Khi tuổi già ập đến, chúng ta thường chỉ lo ngại về sự suy yếu của bắp thịt hay xương khớp. Tuy nhiên, các nhà khoa học cảnh báo về một “kẻ thù” vô hình khác: mất kết nối giữa người với người. Tình trạng này, được gọi là “suy giảm kết nối xã hội” (socially frail), không chỉ gặm nhắm tinh thần mà còn là hồi chuông cảnh báo sớm cho chứng suy giảm trí nhớ.
Một nghiên cứu mới được công bố trên Tạp chí Lão khoa (Journal of Gerontology) đã chỉ ra rằng việc tầm soát tình trạng suy giảm kết nối xã hội có thể giúp các bác sĩ dự đoán được ai dễ mắc chứng suy giảm trí nhớ. Đồng thời, nhóm nghiên cứu cũng đang mở ra một hướng đi mới đầy triển vọng: liệu những người bạn đồng hành ảo (AI) có thể trở thành liều thuốc tinh thần, bù đắp lại sức mạnh kết nối xã hội đã mất cho bệnh nhân?
Nếu sự suy yếu về sức khỏe hiện hữu rõ ràng qua những bước đi chậm chạp hay những lần té ngã lâu lành, thì sự suy giảm kết nối xã hội lại trừu tượng hơn nhiều.
Bác sĩ Suraj Samtani, nhà tâm lý học lâm sàng tại Centre for Healthy Brain Ageing thuộc Đại học New South Wales (Úc), đồng tác giả nghiên cứu, giải thích: “Suy giảm kết nối xã hội bao gồm cả cảm giác cô đơn, nhưng phạm vi rộng hơn nhiều. Đó không chỉ là việc mạng lưới các mối quan hệ trong xã hội của chúng ta bị thu hẹp, mà nghiêm trọng hơn là sự thiếu vắng những người thân thiết thực sự, những người mà ta có thể gắn bó và dựa vào.”
Brea Perry, nhà xã hội học tại Đại học Indiana Bloomington, dù không tham gia nghiên cứu nhưng cũng đồng tình với quan điểm này. Bà cho rằng, dù “đại dịch cô đơn” đang được nhắc đến nhiều, ít ai nghĩ đó là một phần của sự suy yếu xã hội, và càng không nghĩ rằng chính sự suy yếu này đang tàn phá cả thể chất lẫn tinh thần con người.
“Rất nhiều người chưa hiểu rõ rằng các yếu tố liên quan đến kết nối xã hội có thể ảnh hưởng trực tiếp đến sức khỏe và tuổi thọ của họ,” Perry nhấn mạnh.
Cái giá của sự cô đơn
Một nghiên cứu năm 2025 ước tính rằng, sau tuổi 55, con người phải đối mặt với 42% cơ nguy bị mắc chứng suy giảm trí nhớ (dementia), trong đó thường gặp nhất là bệnh Alzheimer.
Con người vốn là động vật sống theo cộng đồng. Trong một phân tích tổng hợp năm 2023 trên gần 40,000 người, Samtani và các cộng sự đã chứng minh một sự thật đáng kinh ngạc: “Những người duy trì được kết nối xã hội tốt có tỷ lệ mắc suy giảm trí nhớ chỉ bằng một nửa so với những người sống tách biệt.”
Samtani cũng tư vấn cho tài tử Chris Hemsworth trong bộ phim tài liệu A Road Trip to Remember của National Geographic (Chris đang cố gắng giúp cha mình mới bị bệnh Alzheimer sống vui và khỏe hơn).
“Kể cả đã mắc bệnh, người ta vẫn có thể giữ gìn được trí nhớ nếu họ tiếp tục trò chuyện và sống cùng cộng đồng,” Samtani cho hay.
Vòng luẩn quẩn: Cô lập gây bệnh hay bệnh gây cô lập?
Để hiểu rõ mối nguy này, nhóm nghiên cứu của Samtani đã theo dõi 851 người cao niên (trên 70 tuổi, chưa mắc bệnh) trong suốt 12 năm. Kết quả cho thấy, những người bị đánh giá là “suy giảm kết nối xã hội” (dựa trên mức độ hoạt động, tần suất gặp gỡ và cảm giác cô đơn) có cơ nguy mắc suy giảm trí nhớ cao hơn tới 50% so với người bình thường.
Tuy nhiên, đây là một mối quan hệ hai chiều đầy bi kịch. Sự cô lập có thể dẫn đến suy giảm trí nhớ, nhưng chính sự suy giảm trí nhớ cũng đẩy người già vào sự cô lập.
Samtani chia sẻ một thực tế mà ông quan sát được từ bệnh nhân: “Khi trải qua giai đoạn đầu của suy giảm trí nhớ, bệnh nhân thường mất tự tin. Họ cảm thấy xấu hổ vì không theo kịp các cuộc trò chuyện. Cũng dễ hiểu thôi, khi bạn không còn tin vào trí nhớ và đầu óc của chính mình, bạn sẽ bắt đầu nghi ngờ bản thân.” Nỗi mặc cảm đó khiến họ dần thu mình lại, cắt đứt các liên lạc và càng trở nên cô đơn hơn.
Dù vậy, việc chẩn bệnh vẫn còn nhiều thách thức. Perry và Sachin Shah (Đại học Harvard) đều cảnh báo rằng, các công cụ đo lường hiện tại chưa tách riêng và chỉ ra được đâu là nguyên nhân cốt lõi (tài chính, sự cô đơn hay mức độ hoạt động). Hơn nữa, việc bác sĩ cảnh báo nguy hại không đồng nghĩa với việc họ có thể đưa ra ngay một lộ trình điều trị phù hợp cho bệnh nhân.
Ánh sáng từ công nghệ: Gặp gỡ Viv và những người bạn
Samtani và các đồng nghiệp đang đặt niềm tin vào trí tuệ nhân tạo, nhưng đây không phải là những chatbot vô tri thông thường. Một trong những công cụ ông đang thử nghiệm là Viv, một AI thuộc nhóm Viv and Friends do Centre for Big Anxiety phát triển, với sáu “nhân vật” được xây dựng dựa trên ý kiến của những phụ nữ đang sống chung với bệnh suy giảm trí nhớ.
Viv được thiết kế như một nhân vật hoạt hình thân thiện, giúp tránh gây nhầm lẫn. Nhân vật trò chuyện về nhiều chủ đề, kể cả các triệu chứng của chính mình (nhằm giúp bệnh nhân cảm thấy được thấu hiểu chứ không bị lừa).
Trong thử nghiệm kéo dài 5 tuần tại một viện dưỡng lão ở Úc, 12 người đã trò chuyện với Viv. Kết quả rất khả quan. Samtani kể lại câu chuyện đầy xúc động: “Một cụ bà đã không có người thân đến thăm suốt ba tháng. Nhưng một ngày nọ, bà đã trò chuyện say sưa suốt hai giờ đồng hồ với người bạn ảo này. Bà trở nên hoạt bát, hạnh phúc khi kể cho Viv nghe về mối quan hệ với chị gái và các cháu của mình.”
Hơn cả một cuộc trò chuyện
AI không chỉ giúp giải tỏa nỗi cô đơn. Viv còn được huấn luyện để thực hiện các cuộc “bàn giao” tinh tế. Khi người chăm sóc phải rời đi, họ có thể để AI “tiếp lời” câu chuyện trong vài phút cuối, giúp bệnh nhân không bị hụt hẫng hay lo lắng.
Khác với các mô hình ngôn ngữ lớn thường chỉ biết đồng tình, Viv được thiết kế để đặt câu hỏi, khuyến khích bệnh nhân tìm cách đối diện và giải quyết khó khăn. Trong tương lai, Samtani hy vọng AI có thể giúp nhắc nhở những hoạt động sinh hoạt hàng ngày để bệnh nhân có thể tự làm.
“Thí dụ, bạn muốn pha một tách trà,” Samtani minh họa. “Bạn phải nấu nước, lấy túi trà, lấy ly, rót nước theo đúng trình tự. Nếu quên trình tự đó, bạn mất đi sự tự chủ.” Bệnh nhân có thể ngại hỏi người thật, nhưng Viv thì luôn nhớ và sẵn lòng giúp đỡ mà không bao giờ phán xét.
Một ứng dụng quan trọng khác là “liệu pháp hồi tưởng,” gợi lại ký ức xưa để cải thiện sức khỏe tinh thần (giống như cách Chris Hemsworth đưa cha mình về thăm những chốn cũ).
Với những bệnh nhân không thể đi xa, việc hồi tưởng đơn giản chỉ là xem lại ảnh cũ. Tuy nhiên, việc nghe đi nghe lại một câu chuyện có thể khiến người chăm sóc mệt mỏi. “Con người nghe riết một câu chuyện có thể sẽ thấy nản lòng, nhưng AI thì không. Đó là một khán giả kiên nhẫn vô hạn,” Samtani nói.
Dẫu vậy, cả Samtani và các chuyên gia đều nhấn mạnh rằng AI chỉ có thể hỗ trợ chứ không thể thay thế hoàn toàn giao tiếp người–với–người. Perry đồng tình: hỗ trợ bằng công nghệ không thể thay thế tương tác trực tiếp, vốn mang lại lợi ích cho cả bệnh nhân và người đồng hành.
AI có thể lắng nghe ký ức, nhưng không thể cùng rung động cảm xúc hay gợi nhắc một kỷ niệm chung như con người. Rốt cuộc, AI có thể là một chiếc cầu nối, nhưng hơi ấm tình người vẫn là liều thuốc chữa lành không thể thay thế.
Nguồn: “Weaker social ties are linked to an increased dementia risk” được đăng trên trang Nationalgeographic.com.
Gửi ý kiến của bạn



