Thơ Chủ Nhật: Hoàng Xuân Sơn | Thy An | Trần Yên Hòa

02/11/202511:51:00(Xem: 648)

NT 4
Tranh Nguyễn Trung

 

Thảnh Thơi Đường Ngộ

Ta xách dù mà không đội
Chiếc mũ từ lâu bèo nhèo
Đi ra áo quần thẳng thớm
Chờ nghe chiếc lá bay vèo

Bay đi vàng nâu tím lục
Giữ màu trắng cho hương thôn
Hàng cây bạch dương trước ngõ
Lâu lâu cạ một nỗi buồn

Như giày rách như tay nải
Quai đời một nách sương hoa
Rồi cứ đi. năng đi. mãi
Vòng vo. cũng lại chốn nhà

Thì chim từ quy vẫn hót
Giục sương lam rải bóng hồng
Mùi thanh tân của gió biếc
Bợn lòng. mô phật. trầm luân

)+(
h o à n g x u â n s ơ n
21. tháng mười, 25

 

*

 

Nhẫn nại

 

không gian nhỏ

chuyển màu đỏ sẫm

mùa thu mang lại âm thầm

góc lòng thu hẹp

cơn mưa thanh tẩy những đợi mong

 

bức họa tường dây lá đỏ

buồn theo sương gió

xiêu lòng bờ quá khứ

trăm ngàn thi ảnh như giả bộ

vẽ vời nhan sắc qua nhanh  

 

quán tính của trăm ngàn phế thải

căn phòng đầy bụi

độ lượng trần gian rải dưới chân

tháng năm khao khát

qua cầu mấy độ phân vân

 

nhẫn nại mùa thu tan vào tĩnh lặng

chiều tàn em đi về hoa lá

những điều mang lại từ câu chữ

treo lên đỉnh ngọn

thơ ca ngợi vẫn xanh non

 

thy an

tàn thu 2025

 

*

 

Buổi trưa ấy

 

Buổi trưa ấy qua đời ta rất lạ

Cành cây xanh sáng mãi thật dịu kỳ

Gió thốc tháo trên tầng cao khí quyển

Em mơ hồ thương nhớ đến mê ly

 

Có phải ta vừa đi qua cơn sóng

Giữa dòng đời tụ-hợp-chia-tan

Trăng khuất dấu và sao lặng nín

Em đi vào cõi sống hoang mang

 

Buổi trưa ấy đứng dưới tầng mây thấp

Em-xênh-xang-áo-mão-cống-xang-xề

Trưa nắng quái chói lòa nghe mê mệt

Lặng ôm đàn ngồi khóc thỏa thuê

 

Buổi trưa ấy đúng là trưa thế kỷ

Có nắng trong xanh có ngất ngây tình

Ta cúi xuống trao em cành nguyệt quế

Bỗng thấy mình thành cát sạn, sinh linh

 

Trưa hôm ấy đúng là trưa yêu dấu

Em và trưa giữa phố thị say mềm...

 

Trần Yên Hòa

 

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
rồi những hạt nhiệm mầu | sẽ sinh ra trái tim thiết tha | đập trên những dơ bẩn và thánh thiện
Bước xuống thềm nhà | Đi vào mùa đông trước mặt | Những hàng cây sẽ rung lên | Chiếc khăn quàng cổ gió
Những hạt nước rơi không nhịp điệu / Trên quê hương mùa bão lũ / Tạo ra âm ba sầu thảm / Như khúc cầu hồn của Mozart / Những bản dự báo là niềm hy vọng run rẩy cùng nỗi âu lo / Dập dìu theo con nước / Và những cư dân vùng trũng / Biết cũng chẳng để làm gì / Khi bốn bề mênh mông màu nước bạc Lạnh ngắt / Cùng bóng đêm bao phủ / Gió rít mưa tuôn xối xả con nước cuồn cuộn / Tràn vào mỗi nhà, mỗi con đường, mỗi xóm nhỏ / May mắn cho con người còn biết nguyện cầu / Để có chút bình tâm trong hoạn nạn / Để còn hoài mong vào sự cứu rỗi ở thời khắc lâm chung
Bài thơ gửi Ôn (Thầy Em) vào ngày 31 tháng 10, năm 2023. Và 6 câu thơ Ôn đáp trả gửi lại vào ngày 01 tháng 11 như một lời chào ly biệt.
Lòng cây mấy thưở ai người biết | Từng khóc từng reo đã mấy lần
nhỏ xuống giọt mưa trên vai áo | câu chữ phía trước phía sau vóc dáng | nghe tiếng buồn thế kỷ ngân vang tâm thức
Gió nồm thổi rát mặt | Đấy cát chảy kinh niên | Nước nước nước tù đọng | Nhà trôi như bóng thuyền
Thiên Lý Độc Hành, là tựa một tập thơ của Thầy, và cũng là bốn chữ được viết treo trên hương án của Thầy tại chùa Phật Ân, huyện Long Thành, nơi Thầy ở vào những năm tháng cuối đời. Thiên lý độc hành, hình ảnh biểu trưng nhất về Thầy Tuệ Sỹ, muôn dặm cô lữ dằng dặc nỗi ưu tư phận nhà vận nước…Và, khó làm sao để tường tận cái chấp chới của vạt áo tỳ khưu đẫm ánh trăng đêm, thấp thoáng ẩn hiện Người và cõi thơ tịnh tĩnh. Từ núi lạnh đến biển im muôn thuở/ Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan... Hỏi, tại sao, vì đâu, lòng muối kiên định... để bất khuất chưa tan?
Collage là một nghệ thuật. Hay chỉ là một thao tác thủ công? Có người cho cắt dán ( thơ ) mang tính nghệ thuật vì có sự suy nghĩ và đồng cảm của tác nhân. Có người cho đấy là một trò chơi lắp ráp trẻ con vì sự dễ dàng của cắt xén. Có người cảm nhận thơ cắt dán là một hình thức của họa thơ tân thời. Thử nghiệm xem