Hôm nay,  

Thúy Anh, từ tiếng hát tuổi 13 thuở ấy… …đến Đêm nhạc Chốn Xưa tại Quận Cam

21/11/202500:00:00(Xem: 293)
 
Hình-lớn_Thuy-Anh-Nov-22-2025_Poster_Vietnamese
 
Vào tối Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2025,
Coffee Factory - 15582 Brookhurst St, Westminster, CA 92683 - Tel 714.592.8941
 
Hơn 50 năm trước, có một nữ ca sĩ người Việt lần đầu bước lên sâu khấu ở tuổi 13 với năng khiếu thiên phú, niềm say mê âm nhạc hồn nhiên và một sáng tác bất hủ của Paul McCartney, từng được ban nhạc huyền thoại The Beatles giới thiệu vào tháng 8 năm 1965 trong album nhạc có tên “Help!”. Thuở ấy, tại một câu lạc bộ mà hầu như tất cả khán thính giả là người ngoại quốc, Thúy Anh đã cất lời hát “Yesterday”. Thời gian và những đến-đi tự có trong đời không thể làm nhạt phai tài năng, tình yêu dành cho âm nhạc, và kỷ niệm đầu đời của Thúy Anh với sân khấu, với “Yesterday”, và với tất cả khán thính giả đã đứng lên vỗ tay cho tiếng hát của Thúy Anh ở tuổi 13.
 
Hơn 50 năm sau, Thúy Anh vẫn để lại tình cảm ấm áp trong lòng hàng triệu người yêu âm nhạc ở thế hệ tiếp nối với những ca khúc nhạc trẻ, và một trong những bài hát được nhắc đến nhiều nhất là “Sau Này Của Chúng Ta” của nhạc sĩ Hà Anh. Không biết vì đâu “Yesterday” của Paul McCartney đã trở thành “Ngày Hôm Qua” chưa bao giờ nhạt nhòa trong tâm hồn Thúy Anh. Đến bây giờ, Thúy Anh vẫn không thể nói hết bằng lời vì sao tâm hồn tuổi 13 ngày ấy đã chọn một bài hát chân phương mà dạt dào tình cảm như vậy, và xin anh ruột của mình cho phép đi hát lần đầu với “Yesterday”. Câu chuyện âm nhạc có một không hai về gia đình nghệ sĩ Lữ Liên, trong đó bảy người con bao gồm Thúy Anh đều trở thành ca sĩ, là niềm hãnh diện và nguồn cảm hứng mạnh mẽ cho nhiều nghệ sĩ Việt Nam ở những thế hệ tiếp nối. Thúy Anh là một trong những thành viên đầu tiên của ban nhạc gia đình The Uptight gồm các thành viên Tuấn Ngọc, Anh Tú, Khánh Hà, Thúy Anh, Lan Anh và Lưu Bích.
 
Dù trải qua sự gián đoạn hơn 20 năm với sân khấu, tâm hồn Thúy Anh chưa bao giờ rời xa âm nhạc. Tiếng hát khó quên của chị đã được thính giả công nhận và nhớ đến ngay từ buổi ban đầu và dần dần gắn liền với những ca khúc nhạc ngoại bất hủ như lời chia sẻ của anh Bùi Mình Khôi, một người hâm một tiếng hát Thúy Anh: “Giọng Thúy Anh hợp với nhạc Carpenters. Trước 1975 cô đã nổi tiếng với các nhạc phẩm như Sing, Goodbye To Love, Yesterday Once More của ban nhạc này.”
 
Tiếng hát của Thúy Anh không chỉ ở lại trong lòng biết bao thính giả mến mộ chị một thời mà còn lôi cuốn tâm hồn của rất nhiều bạn trẻ đang ở tuổi đôi mươi. Sự đồng cảm mà âm nhạc mang đến cho mỗi chúng ta là điều mà khoa học không thể giải thích và thời gian không thể làm mất đi. Cách đây chừng một năm, một thính giả dùng tên “@huannguyen8102” cho tài khoản YouTube cá nhân, có lẽ ở thế hệ rất trẻ (qua cách xưng hô), đã để lại lời cảm nhận, bên dưới một trang nhạc, dành cho tiếng hát Thúy Anh vào năm 2023 với ca khúc Sau Này Của Chúng Ta của nhạc sĩ Hà Anh: “Cô hát quá hay. Con không biết nói sao khi nghe cô hát từng lời, từng cảm xúc điều chạm đến trái tim con, mong cô luôn khỏe mạnh để con còn được nghe cô hát nhiều thật nhiều, con cám ơn cô vì cảm xúc cô mang đến cho con, cám ơn cô!!!”  Lúc Thuý Anh bước lên sân khấu lần đầu ở tuổi 13, có lẽ người bạn trẻ này chưa chào đời. Âm nhạc đã nối liền tâm hồn của hai con người cách xa nhau có thể là ba thế hệ.

Thúy Anh_Khánh Hà-Anh Tú tại Sài Gòn 1973-74
 
Thúy Anh không chỉ hát hay những bài hát ngoại quốc mà còn khiến lòng người nghe ray rứt với những ca khúc nhạc Việt Nam được các nhạc sĩ trẻ sáng tác và đặc biệt là những tình khúc nhạc ngoại được chuyển dịch lời Việt. Tiếng hát Thúy Anh chan chứa sự đam mê, sự sống động chân tình và sự trân trọng dành cho người nghe. Không chỉ hát hay và có tài hòa ca, Thúy Anh còn có tấm lòng rộng mở để hướng dẫn các bạn trẻ yêu ca hát trong khả năng của chị.
 
Đêm nhạc Chốn Xưa vào tối Thứ Bảy ngày 22 tháng 11 sắp đến tại Điểm Hẹn Cà Phê Quận Cam, Coffee Factory, sẽ là một dịp hiếm hoi để những tri âm của Thúy Anh tề tựu bên nhau lắng nghe tâm hồn Thúy Anh cất tiếng hát ấm nồng với những ca khúc nhạc Việt và nhạc ngoại quốc do chính Thúy Anh chọn lọc. Có một sự kết nối đầy ý nghĩa sẽ diễn ra vào Đêm nhạc Chốn Xưa với tiếng hát Thúy Anh, đó là sự tham gia của hai tiếng hát ở thế hệ thứ ba của người Mỹ gốc Việt tại Hoa Kỳ. Với sự hướng dẫn cách hát và cách chọn bài hát của ca sĩ Thúy Anh, Ethan Trần và Henry Ngô sẽ hòa ca với chính người hướng dẫn tận tâm của mình, một trong những ca sĩ bậc thầy của nền tân nhạc Việt Nam.
 
Ethan Trần, năm nay vừa tròn 16 tuổi, học sinh trung học tại trường Fairmont Preparatory Academy, là trưởng nhóm của ban nhạc thiếu niên Harmony tại trường nhạc VS Music Studios của hai nghệ sĩ Bích Vân và Sean Buhr tại Quận Cam, tiểu bang California, Hoa Kỳ. It ai biết cậu học trò Ethan có tiếng hát trời phú, thường tham gia những sinh hoạt văn nghệ cộng đồng và tại nhà thờ, cũng là đội trưởng của hai đội bóng chuyền học sinh có tham gia thi đấu chuyên nghiệp.
 
Henry Ngô, bước sang tuổi 20 tuổi năm nay, đang là sinh viên năm thứ ba ngành tâm lý học tại đại học California State University, Fullerton. Niềm đam mê ca hát của Henry có thể đã bắt nguồn từ tâm hồn yêu âm nhạc của mẹ Henry, một thính giả ái mộ ba tiếng hát Thúy-Hà-Tú (tên viết tắt của nhóm tam ca Thúy Anh - Khánh Hà - Anh Tú), và nghe nhiều những bài hát được Thúy-Hà-Tú trình bày. Henry từng vào đến vòng chung kết cuộc thi hát The New Voice tại California, Hoa Kỳ, tham gia khá nhiều chương trình văn nghệ được tổ chức tại Quận Cam, và được sự khích lệ của nhiều khán thính giả.
 
Vào tối Thứ Bảy, ngày 22 tháng 11 năm 2025, tại Điểm Hẹn Cà Phê Quận Cam, Coffee Factory (tọa lạc tại 15582 Brookhurst St, Westminster, CA 92683), ca sĩ Thúy Anh cùng hai tâm hồn văn nghệ tuổi đôi mươi, Ethan Trần và Henry Ngô, và những khách mời bất ngờ sẽ cống hiến cho quý thính giả một đêm nhạc được chuẩn bị kỹ luỡng từ âm thanh đến ban nhạc. Đêm nhạc Chốn Xưa do ca sĩ Thúy Anh tổ chức và biên tập với sự hỗ trợ của những bằng hữu đồng nghiệp. Ca sĩ Huy MC và Khôi Hồ phụ trách âm thanh. Ban nhạc bao gồm những thành viên giàu kinh nghiệm: Tateng Katindig (keyboardist), Lê Ngọc (guitarist), Vũ Anh Tuấn (bassist), Hoàng Công Luận (keyboardist), Land Richards (drummer). Quý khán thính giả muốn tham dự Đêm nhạc Chốn Xưa có thể nhắn tin 714.592.8941 để đặt vé: Vé đồng hạng $65 - Vé ưu đãi cho sinh viên $50 (Vé bảo trợ và VIP đã hết). Ban tổ chức có để vé tại Coffee Factory, 15582 Brookhurst St, Westminster, CA 92683.
 
Một thính giả hâm một tiếng hát Thúy Anh, cư ngụ tại thành phố Atlanta, tiểu bang Georgia, anh Trương Nguyễn đã viết: “Tại giọng chị hát như kể chuyện nên rất ngưỡng mộ... Có thể ai đó sẽ ngồi ở hàng ghế sau, nắm tay người thương, hoặc chỉ ngồi một mình, để tiếng hát của Thúy Anh len vào chỗ cũ trong tim - nơi từng giữ lại những “chốn xưa” không gọi tên. Đêm 22 tháng 11, khi tiếng đàn đầu tiên vang lên, biết đâu bạn sẽ tìm thấy mình trong câu hát nào đó - và chợt hiểu rằng, có những kỷ niệm chẳng bao giờ thật sự cũ.
 
Riêng với Thúy Anh, chốn xưa của chị là trái tim mãi ôm ấp lòng biết ơn dành cho người mẹ kính yêu của chị, người không chỉ có công sanh thành duỡng dục cù lao mà còn có công rất lớn trong việc tạo điều kiện và cảm hứng để sáu anh chị em của Thúy Anh và chính chị đều trở thành ca sĩ. Đêm nhạc Chốn Xưa sẽ diễn ra vào dịp cuối tuần trước Lễ Tạ Ơn, là lúc mà mỗi khán thính giả đến Coffee Factory để nghe Thúy Anh hát sẽ khó mà quên được lòng hiếu thảo đong đầy trong tiếng hát, ánh mắt và nụ cười của Thúy Anh, khi mà bố mẹ của chị bây giờ chỉ còn trong huyết mạch và ký ức đậm đà của chị mà thôi…
 
Tháng Tạ Ơn của mùa lá chín, 2025
Anh Lan

Gửi ý kiến của bạn
Vui lòng nhập tiếng Việt có dấu. Cách gõ tiếng Việt có dấu ==> https://youtu.be/ngEjjyOByH4
Tên của bạn
Email của bạn
)
VVNM 2025 đánh dấu cột mốc 25 năm thành lập giải thưởng văn học lâu đời nhất của người Việt hải ngoại, lồng trong lịch sử 50 năm người Việt tị nạn. Trong hơn 14,600 trang sách là những câu chuyện của đủ loại ký ức, cảm xúc, có đủ cay, đắng, ngọt, bùi. Có những mất mát; chia xa, có những đoàn viên, thành tựu.
"Kỳ thực, ngày nay đa số người ta không đọc sách nữa, mà chỉ liếc nhìn trên mạng những thông tin trong vài phút đồng hồ rảnh rỗi hiếm hoi, và những thông tin ấy cũng chỉ lưu lại trong bộ nhớ không quá vài sát-na. Xu hướng của thời đại là thế. Cuộc sống càng hiện đại tân tiến, con người càng tất bật vội vàng, càng chóng lãng quên, một nghịch lý hết thuốc chữa của đời sống." Đoạn văn này được trích từ Lời ngỏ cuốn tạp luận "Theo dấu thư hương" đầu tiên của nhà văn Trịnh Y Thư. Trong thời đại mà sự tiện lợi có thể đạt đến mức "AI" trong nhiều lãnh vực bao gồm cả sáng tác nhạc, và có thể một ngày nào đó, phải chăng con người không cần viết thư tay bày tỏ tình cảm bằng cảm xúc tự nhiên từ trái tim vì đã có "AI"???
Một nghiên cứu mới của Đại học King’s College London cho thấy: chỉ cần dành 20 phút xem tranh trong viện bảo tàng cũng đủ để giảm hormone căng thẳng và giúp cơ thể thư giãn. Thí nghiệm được thực hiện tại Courtauld Gallery ở Luân Đôn – nơi trưng bày các tác phẩm của Manet, Van Gogh và Gauguin. 50 tình nguyện viên, tuổi từ 18 đến 40, được chia làm hai nhóm: một nhóm xem tranh gốc trong phòng trưng bày, nhóm còn lại xem bản sao trong không gian bình thường.
Người đời thường nói Beethoven cô độc trong tình yêu, nhưng cái chết của ông không khép lại trái tim ấy. Giữa đống giấy tờ trong ngăn bàn của thiên tài điếc, người ta tìm thấy một bức thư tình chưa gửi – ngọn lửa còn cháy dở của một cuộc tình bị giấu kín. Bức thư không đề tên người nhận. Chỉ có mấy chữ run rẩy: “Gửi người yêu bất tử.”“Anh chỉ có thể sống trọn vẹn bên em, hoặc không sống gì cả... Anh sẽ lang thang mãi cho đến khi được bay về với vòng tay em.”
Giờ học hôm nay lớp Đại Dương học đọc bài hát Việt Nam! Việt Nam! của nhạc sĩ Phạm Duy. Cô giáo cắt nghĩa những chữ khó bằng tiếng Việt, học trò thay phiên nhau lên bảng viết tiếng Việt và dịch ra tiếng Đức. Trong bài hát, học trò làm quen với những chữ dùng phép ẩn dụ (Metapher) như “vành nôi”, “xương máu”... Học trò đã học “đất” là Erde, “nước” là Wasser. Giờ đây học trò hiểu thêm, khi nói chung, hai chữ “đất nước” nghĩa là quê hương, là tổ quốc. Cô giáo hỏi học trò có những ấn tượng gì sau khi đọc và hiểu nội dung bài hát. Một trò phát biểu: “Việt Nam là đất nước đẹp. Việt Nam muốn sống trong hòa bình.” Cô giáo khen trò giỏi, vì trò đã hiểu câu hát: “Việt Nam không đòi xương máu.” Trò khác nói: “Con thích nhất câu: Việt Nam! Việt Nam! Nghe từ vào đời/ Việt Nam hai câu nói bên vành nôi”. Có mấy trò lại thích câu: Tình yêu đây là khí giới/ Tình thương đem về muôn nơi.
Nói gì thì nói, màu da vẫn là loại “giấy tờ” đầu tiên mà nhân loại cấp cho nhau. Nó quyết định bạn được vào đâu, bị nhìn thế nào, bị xét đoán ra sao. Wole Soyinka từng nói: “Da tôi đen, nhưng trí óc tôi không có màu.” Thế mà biên giới thế giới lại chỉ hiểu được màu trắng. Có người bảo: “Đó là lỗi hệ thống.” Nhưng hệ thống nào lại sợ một ông già bảy mươi mấy tuổi với cây bút và mái tóc bạc như sợi chỉ khói?
Viet Film Festival Năm 2025 vẫn tiếp tục đặt những cột mốc mới, với hơn 100 phim gửi về tham dự. Trong đó, 60 phim được chọn – bao gồm 47 phim ngắn và 13 phim dài – đến từ các đạo diễn tại Hoa Kỳ, Việt Nam, Úc, Canada, Pháp, Đức, Anh, Tiệp Khắc...
Có một anh chàng trẻ tuổi gốc Việt, hồi ở Việt Nam học nhạc viện Hà Nội, sau đó đi du học ở Nhật, hiện nay đã trở thành công dân Nhật theo diện di dân có tay nghề. Anh nhận xét rằng nền âm nhạc cổ truyền của Nhật thật đặc sắc, và còn độc đáo hơn nữa khi được các ban nhạc rock trẻ Nhật trình diễn theo phong cách mới. Thí dụ như Wagakki Band phối hợp đàn koto, trống taiko, sáo trúc… chơi cùng với những nhạc cụ rock, làm say mê hàng triệu khán giả trẻ của Nhật. Anh chàng trẻ gốc Việt tin rằng các ban nhạc trẻ ở Việt Nam rồi cũng sẽ làm được điều tương tự. Một chị quê ở Hà Nội, hiện nay đang sống ở Canada theo diện di dân đầu tư. Là người mê dân nhạc Việt Nam, chị cho biết vẫn nghe đủ thể loại chèo, quan họ, chầu văn… để đỡ nhớ quê nhà. Có một lần xem trên Youtube một nhóm trẻ ở Hà Nội kết hợp hát xẩm với nhạc rap, nhảy hip hop, chị nhận xét: “…nhạc chơi theo kiểu hiện đại, trang phục thì khá lố lăng, nhưng chắc phải hát xẩm kiểu này tụi trẻ mới thích và mới biết đến hát xẩm…”
Viện Bảo Tàng The Getty toạ lạc tại thành phố Los Angeles, CA, USA. đã tổ chức một buổi triển lãm hy hữu kéo dài từ tháng 6 đến 28 tháng 9 năm nay, 2025. Buổi triển lãm có tên là "Queer Lens" tập trung vào chủ đề Lịch Sử Nhiếp Ảnh của Người Đồng Tính là một cuộc trưng bày thật đặc biệt và vĩ đại của Viện Bảo Tàng to lớn và nổi tiếng ở Nam California, Hoa Kỳ này. Hơn 270 bức ảnh thể hiện những biểu hiện về giới tính và tình dục qua hai thế kỷ đã xuất hiện như một khiêu khích mà chỉ Viện Getty mới đủ can đảm để dàn dựng. Phải mất gần 6 năm để chuẩn bị, sưu tầm, cùng những cố gắng và nỗ lực của nhiều người, buổi triển lãm mới được ra đời.
Việt Nam đã bất ngờ giành ngôi vị cao nhất tại cuộc thi ca khúc Intervision, do Nga tổ chức và được Tổng thống Vladimir Putin hậu thuẫn, diễn ra rạng sáng Chủ nhật ở ngoại ô Moskva. Đây là cuộc thi mà nhiều người xem là đối thủ chính trị và xã hội của Eurovision, vốn lâu nay nổi tiếng cởi mở và thân thiện với cộng đồng LGBTQ+. Ca nhạc sĩ Đức Phúc, với ca khúc “Phù Đổng Thiên Vương” dựa trên thơ Nguyễn Duy, đã giành chiến thắng thuyết phục. Bài hát lấy cảm hứng từ huyền thoại Thánh Gióng – vị anh hùng dân gian cưỡi ngựa sắt, nhổ tre đánh giặc Ân – được Nguyễn Duy chuyển thành thơ trong giai đoạn hậu chiến, rồi được Đức Phúc phổ nhạc và trình diễn bằng một phối khí pha trộn nhạc pop, rap và dubstep. Màn biểu diễn được dàn dựng công phu với pháo bông và vũ đạo, khiến ban giám khảo quốc tế trao giải tiết mục xuất sắc nhất. Phần thưởng là chiếc cúp pha lê cùng số tiền 30 triệu rúp (khoảng 360.000 đô la).


Kính chào quý vị,

Tôi là Derek Trần, dân biểu đại diện Địa Hạt 45, và thật là một vinh dự lớn lao khi được đứng nơi đây hôm nay, giữa những tiếng nói, những câu chuyện, và những tâm hồn đã góp phần tạo nên diện mạo văn học của cộng đồng người Mỹ gốc Việt trong suốt một phần tư thế kỷ qua.
Hai mươi lăm năm! Một cột mốc bạc! Một cột mốc không chỉ đánh dấu thời gian trôi qua, mà còn ghi nhận sức bền bỉ của một giấc mơ. Hôm nay, chúng ta kỷ niệm 25 năm Giải Viết Về Nước Mỹ của nhật báo Việt Báo.

Khi những người sáng lập giải thưởng này lần đầu tiên ngồi lại bàn thảo, họ đã hiểu một điều rất căn bản rằng: Kinh nghiệm tỵ nạn, hành trình nhập cư, những phức tạp, gian nan, và sự thành công mỹ mãn trong hành trình trở thành người Mỹ gốc Việt – tất cả cần được ghi lại. Một hành trình ý nghĩa không những cần nhân chứng, mà cần cả những người viết để ghi nhận và bảo tồn. Họ không chỉ tạo ra một cuộc thi; họ đã và đang xây dựng một kho lưu trữ. Họ thắp lên một ngọn hải đăng cho thế hệ sau để chuyển hóa tổn thương thành chứng tích, sự im lặng thành lời ca, và cuộc sống lưu vong thành sự hội nhập.

Trong những ngày đầu ấy, văn học Hoa Kỳ thường chưa phản ánh đầy đủ sự phong phú và đa dạng về kinh nghiệm của chúng ta. Giải thưởng Viết Về Nước Mỹ thực sự đã lấp đầy khoảng trống đó bằng sự ghi nhận và khích lệ vô số tác giả, những người đã cầm bút và cùng viết nên một thông điệp mạnh mẽ: “Chúng ta đang hiện diện nơi đây. Trải nghiệm của chúng ta là quan trọng. Và nước Mỹ của chúng ta là thế đó.”


Suốt 25 năm qua, giải thưởng này không chỉ vinh danh tài năng mà dựng nên một cộng đồng và tạo thành một truyền thống.
Những cây bút được tôn vinh hôm nay không chỉ mô tả nước Mỹ; họ định nghĩa nó. Họ mở rộng giới hạn của nước Mỹ, làm phong phú văn hóa của nước Mỹ, và khắc sâu tâm hồn của nước Mỹ. Qua đôi mắt họ, chúng ta nhìn thấy một nước Mỹ tinh tế hơn, nhân ái hơn, và sau cùng, chân thật hơn.

Xin được nhắn gửi đến các tác giả góp mặt từ bao thế hệ để chia sẻ tấm chân tình trên các bài viết, chúng tôi trân trọng cảm ơn sự can đảm của quý vị. Can đảm không chỉ là vượt qua biến cố của lịch sử; can đảm còn là việc ngồi trước trang giấy trắng, đối diện với chính mình, lục lọi ký ức đau thương sâu đậm, và gửi tặng trải nghiệm đó đến tha nhân. Quý vị là những người gìn giữ ký ức tập thể và là những người dẫn đường cho tương lai văn hóa Việt tại Hoa Kỳ.

Với Việt Báo: Xin trân trọng cảm ơn tầm nhìn, tâm huyết, và sự duy trì bền bỉ giải thưởng này suốt một phần tư thế kỷ.
Khi hướng đến 25 năm tới, chúng ta hãy tiếp tục khích lệ thế hệ kế tiếp—những blogger, thi sĩ, tiểu thuyết gia, nhà phê bình, nhà văn trẻ—để họ tìm thấy tiếng nói của chính mình và kể lại sự thật của họ, dù đó là thử thách hay niềm vui. Bởi văn chương không phải là một thứ xa xỉ; đó là sự cần thiết. Đó là cách chúng ta chữa lành, cách chúng ta ghi nhớ, và là cách chúng ta tìm thấy nơi chốn của mình một cách trọn vẹn.

Xin cảm ơn quý vị.

NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.