Hôm nay,  

Ayatollah Ali Khamenei, Lãnh Tụ Tối Cao Iran, Bị Hạ Sát Ở Tuổi 86.

28/02/202622:59:00(Xem: 484)

Hình VB (16)

 

Ayatollah Ali Khamenei - giáo sĩ Hồi giáo phái Shiite từng đứng sau sân khấu trong cuộc Cách mạng Hồi giáo, hai lần giữ chức tổng thống vào thập niên 1980 và hơn ba thập niên nắm trọn quyền lực với chức lãnh tụ tối cao Iran, đã bị hạ sát hôm thứ bảy trong một cuộc không kích phối hợp giữa Israel và Hoa Kỳ -  thọ 86 tuổi.

Tổng thống Donald Trump loan báo cái chết này trên mạng xã hội Truth Social, gọi Khamenei là “một trong những người ác độc nhất trong lịch sử”. Vài giờ sau, đài truyền hình nhà nước Iran xác nhận lãnh tụ tối cao đã thiệt mạng tại văn phòng, đúng lúc những cột khói đen bốc lên từ khu dinh thự của ông ở trung tâm Tehran – nơi trúng loạt bom mở đầu chiến dịch nhằm đánh sập chương trình hạt nhân, bộ máy quân sự và đốt lên hy vọng thay đổi chính quyền tại Iran.

Đây là đợt tấn công thứ nhì của lực lượng Mỹ–Israel kể từ tháng 6 năm 2025. Khi tuyên bố mở chiến dịch, ông Trump công khai kêu gọi dân Iran “hãy chiếm lấy chính phủ của mình” một khi bom đạn ngưng nổ. Trước đó, ông đã nhiều lần hối thúc người Iran nổi dậy và hứa Hoa Kỳ sẽ ủng hộ, sau khi những cuộc biểu tình vì khủng hoảng kinh tế nhanh chóng biến thành phong trào quần chúng chống lại toàn bộ hệ thống thần quyền ăn sâu từ 1979.

Phản ứng của bộ máy an ninh dưới quyền Khamenei là một cuộc đàn áp đẫm máu: theo các thống kê độc lập, hơn 6.800 người biểu tình đã bị giết, hàng chục nghìn người khác bị bắt – một mức bạo lực hiếm thấy ngay cả với chuẩn Iran sau gần nửa thế kỷ cai trị của giới giáo sĩ. Khamenei không nhận trách nhiệm, trái lại, đổ hết tội lên ông Trump, gọi tổng thống Mỹ là “tội phạm” đã “công khai xúi giục” dân Iran xuống đường bằng những lời hứa yểm trợ quân sự.

Sinh năm 1939 tại Mashhad trong một gia đình giáo sĩ nghèo, Ali Khamenei theo học trường đạo từ nhỏ, sau đó qua Najaf rồi Qom trước khi phải bỏ dở việc học để về chăm sóc cha bệnh. Trong hai thập niên 1960–1970, ông nhiều lần bị mật vụ SAVAK của Quốc vương Pahlavi bắt, tra tấn, bỏ tù và đày đi nội xứ vì tham gia phong trào chống chế độ thân Mỹ. Cách mạng Hồi giáo 1979 đưa Khomeini từ lưu vong trở về cũng là bước ngoặt với Khamenei: ông được cử vào Hội đồng Cách mạng Hồi giáo, trúng cử quốc hội và được giao chủ trì lễ cầu nguyện thứ sáu ở Tehran, nơi ông thường chống gậy, tay kia cầm khẩu súng trường, hùng hổ công kích “Đại quỷ Satan” Hoa Kỳ và các “kẻ thù của cách mạng”.

Tháng 6 năm 1981, một quả bom giấu trong máy ghi âm phát nổ ngay bên cạnh khi ông đang diễn thuyết tại một đền Hồi giáo, khiến ông suýt chết, vĩnh viễn mất khả năng sử dụng cánh tay phải và bị thương giọng nói. Chỉ ít tháng sau, được phe cầm quyền vận động, Khamenei ra tranh cử tổng thống trong một cuộc bầu cử đặc biệt và thắng áp đảo, trở thành vị giáo sĩ đầu tiên nắm ghế này. Trong diễn văn nhậm chức, ông tuyên bố thắng lợi của mình là lá phiếu “cho Hồi giáo, cho giới giáo sĩ, cho độc lập, và cho việc dập tắt mọi sai lạc, chủ nghĩa tự do và cánh tả chịu ảnh hưởng Mỹ”.

Sau hai nhiệm kỳ tổng thống và tám năm chiến tranh Iran–Iraq, Khamenei bước lên nấc quyền lực cao nhất bằng con đường vừa pháp lý vừa tính toán sẵn: trước khi qua đời năm 1989, Khomeini cho sửa hiến pháp để không còn đòi lãnh tụ tối cao phải là đại giáo chủ ở bậc cao nhất trong hệ thống giáo phẩm Shiitemà chỉ cần tinh thông giáo luật và có “khả năng chính trị, quản trị”. Nhờ vậy, một giáo sĩ cấp trung như Khamenei được Hội đồng Chuyên gia bầu lên kế vị chỉ một ngày sau khi Khomeini mất, dù mới được thăng từ cấp hojatoleslam (giáo sĩ trung cấp) lên ayatollah (giáo sĩ cao cấp trong hệ phái Shia).



Trên cương vị tối cao, ông nắm toàn bộ sinh sát quốc gia: chỉ định tư lệnh các lực lượng vũ trang, nhất là Vệ binh Cách mạng; bổ nhiệm chánh án tối cao, tổng giám đốc đài phát thanh – truyền hình quốc gia, các giáo sĩ chủ lễ thứ sáu tại các thành phố; và trực tiếp hoặc gián tiếp chi phối Hội đồng Giám hộ, cơ quan có quyền gạt ứng viên khỏi mọi cuộc bầu cử và phủ quyết luật pháp. Nhiều nhà quan sát nhận xét hình ảnh “vị hướng đạo bao dung, đứng trên phe phái” mà tuyên truyền nhà nước tô vẽ dần rơi rụng, để lộ một Khamenei thật sự – một kẻ độc tài nhỏ nhen, phe phái, sống nhờ bộ máy tình báo, an ninh và quân đội hơn là nhờ uy tín tôn giáo.

Về đối ngoại, Khamenei là người nắm chiếc van chương trình hạt nhân Iran. Ông nhiều lần tuyên bố vũ khí hạt nhân “trái với giáo luật” và viện dẫn một fatwa cấm sản xuất loại vũ khí này, nhưng đồng thời kiên quyết giữ chương trình làm giàu uranium, coi đó là biểu tượng “tiến bộ khoa học và niềm tự hào dân tộc”. Thỏa thuận hạt nhân tháng 7 năm 2015 với sáu cường quốc – đổi việc hạn chế chương trình hạt nhân lấy nới lỏng cấm vận – cuối cùng được ông gật đầu, dù vẫn đầy ngờ vực đối với ý đồ Hoa Kỳ. Khi ông Trump đơn phương rút Hoa Kỳ khỏi thỏa thuận năm 2018 và tái áp đặt trừng phạt, Khamenei xem đó là bằng chứng mới về “bộ mặt xấu xí của dân chủ tự do Mỹ”.

Trong nước, dưới tay ông, Iran ngày càng khép kín và trấn áp. Cuộc đàn áp phong trào phản đối tái đắc cử của tổng thống Mahmoud Ahmadinejad năm 2009 đánh dấu bước ngoặt, cho thấy lãnh tụ tối cao sẵn sàng dựa vào lựu đạn cay và nhà giam hơn là vào lá phiếu. Khi cái chết trong trại giam của cô Mahsa Amini năm 2022 châm ngòi một làn sóng biểu tình mới, ông lại quy hết trách nhiệm cho Hoa Kỳ và Israel, coi đây là “bạo loạn có bàn tay nước ngoài” và ủng hộ trấn áp cứng rắn.

Bề ngoài, Khamenei cố xây dựng hình ảnh một ông già đạo mạo, râu trắng, nụ cười hiền, yêu thơ Ba Tư và các tiểu thuyết kinh điển phương Tây như “Những người khốn khổ” của Victor Hugo. Nhưng những người theo dõi Iran lâu năm đều gặp nhau ở nhận định: sâu bên trong là một người bảo thủ đến tận gốc rễ, chống Mỹ, chống cải cách, với tầm nhìn chính trị vẫn mắc kẹt trong cơn say chống đế quốc của năm 1979.

Cái chết của Khamenei dưới bom Mỹ–Israel khép lại một chương dài, trong đó Iran vừa được nâng lên thành một thế lực khu vực, vừa bị giam trong khuôn chế độ thần quyền cứng nhắc, coi bất đồng là tội, coi súng đạn là câu trả lời duy nhất. Nhưng cái chết ấy không tự động mở ra dân chủ. Phía sau ông vẫn là một bộ máy an ninh – quân sự và bán quân sự, từ Vệ binh Cách mạng đến lực lượng Basij, đã gắn chặt quyền lợi của mình với chế độ, cùng một lớp thân quyến, đồ đệ hưởng lợi từ mạng lưới quyền lực ấy.

Trong khi các thủ đô thế giới đếm từng quả bom và đo phản ứng trả đũa, câu hỏi mà người dân Iran – những người đã trả giá bằng sinh mạng trong các cuộc biểu tình – đặt ra giản dị hơn: sau Khamenei, liệu họ có được một nhà nước khác với nhà nước đã bắn vào họ, hay chỉ là một gương mặt mới ngồi lên chiếc ghế cũ trong cùng một chế độ thần quyền đó.

Nguyên Hòa lược dịch

 

Nguồn: TIME, số ra ngày 28-2-2026.

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
Tính đến tháng 1, 2026, phần lớn dân Mỹ phản đối sự can thiệp quân sự trực tiếp của Hoa Kỳ vào Iran, với các cuộc thăm dò dư luận gần đây cho thấy đa số cử tri phản đối sự can thiệp này, bao gồm cả sự phản đối mạnh mẽ từ cả hai đảng. Mặc dù hầu hết người Mỹ đều nhận thức Iran là một mối đe dọa, nhưng chỉ một tỷ lệ nhỏ ủng hộ các cuộc tấn công quân sự hoặc xâm lược.
Chính phủ của Thủ tướng François Bayrou, mới nhậm chức chưa đầy chín tháng, đã sụp đổ hôm thứ Hai sau cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm với kết quả 364 chống và 194 thuận tại Hạ viện, tờ New York Times đưa tin. Đây là lần thứ tư trong vòng 20 tháng nước Pháp thay thủ tướng, cho thấy tình trạng bất ổn chính trị thường trực trong khi quốc gia phải đối diện gánh nặng tài chính chồng chất. Bayrou kêu gọi tiết kiệm 51 tỉ Mỹ kim mỗi năm để đối phó nợ công, cảnh báo “sự thống trị của chủ nợ cũng dẫn đến mất tự do,” nhưng đề nghị thắt lưng buộc bụng bị cả cực hữu lẫn cánh tả bác bỏ. Chính phủ của Thủ tướng François Bayrou, mới nhậm chức chưa đầy chín tháng, đã sụp đổ hôm thứ Hai sau cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm với kết quả 364 chống và 194 thuận tại Hạ viện, tờ New York Times đưa tin. Đây là lần thứ tư trong vòng 20 tháng nước Pháp thay thủ tướng, cho thấy tình trạng bất ổn chính trị thường trực trong khi quốc gia phải đối diện gánh nặng tài chính chồng chất.
✱ TT Putin: “Mục tiêu của chúng tôi không phải là đẩy nhanh guồng máy xung đột quân sự, mà trái lại là chấm dứt cuộc chiến hiện nay” - "Chúng tôi sẽ cố gắng chấm dứt cuộc chiến này, và tất nhiên là càng sớm càng tốt." ✱ PNV/TBÔ John Kirby: Ông Putin "hoàn toàn không cho thấy dấu hiệu nào rằng ông ta sẵn sàng đàm phán" để chấm dứt chiến tranh - Ông Biden sẵn sàng đàm phán với ông Putin, nhưng chỉ khi nào nhà lãnh đạo Nga "thể hiện sự nghiêm túc về đàm phán"...
Mãi cho đến dạo gần đây, hầu hết những ai không sống ở Iran có thể sẽ chưa bao giờ nghe đến cụm từ ‘cảnh sát đạo đức,’ chứ đừng nói là biết được vai trò rộng lớn của họ ở đất nước này. Tuy nhiên, ngày 16 tháng 9 năm 2022, cái chết của Jina Mahsa Amini đã làm dấy lên hàng loạt cuộc biểu tình trên đường phố Iran và các nơi khác, và tới này vẫn chưa có dấu hiệu dịu đi. Amini đã bị Gasht-e-Ershad, tên tiếng Ba Tư của lực lượng cảnh sát khét tiếng này, giam giữ vì tội “không buộc khăn trùm đầu phù hợp.”
Thế giới đang đối mặt với một bước ngoặt của thời đại: một sự thay đổi kiến tạo cho thời đại. Cuộc chiến tranh xâm lược Ukraine của Nga đã kết thúc một kỷ nguyên. Các cường quốc mới đã hoặc tái xuất hiện, bao gồm một Trung Quốc hùng mạnh về kinh tế và kiên quyết về chính trị. Trong thế giới đa cực mới này, các quốc gia và mô hình chính phủ khác nhau đang cạnh tranh về quyền lực và ảnh hưởng.
Một phong trào biểu tình chống chế độ và chống Xi, do dân chúng và phần đông giới trẻ, sinh viên các Đại học, phát động hôm 24/11/22, nhiều người cho là lớn nhứt từ 33 năm nay. Dân chúng các thành phố lớn, sinh viên từ nhiều Đại học xuống đường tố cáo biện pháp ác ôn « Zéro Covid » của Xi chống dịch Vũ Hán là giết người, trong lúc thế giới cũng chống dịch nhưng không ai làm như vậy...
Cuộc chiến hiện nay tại Ukraine, chẳng cần nói nhiều, đã là một bài học rất lớn cho Hoa Kỳ, và có lẽ nó sẽ được dùng làm chuẩn mực cho những xung đột trong tương lai giữa Hoa Kỳ và các thế lực thù địch trên thế giới...
✱ Reuters: Nga đang hy vọng rằng đảng Cộng hòa kiểm soát Quốc hội - Chính quyền Biden sẽ gặp khó khăn trong việc thúc đẩy Quốc hội thông qua các chương trình viện trợ cho Kyiv. ✱ Military: Các nhà vận động hành lang làm việc cho các nhà thầu quốc phòng, đã từng làm việc cho chính phủ liên bang trước đây - cựu Bộ trưởng Quốc phòng Mark Esper đã từng làm việc văn phòng quan hệ chính phủ của Raytheon. ✱ Al Jazeera: Nhiều dự luật trong quá khứ, đã được Hạ viện và Thượng viện thông qua trong nhiều thập kỷ mà không bị thất bại. ✱ Bilderbergmeetings Co. UK: Chính quyền Biden đã coi Nga và Trung Quốc là đối tác trong thách thức đối với “trật tự thế giới”- Sự cạnh tranh toàn diện với Trung Quốc đang trở thành một nguyên tắc trong các chính sách kinh tế, đối ngoại và an ninh của Hoa Kỳ...
Tại Bangkok, Hội nghị Thượng đỉnh APEC 2022 đã kết thúc và 21 quốc gia thành viên đã đồng thuận đưa ra một Bản Tuyên bố chung với nội dung lên án Nga về cuộc chiến tranh xâm lược tại Ukraine. Tuy nhiên, Bản Tuyên bố có nêu rõ giới hạn dè dặt là nhìn chung vẫn còn có "những quan điểm và đánh giá khác nhau về tình hình và các biện pháp trừng phạt.”
Với việc ông Tập Cận Bình siết chặt kìm kẹp sắt đá đối với đảng lãnh đạo và nền kinh tế chính trị của Trung Quốc, các cuộc tranh luận dai dẳng về tính bền vững của sự tăng trưởng đáng kinh ngạc của đất nước đã trở lại nổi bật. Mô hình độc đoán của Trung Quốc, sau khi tiến xa, rốt cuộc có thể là không có gì là quá đặc biệt. Bằng chứng về sự trì trệ này cho thấy càng ngày càng tăng...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.