“Tôi chưa bao giờ tưởng tượng Hoa Kỳ có thể đối xử với một đứa nhỏ như vậy. Làm sao chuyện này lại xảy ra ở đây được?”
 
Gia đình Vargas bị giữ gần hai tháng trong trại, rồi bị trục xuất về Colombia hồi tháng Mười Một vừa qua.
 
Bức ảnh khiến dư luận bàng hoàng

Trại Dilley tồn tại nhiều năm, nhưng chỉ thực sự bị chú ý rộng rãi khi một tấm hình nhỏ lọt ra ngoài: bé Liam Conejo Ramos, 5 tuổi, đội chiếc mũ thỏ màu xanh, tay bị nắm chặt bởi nhân viên di trú liên bang, mắt hoảng loạn, được chụp lại lúc đang bị đưa vào xe, sau khi cha em bị bắt tại Minneapolis.

Trong khoảnh khắc ấy, người ta thấy một đứa bé không hiểu tội mình là gì, chỉ lạc lõng trong bộ đồ mùa đông, đứng lọt thỏm giữa hai người lớn mang súng và còng số 8. Bức ảnh lan truyền khắp Mỹ, gây phẫn nộ cho nhiều dân biểu, nhiều cộng đồng địa phương.

Với phần đông dân chúng, đây là lần đầu họ thực sự nhìn thấy mặt mũi một “trung tâm gia đình” của Cơ quan Thực thi Di trú và Quan thuế (ICE). Nhưng với Vargas và nhóm luật sư đã theo dõi trại Dilley từ nhiều tháng trước, gương mặt Liam chỉ là tấm gương phản chiếu hàng trăm gương mặt trẻ em khác vẫn im lặng sau hàng rào kẽm gai.

Luật sư Becky Wolozin, thuộc Trung tâm Luật Trẻ Em Quốc Gia, nói:

“Liam là hình ảnh của tất cả bọn trẻ ở đó. Đứa nào cũng mệt mỏi, bệnh tật, nôn mửa, bỏ ăn. Mắt chúng chẳng còn ánh sáng. Không đứa nào còn là chính mình.”

Trong khu giam hiện có hàng trăm trẻ nhỏ, một số mới chập chững biết đi. Theo số liệu của nhóm giám sát, chỉ tính từ tháng Tư năm ngoái đến cuối tháng Mười Hai, khoảng 1.800 trẻ em đã đi qua khu giam này. Có gia đình bị giữ hơn sáu tháng.

Thức ăn thiu, nước uống bẩn, lớp học trống

Trong những bản khai trước tòa, nhiều phụ huynh nói thức ăn ở Dilley khó nuốt, dầu mỡ, mùi lạ, nhiều khi còn có sâu hoặc mốc. Trẻ nhỏ sống nhờ bánh crackers và nước trái cây. Một người mẹ viết:

“Con tôi đói suốt ngày, chỉ bú, mà sữa không đủ.”

Có phụ huynh nói bắt gặp sâu, nấm mốc trong khẩu phần.

Một bà mẹ viết trong đơn gửi tòa: “Thằng nhỏ không ăn bất cứ thứ gì ở đây. Nó lúc nào cũng đói. Nó chỉ chịu bú, mà nó đang lớn, hai tuổi rưỡi rồi, chỉ bú sữa sao đủ.”

Việc học hành chẳng hơn gì trò tượng trưng. Các luật sư và cha mẹ cùng nhận xét: “Trẻ em ở đây gần như không được học hành.”  Mỗi ngày, các em chỉ được vào lớp không quá một giờ, nhiều khi vì quá đông mà không đủ chỗ.

Giờ “học” chủ yếu là phát tập tô màu, giấy bài tập, ít giảng dạy thực chất.

Một thiếu niên 14 tuổi viết trong bản khai:“Em học lớp 9 trước khi vào đây. Nếu giờ bị gửi trả về nước, chắc phải học lại nguyên năm vì bỏ học quá lâu.” “Tôi học lớp 9. Nếu bị trả về bây giờ, năm tới sẽ bị lưu ban vì mất hết bài.”
 
Nhà Tù Cho Trẻ Em Đang Bú Sữa Mẹ

Theo lời nhiều gia đình và luật sư, trại Dilley vận hành giống một nhà giam hơn là nơi tạm trú. Giáo sư Elora Mukherjee, Đại học Luật Columbia, người đã nhiều lần vào trại với tư cách luật sư đại diện, nói thẳng: “Đây là một nhà tù, nơi chúng ta đang giam những đứa trẻ mới một tuổi. Có em còn đang bú mẹ. Điều đó là không thể chấp nhận được.”

Luật sư di trú Eric Lee, người đã đại diện cho nhiều gia đình ở Dilley, kể về một bé gái 5 tuổi bị ám ảnh bởi một giấc mơ lặp đi lặp lại: một con vật to lớn rượt đuổi em, em chạy hoài mà không thoát vì đang bị chôn chân trong lồng sắt. Khi tỉnh, em lại khóc vì sợ bị tách mẹ. Nhiều trẻ nức nở suốt đêm, nhiều người lớn cũng dần tuyệt vọng.

Cha mẹ kể có khi con bệnh nằm rên, nhân viên chỉ phát vài viên thuốc giảm đau. Một bé bị đau ruột thừa quằn quại, ói mửa, ngất đi trong hành lang mới được đưa đi khám.

Không chỉ vậy, đầu tháng Hai, hai ca sởi được phát hiện trong trại. Các luật sư đại diện gia đình nói họ đã nhiều lần yêu cầu Bộ Nội an (DHS) cho biết: “Đã làm gì để hạn chế lây lan? Trẻ em có được khám và tiêm phòng đầy đủ không?”Nhưng cho tới nay, họ chỉ nhận được những câu trả lời mơ hồ, tổng quát.
 
Ép người tị nạn trở về

Theo các luật sư, sự kết hợp giữa giam giữ kéo dài, điều kiện hà khắc, bệnh tật, cộng thêm lời nhắc nhở liên tục về nguy cơ bị tách con, đã biến nỗi sợ thành một công cụ ép buộc.

Luật sư Javier Hidalgo, giám đốc pháp lý của RAICES, kể lại:

“DHS nói với các gia đình: ‘Nếu muốn mọi chuyện chấm dứt, hãy đồng ý bỏ vụ kiện, bỏ hồ sơ xin tị nạn.’ Chúng tôi đã nghe câu ấy lặp đi lặp lại.”

Cô Kelly Vargas và chồng là Yerson cảm thấy áp lực ấy ngay từ khi bị đưa đến Dilley. Luật sư cho biết gia đình họ tới Mỹ năm 2022, sau khi chạy trốn khỏi Colombia, đến tị nạn ở New York và đi trình diện di trú đều đặn.  Họ nộp đơn xin visa đặc biệt dành cho nạn nhân buôn người, họ bị cưỡng bức lao động và đe dọa giết trong hành trình qua Mexico. Tại một buổi trình diện định kỳ tháng Chín, cả nhà bỗng bị bắt giữ, đưa thẳng xuống trại giam Texas.

Cô Kelly Vargas kể nhân viên trại giam từng dọa sẽ tách đứa con khỏi cha mẹ, giao cho tiểu bang, nếu vợ chồng cô không chịu ký đơn “tự nguyện hồi hương”.

“Tôi và chồng lúc đầu kháng cự. Nhưng nhìn con khóc đòi về, đêm nào cũng thét lên ‘con muốn về với Milo!’, chúng tôi đành khuất phục.”
 
Cơn ác mộng còn tiếp diễn

Trong suốt thời gian ở Dilley, sức khỏe Maria ngày càng sa sút. Em ho dai dẳng, mất ăn, mất ngủ, gầy đi trông thấy. Một lần, trong lúc nhân viên dọn phòng, cây lau vô ý quẹt trúng mắt em đến rướm máu. Dù vậy, lời than của mẹ bị bác bỏ, chỉ được chẩn đoán qua loa rồi cho uống thuốc giảm đau.
Khi bị trục xuất về Colombia, Maria vẫn còn nhức mắt, sụt cân, yếu ớt. Ở Bogotá, mỗi khi trông thấy cảnh sát, con bé lại nắm chặt tay mẹ, run và nói nhỏ:

“Là mấy người xấu đó...”
 
Nhốt tuổi thơ giữa nước tự do

Tại Dilley hôm nay, vẫn còn hàng trăm đứa trẻ bị giam cùng cha mẹ chờ trục xuất. Một số là dân tị nạn chưa kịp xét hồ sơ, có em lại là cư dân hợp pháp sinh ở Mỹ, bị bắt ngay tại nhà, trường học hay tòa án.

Chính phủ biện minh rằng việc giam giữ là để “gia đình ở cùng nhau trong thời gian chờ xử lý”. Nhưng nhiều tổ chức nhân quyền cho rằng giam trẻ con — dù với ai — vẫn là vi phạm căn bản đạo lý và pháp lý của nước này.

Có lẽ, bức vẽ của một bé gái năm tuổi tại Dilley nói thay tất cả: vài nét bút chì nguệch ngoạc, bên dưới hàng rào sắt là dòng chữ viết non: “Hãy thả chúng con ra đi.”

VB
 
Nguồn: Theo phóng sự “Children trapped in Texas immigration facility recount nightmares, inedible food, no school” của Mike Hixenbaugh và Daniella Silva, NBC News, phổ biến ngày 6-2-2026.

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Trong suốt lịch sử Hoa Kỳ, vấn đề di dân hiếm khi nào yên ổn. Ngay từ buổi đầu lập quốc, giới lãnh đạo đã tranh luận về việc nên mở cửa cho người mới đến đến mức nào. Năm 1801, trong thông điệp đầu tiên gửi Quốc hội, Tổng thống Thomas Jefferson than rằng con đường nhập tịch đối với ngoại kiều còn quá dễ dàng. Alexander Hamilton — một người di dân và cũng là đối thủ chính trị của Jefferson — lại nghiêng về phía siết chặt hơn.
Bất chấp việc đóng cửa hiện tại, phần lớn các chức năng di trú của Bộ An Ninh Nội Địa (DHS) vẫn tiếp tục hoạt động. Các chức năng của Sở Di Trú và Bộ Ngoại Giao vẫn duy trì vận hành. Sở Di Trú: Phần lớn vẫn mở cửa. Do Sở Di Trú chủ yếu được tài trợ bằng lệ phí nộp cùng các đơn xin di dân, nên việc duyệt xét hồ sơ của Sở Di Trú vẫn tiếp tục trong thời gian đóng cửa. Hồ sơ nộp ở Sở Di Trú: Do Sở Di Trú chủ yếu là cơ quan hoạt động bằng nguồn thu lệ phí, các đơn xin và đơn bảo lãnh vẫn có thể tiếp tục được nộp và duyệt xét .
Quốc hội đã thông qua một thay đổi lớn: áp dụng thuế liên bang đối với tiền chuyển ra nước ngoài. Có hiệu lực ngay lập tức, việc chuyển tiền từ Hoa Kỳ ra nước ngoài sẽ phải chịu mức thuế mới 1% đối với một số hình thức chuyển tiền nhất định.
Khi “biệt phái trưởng” biên giới Tom Homan đáp xuống Minnesota cuối tháng Giêng, ông mang theo nhiệm vụ gỡ một loạt rắc rối đang đè nặng lên chính quyền Tổng thống Donald Trump. Những chiến dịch truy quét di trú bừa bãi, nhiều khi kèm bạo lực, do chỉ huy Biên phòng Gregory Bovino điều khiển đã châm ngòi làn sóng phản đối rộng khắp, kéo mức tín nhiệm của ông Trump về hồ sơ di trú – vốn là “thương hiệu” chính trị của ông – tụt dốc. Nhân viên di trú đã nổ súng bắn chết hai người; các gia đình di dân né chợ búa, phụ huynh giữ con ở nhà, lo sợ những đợt kiểm tra giấy tờ diện rộng có thể cuốn luôn cả người có quy chế hợp pháp lẫn công dân Hoa Kỳ vào lưới.
Ngày 28 tháng 1, ông Newt Gingrich, cựu Chủ tịch Hạ viện, cho biết Hoa kỳ cần một cuộc đối thoại quốc gia về những người di dân bất hợp pháp nhưng sống tuân thủ pháp luật. Dư luận hiện đang phản đối chương trình trục xuất hàng loạt của T.T Trump. Ông Gingrich nói, “Chúng ta cần quyết định xem mình sẽ làm gì với những người đã đến đây, một số người trong số họ đã đến cách đây 20 năm, những người đã tuân thủ pháp luật, đóng thuế, là những người hàng xóm tốt, có con cái, tham dự các cuộc họp phụ huynh-giáo viên. Không có nhiều người dân Hoa kỳ muốn thấy ICE bắt giữ những người di dân và trục xuất họ. Nhưng mặt khác, nhiều người cũng không muốn trao cho họ quyền công dân. Vì vậy cần có một giải pháp trung dung nào đó cho mục tiêu lâu dài của họ.”
Theo Coral Murphy Marcos, viết trên nhật báo The Guardian ngày 19 tháng 2 năm 2026, một cựu quân nhân Hoa Kỳ đã đệ đơn kiện chính phủ liên bang sau khi bị nhân viên di trú bắt giữ và giam hơn 72 giờ, không được liên lạc với gia đình hay luật sư. Nguyên đơn là George Retes Jr., 26 tuổi, công dân Hoa Kỳ, sinh trưởng tại California. Ông gia nhập quân đội khi còn trẻ, từng phục vụ tại Iraq, rồi xin giải ngũ danh dự để có thời giờ bên các con. Sau đó, ông làm nhân viên an ninh cho một công ty thầu, được phân công bảo vệ một nông trại trồng cần sa hợp pháp theo luật tiểu bang tại quận Ventura, California.
Đối với các nhà đầu tư nước ngoài đang tìm kiếm con đường ổn định để trở thành thường trú nhân Hoa Kỳ, chương trình Đầu tư di dân EB-5 vẫn là một trong những lựa chọn mạnh mẽ nhất hiện có. Tuy nhiên, thời điểm đầu tư là vô cùng quan trọng.
Chính quyền T.T Trump đã đề xuất một thay đổi lớn về luật “gánh nặng xã hội”. Luật này được sử dụng để quyết định xem một người có đủ điều kiện để nhận thẻ xanh hoặc chiếu khán di dân hay không. Đề xuất này sẽ cho phép các viên chức Sở Di Trú từ chối đơn xin dựa trên đánh giá mang tính chủ quan của họ. Kể từ năm 1999, “Gánh nặng xã hội” đã có một định nghĩa rõ ràng: một người bị xem là gánh nặng xã hội nếu họ phụ thuộc chủ yếu vào chính phủ để đáp ứng các nhu cầu cơ bản, thông qua việc nhận (a) Trợ cấp tiền mặt (như SSI hoặc phúc lợi xã hội), hoặc (b) Chăm sóc dài hạn tại bệnh viện do chính phủ tài trợ.
Chính quyền Trump tiếp tục đẩy mạnh các hành động thực thi luật di trú trên khắp cả nước. Các cuộc đột kích mạnh mẽ, bắt giữ trên đường phố, việc sử dụng vũ lực của nhân viên ICE và CBP đã làm gia tăng nỗi sợ hãi trong nhiều cộng đồng. Sự leo thang lên đến đỉnh điểm với vụ nổ súng cướp đi sinh mạng của hai công dân Mỹ Renée Good vào ngày 7 tháng 1 và Alex Pretti vào ngày 24 tháng 1. Cả hai đều bị các đặc vụ di trú liên bang bắn chết trong các cuộc biểu tình ở Minneapolis. Nhưng cũng từ đó, sự phản kháng từ cá nhân, gia đình, những tổ chức cộng đồng, chính quyền địa phương tăng mạnh. Các cộng đồng đang tạo nên một làn sóng phản kháng ngày càng tăng dưới nhiều hình thức, từ biểu tình đến khiếu kiện về quyền công dân, đến việc tổ chức bảo vệ trường học, bảo vệ địa phương phối hợp.
Tổng thống Trump đã khẳng định rõ ràng rằng người di dân phải tự túc về tài chính và không trở thành gánh nặng tài chính cho người dân Hoa Kỳ. Bộ Ngoại giao đang tiến hành rà soát toàn diện tất cả các chính sách, quy định và hướng dẫn để đảm bảo rằng người di dân từ các quốc gia có nguy cơ cao này không sử dụng phúc lợi xã hội tại Hoa Kỳ hoặc trở thành gánh nặng cho xã hội.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.