Hôm nay,  

Kinh Đô Ánh Sáng Nước Pháp

02/12/200600:00:00(Xem: 7314)

Một Lần Tới Paris: Kinh Đô Ánh Sáng Nước Pháp

Hình ảnh Paris và Tuyết Mai.

Paris là thủ đô của ánh sáng,  là biểu tượng của văn minh Tây Phương, Người Việt Nam làm quen  Paris qua nhiều bản nhạc trữ tình như “Paris Có Gì Lạ Không Em"” của Ngô Thụy Miên, “Tiễn Em” của Phạm Duy phổ nhạc của Cung Trầm Tưởng... Nghe đồn Paris thật đẹp và thơ mộng,  Tôi mơ ước được du lịch ở đây một lần, mãi đến mùa Thu năm nay mới có dịp đến Paris lần đầu.

Sau một chuyến bay gần tám giờ đồng hồ từ Hoa Thịnh Đốn  đến Paris đáng lẽ tôi đi thẳng về nhà  nghỉ ngơi cho khỏe, nhưng quá nôn nóng muốn biết  Paris như thế nào, tôi đã nhờ người tài xế rước tôi ở phi trường đưa dạo Paris một vòng.

Nhìn qua tôi thấy đường phố Paris nhỏ hẹp hơn ở Hoa Thịnh Đốn nhiều, vì vậy xe cộ ở Paris tương đối  nhỏ, xe lớn sẽ rất khó tìm chổ đậu và di chuyển khó khăn hơn. Thật thích thú  nhìn thấy nhiều đường phố ở Paris vẫn còn lót gạch như ngày xưa, chứ không hoàn toàn tráng nhựa như ở HK. Hầu hết mặt tiền các dinh thự ở Paris, nhất là ở các bùng binh có nhiều hình tượng điêu khắc rất mỹ thuật.

Không mấy lúc tôi đã vào trung tâm thành phố. Paris có nhiều con đường với hai hàng cây xanh hai bên, dọc theo đường là các cửa hàng, có lúc tôi  có cảm tưởng như mình đang đi trên đại lộ Lê Lợi hay đường Lê thánh Tôn ở Saigon. Cách kiến trúc nhà cửa, đường phố ở Việt Nam chịu ảnh hưởng giống như Pháp. Xe chạy qua nhiều công trường, giống như công trường  Quách thị Trang ở Saigon hay công trường xa lộ Biên Hòa, tài xế tha hồ lách nhau rẽ qua những ngã đường họ muốn, có thể đụng nhau trong gang tấc, tôi hồi hộp, tim muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Trời sập tối, tôi xin người tài xế đưa về nhà  nghỉ ngơi để ngày mai bắt đầu  thưởng lãm những danh lam thắng cảnh Paris với máy ảnh và máy  quay  phim trong tay.

Tôi được Bác Sĩ Phan Minh Hiển, Chủ Tịch Hội Cứu Trợ Thương Phế Binh Việt Nam ở Pháp (Association Compassion-Vietnam) đưa đi xem Paris. Bây giờ  vào Thu, trời trở gió lành lạnh, buổi sáng có sương mù như Đà Lạt, buổi trưa có nắng ấm và gió nhẹ đủ  lay động lá vàng rơi,  thật thơ mộng. Bắt đầu từ đại lộ Champs- Elysées, con đường thật dài và rộng, hai bên có nhiều cây xanh, bóng mát, dọc hai bên đường là những cửa hàng sang trọng, nhà hàng nổi tiếng, văn phòng của những hãng hàng không, đây là nơi của giai cấp cao ở Paris. Ngày đêm gì hai bên lề dọc theo đại lộ này cũng đông người qua lại, người bản xứ và du khách.

Cuối đường Champs- Elysées là Arch of  Trumph (Khải Hoàn Môn), cũng được điêu khắc rất đẹp. Công trình xây cất Arch Of Triumph do Napoleon ra lệnh để kỷ niệm  sự  chiến thắng của  quân đội “Great Army” .  Chalgrin bắt đầu xây   Arch Of Trumph năm 1806  và hoàn thành năm 1836. Cổng có bề cao 164 feet, bề rộng 147 feet, phía dưới có  mã của những anh hùng vô danh  và ngọn lửa bất diệt cháy lên mỗi tối. Bên trong có một bảo tàng viện nhỏ với khoảng 558 tên các vị tướng, một số tử trận ở chiến trường. 

Thắng cảnh mà tôi náo nức xem nhất ở Paris là Tháp Eiffel.  Mùa Thu, trời  se lạnh nhưng du khách ở đây lúc nào cũng  đông, rất khó tìm một chổ đậu xe. Du khách phải xếp hàng thật dài để mua vé,  mỗi vé 11 Euro  để vào xem tận mắt bên trong Tháp.

Được biết Tháp Eiffel được dựng lên vào dịp Hội Chợ Quốc Tế, năm 1889. Người vẽ kiểu Tháp Eiffel  là Gustave Eiffel. Tháp cao 1050 feet với khoảng 15,000 mãnh  kim loại  hàn, đan  vào nhau, sức nặng 7000 tấn của tháp được  đặt trên  bốn trụ xi măng. Tháp có ba tầng, tầng thứ nhất cao 187 feet, tầng thứ hai cao  377 feet và tấng thứ ba cao 899 feet. Trên mỗi tầng có nhà hàng,  để du khách có thể dừng nghỉ chân và ngắm cảnh. Ở tầng thứ ba, trong một  phòng nhỏ có  tượng Ông Gustave Eiffel làm  bằng sáp, giống như người thật.  Vào những ngày trời trong sáng, từ tháp này du khách có thể nhìn xa 45 dặm,  thấy  khắp cả  Thủ Đô Paris. 

Buổi tối Tháp Eiffel có đèn thắp sáng, sừng sững giữa trời đêm; cứ mỗi đầu giờ thì hằng vạn bóng đèn nhỏ chớp tắt trong năm phút.  Nhìn từ xa người ta có cảm tưởng   như hằng vạn vì sao đêm trên trời đang rơi rụng  tung tăng, nhảy múa trên tháp, rực rỡ, đẹp  không thể tưởng.

Từ tháp cao du khách có thể nhìn xuống  dòng sông Seine uốn khúc quanh thủ đô Paris.  Hai bên bờ sông có những hàng cây, mùa Thu   lá  trổ vàng in bóng   trên dòng nước trong xanh. Vào mùa Hè cát trắng được đổ dọc hai bên bờ  sông để người dân hay du khách ra  đây vui chơi,  phơi nắng. Đến Paris mà không lên tận đỉnh Tháp Eiffel  hay đi du thuyền trên sông Seine sẽ  là một thiếu sót lớn lao.  Trên du thuyền có nhạc êm dịu,  làm  cho cảnh  trời mây non nước Paris thêm  thơ mộng,  hữu tình. Từ dòng sông Seine nhìn lên  đường phố và   lâu  đài hai bên, đèn sáng choang,  Paris về đêm  quyến rũ và nên thơ vô cùng.

Xuôi theo dòng sông du thuyền sẽ  xuyên qua  nhiều cây cầu.  Cầu Alexandre III là cây cầu đẹp nhất trong ba mươi bảy cây cầu  bắt qua sông Seine. Cầu này dài 350 feet, bề ngang 130 feet;  nốí liền Esplanade des Invalides với đại lộ Champs-Elysées, cầu  được xây cất năm 1896-1900.  Trên cầu có nhiều trụ đèn kết hoa và  nhiều hình tượng điêu khắc thiếp vàng đẹp lộng lẫy.

Cuối đường Champs-Elysées là công trường Concorde.  Ở giữa công trường là  một đài kỷ niệm   hình tháp Á Rập, cao 75 feet, đựơc dựng lên năm 1836,  do Mehmet-Ali  tặng cho Louis Philippe  năm 1831.

Chị Như Ninh, chủ nhân quán Huế Imperial đưa tôi đi xem Bảo tàng viện Louvre,  là một trong những  bảo tàng viện lớn nhất thế giới. Ở giữa các khu vực triễn lãm có công viên  rộng và kim tự tháp bằng kính. Bảo tàng Viện  được xây cất  từ thế kỹ thứ 13.  Trong đó có nhiều khu vực trưng bày những đồ cổ Á Châu,  Ai Cập, Hy Lạp, tranh vẽ của Âu Châu từ thế kỷ thứ 13 đến giữa thế kỷ thứ 19, chia làm bốn  nhóm  là Pháp, Ý,  Tây Ban Nha và Bắc Âu. Bên cạnh đó có phòng chưng bày nhiều tranh vẽ và tượng điêu khắc tuyệt đẹp, và cũng có phòng trưng bày nghệ thuật của Hồi Giáo..

Bức tranh “La Gioconda” vẽ bởi Leonardo da Vinci  là một bức tranh nổi tiếng trên thế giới, thu hút rất đông du khách  đến Bão Tàng Viện này. Bức tranh được đặt trong một khung kính  và du khách phải đứng khá xa để chiêm ngưỡng,  không được quay phim hay chụp hình bức tranh này. Từ lúc đầu bức tranh này đã được cả thế giới yêu thích và được  in ra nhiều copy,  đến năm 1911 bức tranh này bị ăn cắp ở Louvre,  làm cho nó càng thêm  nổi tiếng.

Ngày hôm sau Chị Bích Xuân đưa tôi đi xem Nhà thờ Notre –Dame,  là một di tích lịch sử có  từ thời La Mã. Nhà thờ được bắt đầu xây  từ năm 1163 và hoàn thành  năm 1345. Du khách dập dìu ở sân nhà thờ và có rất nhiều chim bồ câu bay  lượn đùa vui trong nắng ấm cho du  khách một cảmgiác thanh bình.  Nhà thờ có kiến trúc và điêu khắc tuyệt  đẹp  từ mặt tiền, bề ngoài cũng như bên trong.  Mặt tiền có ba cửa vào, có rất   nhiều hình tượng điêu khắc mang  ý nghĩa về tôn giáo.  Bên trong nhà thờ dài 426 feet,  bề ngang  164 feet và 115 feet bề cao.   Có thể làm lễ  cho  9000 ngàn người . Mỗi cây cột có đường kính 16 feet . Trên trần cũng như trên vách có nhiều hình ảnh hoa giăng hay những vị  thánh thần kết bằng những mãnh kính màu nhỏ,  thật mỹ thuật. Ban đêm, bên ngoài nhà thờ được  thắp sáng , nhìn từ du thuyền trên sông Seine,  nhà thờ Notre-Dame rất  uy nghi,  tráng lệ.

Nhà hát Opéra ở Paris rộng nhất thế giới,  với 120,000  square feet,có thể chứa 2000 người . Đây là một tòa nhà  có từ thời Napoleon III, được vẽ kiểu bởi Garnier and xây lên giữa năm 1862 và 1875.  Mặt tiền Opera với nhiều cột được  điêu khắc tiêu biểu nghệ thuật thời xưa.  Bên trong cũng trang hoàng đẹp như bên ngoài  với  nhiều đá hoa cương và tranh vẽ của những hoạ sĩ nổi tiếng.  

Nhà thờ Sacré-Coeur nằm trên đỉnh đồi  Montmartre,  bên ngoài có lốí kiến trúc giống như Á Châu, có bốn đỉnh tròn nhỏ và một đỉnh tròn lớn.  Nhà thờ này được xây năm 1919, có  lối kiến trúc kết hợp  giữa La mã và Byzantine. Phía sau có gác chuông  cao 275 feet và cái chuông nặng 19 tấn, đây là cái chuông lớn nhất thế giới. Có hằng trăm bực thềm từ đuờng phố dẫn đến cửa nhà thờ, du kháchh có thể ngồi ở đây nghỉ chân, ngắm nhìn thành phố  dưới chân đồi  cùng lúc thưỡng thức những bản nhạc vui do những người hát dạo, vừa hát vừa đàn  guitar.

Dọc theo bên hong nhà thờ có hằng trăm  nghệ sĩ , họa sĩ, cầm  xấp giấy trắng và bút chì hay bút màu sẳn sàng vẽ chân dung du khách  với giá từ 20 –100 đồng một bức tranh,  tùy theo ý du khách muốn vẽ phát họa sơ hay vẽ kỹ từ nét. 

Dạo chơi quanh đường phố Paris thấm  mệt, du khách có thể dừng chân ở những quán cà phê  bên đường, có bày nhiều  bàn  ghế bên ngoài cửa tiệm. Du khách vừa nghỉ chân, giải lao vừa ngấm người qua lại  nhộn nhịp trên đường phố không khác gì những quán kem ở  đường Lê Lợi, Saigon. Ở Paris cũng có những con đường thật  hẹp như ở Hà Nội hay ở Phố Cổ Hội An.

Ca sĩ bạch Yến đưa tôi đi xem Paris về đêm. Trái ngược với những con đường thật nhỏ hẹp và những  hàng quán bình dân,  Paris đang chuẩn bị đón Giáng Sinh,  những  cửa hàng lớn ở Paris như   La Fayette, Le Printemps.. đua nhau giăng đèn sáng rực trời , đẹp không thể tưởng.  Quả  đúng như người ta thường nói  “Paris  là thủ đô của ánh sáng”.  Muốn  chiêm ngưỡng vẽ đẹp của Paris nên dạo phố  về  đêm, “Paris by Night” thật rực rỡ.  Có những con đường với cửa tiệm bán  quần áo, giày dép,  thời trang mới nhất, giá đắc kinh khủng,  dành cho tài tử hay giai cấp  thượng lưu.  Người Việt Nam ở Paris tập trung nhiều nhất ở quận 13. Ở đây có nhiều nhà hàng, tiệm tạp hóa  Tàu và  Việt Nam. Tới đây sẽ gặp nhiều đồng hương VN đi mua sắm cuối tuần.

Đường phố Paris chật hẹp nên hay bị  kẹt xe,  phần đông người dân Paris  dùng metro làm phương tiện di chuyển, có trạm metro ở hầu hết các thắng cảnh trong Paris. Nếu du khách biết dùng metro thì đi lại rất tiện.  Đến ngày thứ tư thì tôi có thể đi metro một mình đến những nơi hò hẹn với bạn bè. Trước khi rời khỏi nhà chị họ tôi dặn dò, nên cẩn thận, không nên đeo nhiều nữ trang, nên cất tiền trong túi áo; xách tay, bóp có thể bị cướp giật. Trên những bực thềm ở metro có vài người ngồi ăn xin.

Tôi  may mắn được đưa đi dạo chơi  ra ngoại ô, Troyes, cách Paris chừng hai giờ lái xe. Trên đường có những cánh đồng lúa mì xanh rì. Tại đây một gia đình  Pháp  thiết đãi tôi một bữa ăn đặc biệt, coi như là bữa ăn truyền thống của người Pháp.  Tráng miệng với ốc nhồi bơ và gia vị, món chính là đùi cừu đúc lò,  đậu hấp và tráng miệng với cheese và trái cây thái  mỏng ngâm rượu.  Pháp có hằng trăm  loại cheese, có thứ tôi ăn thử, cảm thấy giống như xà bông!  Cố nhiên rượu vang trắng và đỏ là hai thứ không thể thiếu  trong bữa ăn của người Pháp. Thức ăn thì chẳng có bao nhiêu,  nhưng ông chủ nhà cứ lụm khụm đi thay chén đĩa, muỗng nĩa hoài. Cứ mỗi món ăn là một đĩa mới. Có lẽ đây cũng là một tập quán ăn uống của người Pháp.

Tôi cũng may mắn đến Paris trong dịp một nhóm thân hữu của cố Nhạc sĩ Lê trọng Nguyễn tổ chức ra mắt CD "Lá Rơi  Bên Thềm”, ở đây tôi được dịp gặp một vài nhạc sĩ nổi tiếng ở Pháp như Nữ Nghệ Sĩ Bích Thuận, Nhạc sĩ Lê Mộng Nguyên, tác giả của bản nhạc bất hủ “Trăng Mờ Bên Suối”, Nhạc sĩ Trịnh Hưng, tác giả của nhiều nhạc phẩm quê hương bất hủ như “Tôi Yêu”, “Lối Về Xóm Nhỏ”, “Lúa Mùa Duyên Thắm”... Trong buổi ra mắt CD này tôi trình diễn một màn thi nhạc giao duyên “Bến Giang Đầu”. Thể điệu thi nhạc giao duyên có vẽ lạ với đồng hương ở đây và có lẽ Paris không có nhiều nghệ sĩ ngâm thơ, nên tôi được yêu cầu trở lại với bài thơ “Tìm Em” của Như Ninh.

Sau buổi trình diễn đó Chị Tuyết Như đưa tôi đến gặp Họa Sĩ Vũ Thái Hòa và một nhóm văn  nghệ sĩ ở Paris. Ở đây  tôi được yêu cầu “biểu  diễn”  thi nhạc giao duyên một lần nữa  với bản “Em Bìết Anh Đi Chẳng Trở Về” và vài dòng thơ của TTK.

Ngày hôm sau tôi được giới thiệu với một nhóm nghệ sĩ khác ở nhà Ca sĩ Đỗ Quyên, ăn phở xong cùng hát cho nhau nghe. Đỗ Quyên có giọng ca cao  như ca sĩ opera Tây Phương. Để thay đổi không khí, tôi góp giọng với Cổ Nhạc Miền Nam. Hình như ở Paris không có nhiều sinh hoạt văn nghệ rình rang như ở Mỹ, bà con ở đây rất thích thơ và cổ nhạc, được tiếp đãi nồng hậu, ưu ái  tôi có cảm nghỉ người Việt ở Paris rất lịch sự và hiếu khách.  

Đời sống ở Pháp có vẽ khó khăn hơn ở Hoa Kỳ. Cứ mỗi một trăm đô la Mỹ chỉ đổi được 75 Euro, mà thức ăn và quần áo, son phấn, nước hoa, mọi thứ mắc hơn ở Mỹ một chút,  tính ra giá sinh hoạt ở đây cao gắp rưỡi giá ở HK. Paris đẹp thật, thơ mộng thật,  một tuần ở Paris không đủ để thăm viếng hết những danh lam, thắng cảnh,  tôi muốn trở lại Paris để xem tiếp cung điện vua chúa Versailles, Công Viên Luxembourg, Nhà ga Lyon đèn vàng.. nhưng lần sau phải  đem theo nhiều tiền thì mới  có thể thưởng thức Paris  thoải máí. 

Gần ba mươi năm sau khi được đặt tại Prague Municipal Library, một tác phẩm tạo hình làm bằng sách bất ngờ trở thành điểm tham quan đông nghẹt du khách, nhờ các đoạn video lan truyền trên TikTok và Instagram. Tác phẩm mang tên Idiom, do nghệ sĩ người Slovakia Matej Krén thực hiện. Công trình gồm khoảng 8.000 cuốn sách xếp thành một trụ tròn cao, với gương đặt ở trên và dưới, tạo cảm giác như một đường hầm sách kéo dài vô tận. Lối nhìn vào có hình giọt nước, khiến người xem có cảm tưởng mình đang cúi xuống để… bước vào trong sách.
Ngay ngày khai giảng học kỳ xuân, Đại học Texas A&M mở đầu bằng một bản danh sách sách cấm mới. Nhiều tác phẩm vốn được xem là kinh điển của triết học và văn học phương Tây nay bị gạt khỏi giáo trình, theo một chính sách vừa được nhà trường ban hành với chủ đích kiểm soát mọi thảo luận có dính dáng đến chủng tộc và giới tính.
Muốn đồng hóa một dân tộc, trước tiên là phải tước đoạt căn cước riêng của dân tộc đó, và biến kho tàng văn hóa của dân tộc đó trở thành tài sản riêng của mình. Đó là chuyện Nga đã và đang làm ở Ukraine. Chúng ta nên hỏi rằng tại sao các triều đình Trung Hoa trong hơn một ngàn năm đô hộ Việt Nam vẫn không thể đồng hóa dân Việt Nam? Nếu tiếng Việt bị xóa sổ sau khi Mã Viện tận diệt quân Hai Bà Trưng và dựng cột đồng, có thể bây giờ chúng ta đang sinh ra, lớn lên và giao tiếp trong bầu không khí của ngôn ngữ Quan Thoại, hay Quảng Đông. Trong bài này, chúng ta sẽ xem cách người Nga tước đoạt căn cước văn hóa Ukraine, đặc biệt là các tài sản mỹ thuật, trong khi truy diệt các tài năng nghệ thuật nơi họ xâm chiếm. Bài này sẽ tổng hợp nhiều tài liệu UNESCO, PEN Ukraine và các báo như United 24 Media, Intent Press..
Irvine (California), ngày 17 tháng 12 năm 2025 – Đại học California tại Irvine hôm nay loan báo một tin đáng chú ý trong giới học thuật: ông Hoàng Nhu, kỹ sư điện tử, Giám đốc điều hành hãng NousLogic Telehealth, cùng chị là bác sĩ Thức Trinh Thị Nhu, tốt nghiệp Y khoa tại UCI năm 1993, vừa hiến tặng một khoản tài trợ trọng đại cho Trường Kỹ sư Samueli. Khoản hiến tặng này được dùng để thành lập Quỹ Tài Trợ Họ Nhu, với mục đích hỗ trợ lâu dài cho Khoa Điện – Điện tử và Khoa học Máy tính. Để ghi nhận tấm lòng ấy, nhà trường quyết định đặt tên Hoàng Nhu cho khoa, như một biểu tượng của mối giao kết giữa khoa học, giáo dục và lý tưởng nhân văn.
Tôi có một người bạn viết lách văn nghệ. Chị cho rằng mình có chút tài nghệ, đủ để khi cần móc túi lấy ra xài. Chị không viết đều. Chỉ viết khi thích – đôi khi chị viết gửi vài tạp chí mạng, có khi chỉ viết để đó, không gửi ai. Chị sống trên căn gác nhỏ, gọi đó là "giang sơn sáng tác" của riêng mình. Mỗi ngày chị dậy lúc gần trưa, pha ly cà phê nguội, rồi mở máy tính. Có bài chị viết ngay sau ngụm cà-phê đầu tiên – vài chục phút là xong – gửi đi ngay rồi gập máy, đi ngủ tiếp. Có bài để ba năm hôm, không sửa gì cả, gửi đi như vậy. Tôi hỏi: “Sao không đọc lại?” Chị nhún vai: Lúc viết là thật nhất. Sửa nhiều, mất hồn. Tôi hỏi tiếp: Không sợ thiếu sót? Chị cười, lấy ngón tay chỉ lên bức thư pháp trên tường:“Tri túc giả phú” (Biết đủ là đủ).
Chiều Chủ Nhật 8 tháng Sáu, 2025 vừa qua, giữa lòng thành phố Fountain Valley, Nam California, trong một không gian âm nhạc nhỏ bé, ấm cúng nhưng trang trọng và thân mật, khoảng trên dưới 30 khán giả mộ điệu đã được thưởng thức một chương trình nhạc thính phòng tuyệt vời với ban tam tấu TrioniCity...
Thầy Chân Pháp Từ, người xuất thân từ Làng Mai của thiền sư Nhất Hạnh, đang trụ trì đạo tràng Tâm Kim Cương, Hawaii, trao đổi với Nguyễn Hòa, tại chùa Phổ Giác, Novato, California. Ngày 25/5/2025.
Trong 50 năm vừa qua, cộng đồng Việt Nam đã có những thành tựu nào về chính trị và văn hóa? Thực tế là đã có rất nhiều chuyển biến. Thời gian đầu là những cộng đồng tỵ nạn ở Hoa Kỳ, lan rộng thành những cộng đồng đông người Việt hơn ở rất nhiều nước trên thế giới; và rồi hình ảnh những người thất trận và tỵ nạn mờ nhạt đi. Nhiều thế hệ trẻ ra đời, trưởng thành, trở thành và gánh vác một căn cước mới. Từ đó, có nhiều cộng đồng mang thêm sức mạnh chính trị, văn hóa.
Chúa Giêsu chịu đóng đinh trên Thập Giá vào thứ Sáu và ngày Chủ Nhật, ngài sống lại trong vinh quang. Đây là những ngày rất đặc biệt của các tín hữu Thiên Chúa Giáo đang đón mừng Chúa Phục sinh trên toàn thế giới...
Cuối năm là lúc con người nhìn lại về giá trị cuộc sống. Một bài viết trên trang mạng The Conversation nêu vấn đề về những vực thẳm chính trị, các cuộc chiến tranh, áp bức… và con người vì thế cảm thấy vô vọng và bất lực khi chứng kiến những thế lực đen tối diễn ra khắp nơi trên thế giới. Liệu chúng ta có thể làm được điều gì đem lại thay đổi trước những bi hoại này hay không?
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.