<?xml version="1.0" encoding="UTF-8" ?><?xml-stylesheet type="text/css" media="screen" href="https://vb.trungtam.net/content/plugins/nv3RSS/css/rss.css"?><rss version="2.0"><channel><title>VVNM - Việt Báo Foundation – A Nonprofit 501 (c)(3) Organization</title><link>https://vb.trungtam.net/p325178/vvnm</link><description></description><language>vi-VN</language><copyright>Copyright @ 2026 vietbao.com</copyright><pubDate>Thu, 10 Sep 2026 03:56:42 GMT</pubDate><ttl>10</ttl><image><title>VVNM - Việt Báo Foundation – A Nonprofit 501 (c)(3) Organization</title><link>https://vb.trungtam.net/p325178/vvnm</link><url>https://vb.trungtam.net/images/file/DcUXEIsU2wgBAPQD/w150/vietbao-logo-295-x75.jpg</url><width>150</width><height>38</height><description></description></image><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="self" type="application/rss+xml" href="http://rss.cnn.com/rss/edition" /><feedburner:info xmlns:feedburner="http://rssnamespace.org/feedburner/ext/1.0" uri="rss/edition" /><atom10:link xmlns:atom10="http://www.w3.org/2005/Atom" rel="hub" href="http://pubsubhubbub.appspot.com/" /><item><title>Ma Thương, Cưới Khoái</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326322/ma-thuong-cuoi-khoai</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326322/ma-thuong-cuoi-khoai</link><author>Quianna Duyên Bùi</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/XqseNCYO3wgBAF9-/w200/bo-sach-vvnm.jpg" width="180" height="130"/>Quianna Duyên Bùi sinh trưởng tại Saigon, sang Mỹ định cư năm 17 tuổi, và hiện cư ngụ tại Bắc California. Cô từng hoạt động trong các lĩnh vực khoa học và giáo dục. Đây là lần đầu tiên cô tham gia Viết Về Nước Mỹ. Bài viết kể về hai sự việc trong sinh hoạt đời thường- đám tang và đám cưới dưới cách nhìn chan chứa tình người của tác giả.]]></description><pubDate>Wed, 09 Sep 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Cháu Yêu Bà Lắm!</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326317/chau-yeu-ba-lam-</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326317/chau-yeu-ba-lam-</link><author>Sỏi Ngọc</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/m-tf6yIN3wgBAGte/w200/chau-noi-cua-tac-gia.jpg" width="180" height="239"/>Tiếng hát nho nhỏ của bà nội ở phòng bên cạnh vang lên, bà vừa thay đồ vừa lầm bầm bài hát cho thuộc lời. Tôi biết buổi “party” chiều nay bà sẽ làm ca sĩ, nhân dịp kỷ niệm 50 năm ngày cưới của ông Tuấn, bạn thân của gia đình ông bà nội từ bao lâu nay. Bà vừa tìm đôi bông tai trong tủ, vừa ướm thử trong gương xem có hợp với bộ đồ bà mặc không. 
Bà nội tuy đã hơn 60 nhưng trông bà còn trẻ và yêu đời lắm. Bà có nhóm hát thỉnh thoảng gặp nhau, các ông bà ấy họp lại mỗi người một món ăn đem tới. Hồi xưa nghe kể mọi người không biết nấu ăn ngon, nhưng nhờ đi chơi gặp nhau, chỉ cho nhau kinh nghiệm, cách nêm nếm cho ngon hơn mỗi ngày. Ngay cả việc quần áo mọi người cũng chỉ cách, nếu chật nới ra, rộng bóp lại và thêm những rua, kim tuyến hoặc thêm vào một loại vải khác… sao cho đẹp mắt, tự làm nhà, không bị tốn nhiều chi phí ra tiệm. Các ông chồng thật hài lòng vì được ăn ngon, no bụng, ngắm “vợ đẹp”, nên không còn than thở khi phải bị các bà “tra tấn” lỗ tai vào cuối tuần nữa.]]></description><pubDate>Tue, 08 Sep 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Bảy “Notes” Nhạc Trên Sáu Sợi Dây Đàn</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326305/bay-notes-nhac-tren-sau-soi-day-dan</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326305/bay-notes-nhac-tren-sau-soi-day-dan</link><author>Trương Ngọc Bảo Xuân</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/xn3tbD4L3wgBAN9x/w200/hoan-nhien.jpeg" width="180" height="240"/>Sau hơn 53 năm chia sẻ thăng trầm, tôi mất người chồng hiền lành gần bốn năm nay. Thay vì tiếp tục ngồi ngụp lặn trong niềm đau xé tâm hồn, trí não sa trong cơn mù sương càng ngày càng mờ mịt lui dần trong mơ hồ quá khứ thì bỗng tôi nhớ lại cái ước mơ của tuổi thanh xuân. Đó là 7 &quot;notes&quot; nhạc trên 6 sợi dây đàn. 
(Sẵn thì phải kể dông dài luôn cho có đầu có đuôi và cũng nhắc cho mình đừng có quên những chi tiết và những cái tên, tên người tên địa điểm khi đầu óc mình còn nhớ rõ). Năm 14 tuổi. Trong nhà, người anh cô cậu có cây đàn &quot;guitar&quot;, hàng xóm có anh kia 17 tuổi biết đàn vọng cổ 6 câu mùi hết xẩy, nghe ai cũng kêu tên là &quot;anh Lộc&quot;. đón đường nhờ anh dạy cho tui đàn. Anh ừ liền. Bèn hẹn nhau lên cái gác nhà dì tui. Học thuộc, đàn được một câu đầu rồi nhưng sao tui cứ thấy cái đầu của dì tui thập thò lên gác ngó hai đứa rồi bỗng một hôm, Ba tui nói NGƯNG, hổng cho học nữa.]]></description><pubDate>Sat, 05 Sep 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Cùng Con Bước Vào Đời</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326295/cung-con-buoc-vao-doi</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326295/cung-con-buoc-vao-doi</link><author>Nguyễn Khánh Vũ</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/rbRgApEJ3wgBAIgN/w200/bo-sach-vvnm.jpg" width="180" height="130"/>Với những bận rộn, tất bật của đời sống thường nhật, có nhiều ngày trôi qua dường như không đọng lại chút gì trong tâm trí, nhưng chúng ta vẫn may mắn có thể có những thời khắc thật đáng nhớ. Những ngày qua tôi được cùng đồng hành với Justin, con trai tôi, khi Justin bắt đầu một chặng đường mới, nhận nhiệm sở với tư cách kỹ sư điện toán phục vụ Hải quân Hoa Kỳ. Trong suốt hàng chục năm, tôi đã nhiều lần đưa con đến trường, đón con sau giờ học, ngồi cạnh con trong những buổi khải đạo hay rong ruổi cùng con trong hàng trăm buổi cắm trại xa nhà do Hướng Đạo tổ chức. Cũng không biết bao nhiêu lần tôi quây quần cùng gia đình thưởng thức, ủng hộ con trong các buổi hòa nhạc hay trình diễn theo đội hình của đội kèn trong suốt 4 năm dài con theo học tại trường trung học Westminster High, hay cùng gia đình chung vui trong ngày con tốt nghiệp cử nhân ngành điện toán.]]></description><pubDate>Fri, 04 Sep 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Bảo Tồn Văn Hóa Việt Nam Cộng Hòa Không Phải Là Công Việc Của Riêng Ai</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326277/bao-ton-van-hoa-viet-nam-cong-hoa-khong-phai-la-cong-viec-cua-rieng-ai</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326277/bao-ton-van-hoa-viet-nam-cong-hoa-khong-phai-la-cong-viec-cua-rieng-ai</link><author>Duy Nhân</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/WeWMLHgJ3wgBANFO/w200/tg-duy-nhan-nhan-giai-danh-du-vvnm-2025-tu-giam-khao-le-tuong-vy.jpg" width="180" height="152"/>VĂN HÓA có thể hiểu một cách đơn giản là những gì còn lại. Còn lại qua nhiều biến động, qua nhiều giai đoạn lịch sử, nhiều thế hệ khác nhau, bất kể đó là di sản Văn Hóa vật thể (Tangible Cultural Heritage) hay phi vật thể (Itangible Cultural Heritage). Trong suốt bốn nghìn năm lịch sử trong đó hơn một nghìn năm bị Tàu đô hộ và đồng hóa, người Việt Nam vẫn giữ được ngôn ngữ của mình, đó là cái còn lại quí báu nhất, thiêng liêng nhất. Tiếng Việt bao gồm tiếng nói và chữ viết là một thứ Văn Hóa đặc biệt của người Việt, đã có từ thuở người Việt xuất hiện trên hành tinh này và tồn tại cho đến bây giờ. Chữ Việt dùng để ghi tiếng Việt theo cách phát âm đã có từ thời Alexandre de Rhodes, theo mẫu tự La Tinh, đã trở thành chữ Quốc Ngữ từ mấy trăm năm, tồn tại đến ngày hôm nay và sẽ tồn tại lâu dài.]]></description><pubDate>Thu, 03 Sep 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Câu Chuyện Từ Một Bức Ảnh</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326263/cau-chuyen-tu-mot-buc-anh</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326263/cau-chuyen-tu-mot-buc-anh</link><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/QKh5an8H3wgBAO9m/w200/tuong-dai-the-trail-of-the-fallen.jpg" width="180" height="135"/>Mùa hè năm nay, con trai tôi từ trường võ bị West Point về nhà nghỉ hè được hai tuần trước khi đi thực tập ở căn cứ quân sự Fort Hood tại thành phố Killeen, bang Texas. Trong lúc gia đình sum họp, con tôi có cho tôi xem một số hình ảnh về cuộc sống học tập của nó ở trường. Một bức ảnh đã khiến tôi dừng lại rất lâu sau khi con tôi cho biết đó là tượng đài “The Trail of The Fallen”. Con tôi đã chụp bức ảnh này trong một lần tập quân sự leo lên đỉnh núi Popolopen Torne. Có những bức ảnh không để lại ấn tượng nào cho tôi, một số bức ảnh gây cho tôi nhiều ngạc nhiên, thích thú và xúc động. Bức ảnh mà con tôi chụp tượng đài “The Trail of The Fallen” đã gợi lên trong tôi nhiều cảm xúc vì câu chuyện đằng sau bức ảnh này thật sự lay động lòng người.]]></description><pubDate>Tue, 01 Sep 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Mẹ Thích Làm Dâu</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326261/me-thich-lam-dau</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326261/me-thich-lam-dau</link><author>Minh Thúy Thành Nội</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/4rlUVyQH3wgBAIA8/w200/img-3428.jpeg" width="180" height="135"/>Bà Phương ngắm nghía những đòn bánh tét mới vớt ra trong nồi đầy thích thú. Nó nhỏ bằng nắm tay, trông xinh xắn làm sao. “Vậy là mình yên tâm phần nào rồi, vì hai hôm nay đã gói được bánh ít đen, bánh lọc, bánh tét và làm chả chay xong.” Bà vừa dọn dẹp các thứ vừa nhìn đồng hồ điểm 2 giờ sáng - mau lẹ ngủ thôi, mai còn dậy sớm đi thăm đám nữa. 
Tháng Tám của những ngày cuối hạ, cái nóng bứt rứt người. Bà ghé chở bà Minh cùng đến nhà quàn thắp nén hương đưa tiễn người đi. Sau đó bà muốn ghé chợ mua thức ăn. “Mai có đám giỗ mẹ chồng, hôm qua đã mua chợ gần nhà một xe rồi, vẫn chưa đủ.” Bà vừa nói với bạn vừa mở Google tìm chợ nào gần nhất vùng San Jose. Hai bà chọn chợ Đại Thành.]]></description><pubDate>Mon, 31 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Bolsa Đã Đổi Thay??</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326240/bolsa-da-doi-thay-</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326240/bolsa-da-doi-thay-</link><author>Kim Loan</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/NVaENOQD3wgBAItD/w200/tg-kim-loan-dung-truoc-tiem-che-hien-khanh-tren-duong-bolsa.jpg" width="180" height="190"/>Bolsa đây là tên một con đường ở Little Sài Gòn, nhưng từ lâu đã được xem như là tên của một khu vực, một nơi chốn mà chúng ta thường gọi là “thủ đô tỵ nạn”, tiêu biểu của Quận Cam-Orange County. Có lẽ vì đại lộ Bolsa huyết mạch nơi tập trung nhiều quán xá, cửa hiệu, văn phòng, trung tâm sinh hoạt của cộng đồng người Việt. Chỉ cần nói “Bolsa” là chúng ta, đều hiểu nói về khu vực của cộng đồng người Việt tự do ở Orange County. Tôi nghĩ rằng, Bolsa-Cali không chỉ là nơi đến ưa thích của tôi mà của rất nhiều người Việt hải ngoại, dù họ ở các tiểu bang khác trên đất Mỹ hoặc ở các nước khác ngoài nước Mỹ, nhưng ít nhiều ai cũng &quot;dính líu&quot; tới Bolsa: có người thân, người quen, từng là nơi họ đến hội họp trường cũ, đồng hương xưa… và nhiều lý do khác. Về Bolsa-Cali như là tìm về &quot;quê hương&quot;.]]></description><pubDate>Fri, 28 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Người Bạn Mỹ</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326247/nguoi-ban-my</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326247/nguoi-ban-my</link><author>Huỳnh Thanh Tú</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/j8AlbJQE3wgBAIle/w200/tg-huynh-thanh-tu-nhan-giai-dac-biet-vvnm-2025-tu-co-tammy-tran-sce.jpg" width="180" height="270"/>Bà Sue là người bạn Mỹ đầu tiên và cũng là gia đình người bạn Mỹ thân nhất với gia đình chúng tôi từ nhiều năm qua. 
Bà gặp con trai tôi ở trường trung học khi bà là người quản thủ thư viện ở đó. Bà hiểu những khó khăn của những đứa trẻ châu Á khi mới sang Mỹ và giúp đỡ con trai tôi rồi sau này cũng chính bà giúp tôi học tiếng Anh và chuẩn bị kỳ thi vào quốc tịch cho tôi. Bà nhờ chồng mình là ông Robert và 1 người hàng xóm thực tập phỏng vấn tôi để tôi có được trải nghiệm về chất giọng khác nhau của người Mỹ và bà cho tôi thực tập như một buổi phỏng vấn quốc tịch thật để tôi thêm tự tin trong ngày phỏng vấn thật. Bà muốn tôi phải tập nghe nhiều giọng nói, cách phát âm của nhiều người để không phải bối rối và phân tâm hay lo sợ. Nhờ vậy, lúc vào phỏng vấn quốc tịch, tôi đã vô cùng tự tin và đậu ngay lần đầu.]]></description><pubDate>Thu, 27 Aug 2026 23:35:00 GMT</pubDate></item><item><title>Mùa An Cư Kiết Hạ Năm 2026 Tại Chùa Quang Minh</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326210/mua-an-cu-kiet-ha-nam-2026-tai-chua-quang-minh</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326210/mua-an-cu-kiet-ha-nam-2026-tai-chua-quang-minh</link><author>Duy Nhân</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/G1yvwWwC3wgBADtT/w200/dsc01462-a-copy-3.jpg" width="180" height="111"/>Năm nay mùa An Cư Kiết Hạ ở chùa Quang Minh, thành phố Chicago được tổ chức từ ngày 09/06/2026 đến ngày 19/06/2026 tức là từ ngày 24 tháng tư đến ngày 5 tháng năm, Bính Ngọ. Tôi được thầy chủ trì mời tham dự sự kiện tâm linh quan trọng và nhiều ý nghĩa của Phật Giáo là một vinh dự quý báu kể từ ngày tôi định cư ở Mỹ đến giờ. 
An Cư Kiết Hạ là một thuật ngữ Phật Giáo có nghĩa là ở yên một chỗ (tiếng Phạn là Varsika, tiếng Anh là Retreat Season) trong ba tháng Hạ theo truyền thống Phật Giáo Đại Thừa, mỗi năm đều có ba tháng an cư cho Tăng, Ni kể từ rằm tháng Tư đến rằm tháng Bảy. Tại sao lại là rằm tháng Tư? Vì ở Ấn Độ, Việt Nam, Trung Hoa và một số nước Đông Nam Á, tháng Tư là tháng bắt đầu mùa mưa và mưa rất nhiều. Vào tháng này cây cối bắt đầu chu kỳ đâm chồi, nẩy lộc, các loài côn trùng, bò sát cũng sinh sôi nẩy nở và bò ra đường rất nhiều. Các chư Tăng Ni cũng như dân chúng trong sinh hoạt hằng ngày đi đây đi đó khó tránh khỏi giẫm đạp lên chúng.]]></description><pubDate>Tue, 25 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Ngôi Nhà Trên Đường Washington</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326185/ngoi-nha-tren-duong-washington</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326185/ngoi-nha-tren-duong-washington</link><author>Trương Hữu Hiền</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/y8DKAnT-3ggBAIA9/w200/ngoi-nha-cu-cua-bob-va-ellen.jpg" width="180" height="133"/>Trương Hữu Hiền, sinh năm 1958, quê quán Quảng Nam. Năm 1980, vượt biển và được tàu cứu vớt đưa đến trại tị nạn Okinawa, Nhật Bản. Từ 1983 đến 2000 sống ở Tokyo. Năm 2000 cùng gia đình chuyển sang sống ở Boston, Massachusetts (Hoa Kỳ). Hiện làm việc tại trung tâm phục hồi chức năng cho người bị chấn thương não. Tác giả tham dự chương trình VVNM từ tháng 12/2025. Bài viết kỳ này là câu chuyện cảm động về tấm lòng tử tế của vợ chồng Tiến sĩ Robert H. Spaethling, những người bạn thân thiết một thuở của gia đình tác giả.]]></description><pubDate>Fri, 21 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Từ Mỹ Đi Một Vòng Âu Châu</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326186/tu-my-di-mot-vong-au-chau</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326186/tu-my-di-mot-vong-au-chau</link><author>Hoàng Đình Minh Long</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/kQFnUXv-3ggBAAAw/w200/tg-duoi-bao-tuyet-paris.jpg" width="180" height="238"/>Vậy là đã mười năm kể từ khi tôi đi du lịch châu Âu lần đầu tiên. Tôi đã kể chuyến du lịch ấy vào năm 2016 qua một bài viết (Từ Mỹ Đi Một Vòng Âu Châu - Viết Về Nước Mỹ - Việt Báo Viết Về Nước Mỹ) rất dài trên mục Viết Về Nước Mỹ.  Lần đó, gia đình chúng tôi du lịch bằng du thuyền (cruise) chỉ trong vòng mười ngày.  Vì phần lớn thời gian ở trên du thuyền, chúng tôi ít có dịp tiếp xúc và cảm nghiệm cuộc sống của người dân địa phương tại các nơi chúng tôi tới thăm. Lần này, chúng tôi du lịch bằng chủ yếu là xe lửa và chuyến đi dài những năm tuần, chúng tôi có nhiều dịp tiếp xúc và hòa mình vào cuộc sống của người dân bản địa hơn. Vì là chuyến đi tự túc, tôi phải tốn rất nhiều thời giờ để đặt phòng khách sạn, mua vé xe lửa, mua vé vào các nơi du lịch, lên kế hoạch tham quan, ăn uống. Cũng may là bây giờ có internet nên việc đặt phòng rất tiện lợi.]]></description><pubDate>Thu, 20 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>41 Năm - Ngày Giỗ Trên Zoom, Một Đời Thương Nhớ</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326156/41-nam-ngay-gio-tren-zoom-mot-doi-thuong-nho</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326156/41-nam-ngay-gio-tren-zoom-mot-doi-thuong-nho</link><author>Phamphanlang</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/ba3XAO_83ggBAB9_/w200/bo-sach-vvnm.jpg" width="180" height="130"/>Hôm nay là ngày giỗ thứ 41 của chồng tôi – ngày anh vĩnh viễn rời xa cõi đời, để lại bốn mẹ con tôi bơ vơ giữa cuộc sống nơi xứ người với nỗi nhớ thương chưa bao giờ nguôi.
Ngày anh ra đi, tóc tôi còn xanh, các con mới vừa 11, 13 và 15 tuổi. Thấm thoắt đã hơn bốn mươi năm. Nay tóc tôi đã bạc, còn các con đã bước sang tuổi 52, 54 và 56; tất cả đều trưởng thành, lập gia đình, có con cái và đã tạo dựng được cuộc sống, sự nghiệp riêng.
Dù cuộc đời có bao đổi thay, dù mỗi người ở một nơi, bận rộn với công việc và gia đình, nhưng cứ đến ngày 30 tháng 7 hằng năm, mẹ con chúng tôi luôn cố gắng thu xếp để được về bên nhau, khi thì tại nhà tôi, khi thì tại nhà các con, cùng làm bữa cơm giỗ Bố với những món ăn mà lúc sinh thời Bố yêu thích. Thường thì sau khi bày biện bàn thờ, mẹ con và các cháu cùng thắp hương, kính cẩn đứng trước di ảnh Bố, cầu nguyện cho Bố được thanh thản nơi cõi vĩnh hằng và xin Bố phù hộ cho con cháu luôn mạnh khỏe, bình an, hạnh phúc, may mắn và thành công trong học hành]]></description><pubDate>Tue, 18 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Vĩnh Biệt Một Người Bạn Văn - Biển Cát</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326143/vinh-biet-mot-nguoi-ban-van-bien-cat</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326143/vinh-biet-mot-nguoi-ban-van-bien-cat</link><author>Lê Xuân Mỹ</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/U91rSiP73ggBAEsz/w200/tg-bien-cat.jpg" width="180" height="123"/>Chúng ta vừa nhận được tin buồn - Biển Cát, một tác giả Viết Về Nước Mỹ được nhiều người yêu mến, đã từ trần. Tác giả Lê Xuân Mỹ đã viết vội những dòng văn đầy cảm xúc sau đây, như nén hương lòng tiễn biệt chị, Mong chị nhẹ nhàng đi vào miền bình yên, như màu vàng của dã quỳ tan vào trong gió.
Tôi thật sự không biết phải bắt đầu những dòng này như thế nào, bởi tin chị Biển Cát đột ngột qua đời đến với tôi quá bất ngờ. Mới hôm qua thôi, tôi còn nhìn thấy bài viết mới nhất của chị đăng trên báo, bài “Màu vàng của gió”. Tôi không thể ngờ rằng đó lại là những dòng chữ cuối cùng của chị mà tôi được đọc khi chị còn hiện diện trên cõi đời này. 
Bài viết mở đầu bằng những câu thơ thật đẹp, thật buồn:
“Ở lại nhé anh
Đồi dã quỳ dập dờn vàng màu gió
Tan vào hư không
Tuổi mười tám rạng ngời…”]]></description><pubDate>Sat, 15 Aug 2026 23:16:00 GMT</pubDate></item><item><title>Màu Vàng Của Gió</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326126/mau-vang-cua-gio</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326126/mau-vang-cua-gio</link><author>Biển Cát</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/fIikSHD53ggBACE6/w200/tg-bien-cat-nhan-giai-vinh-danh-tac-gia-vvnm-2025-tu-chanh-chu-khao-truong-ngoc-bao-xuan.jpg" width="180" height="270"/>Mùa đông ở vùng ngoại ô Virginia không có khái niệm về sự dịu dàng. Nó là một khối xám xịt của bầu trời mọng nước, chuẩn bị đổ xuống những cơn mưa tuyết mù mịt. Trong căn bếp nhỏ của gia đình, bà Liên ngồi bên bậu cửa sổ, nhìn ra hàng rào sắt đang đóng một lớp băng mỏng. Bà đã sống ở đây gần năm mươi năm, nhưng dường như tâm hồn bà chưa bao giờ thực sự đi qua khỏi cửa sân bay. Bà sống trong một &quot;ốc đảo&quot; của riêng mình. Trong căn bếp đó, mùi nước mắm kho cá luôn đánh vật với mùi lavender từ chiếc máy xịt phòng tự động mà chị Hai gắn trên tường. Trên tivi, những bản tin tiếng Anh của đài CNN trôi qua tai bà như tiếng gió hú ngoài khe cửa.]]></description><pubDate>Fri, 14 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Má Là Y Tá Riêng Của Ba</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326102/ma-la-y-ta-rieng-cua-ba</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326102/ma-la-y-ta-rieng-cua-ba</link><author>Năng Khiếu</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/fbFpOu_43ggBAEdd/w200/bo-sach-vvnm.jpg" width="180" height="130"/>Ông Tư ngồi trên chiếc ghế đan bằng những sợi dây Plastic màu nâu, nhâm nhi ly cà phê ông vừa pha xong trong chiếc máy tự động. Bây giờ ông yếu lắm, căn bệnh viêm thận của ông đã kéo dài mấy năm nay, dẫn đến việc ông phải lọc máu, cộng với cái đầu gối của ông bị “arthrose” (thoái hóa khớp), mỗi lần bước đau lắm, nên ông ngồi nhiều hơn đi. 
Nhìn ra khu vườn sau nhà, gần chân tường, cây bưởi, cây quýt, xanh mướt nhờ những cơn mưa trái mùa. Cây mận, cây đào rụng hết lá, trơ cành khẳng khiu như đang chờ đông tới. Hồi ông mới mua nhà cây cối cũng một thời thanh xuân với ông, nhưng theo ngày tháng bây giờ cũng già cỗi như đồng hành với tuổi tám mươi của ông. Ngồi nghĩ lại cuộc đời mà tiếc nuối quá khứ.]]></description><pubDate>Thu, 13 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Du Lịch Nơi Xưa, Nhớ Về Chuyện Cũ</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326083/du-lich-noi-xua-nho-ve-chuyen-cu</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326083/du-lich-noi-xua-nho-ve-chuyen-cu</link><author>Ngọc Hạnh</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/keII_mL33ggBANI7/w200/tg-ngoc-hanh.jpg" width="180" height="88"/>Vùng Hoa Thịnh Đốn đến cuối tháng Bảy vẫn còn nóng nực. Ban ngày nhiệt độ vọt lên hơn 90 độ F, ban đêm ngột ngạt khoảng hơn 80 độ F. Thỉnh thoảng trời rảy xuống chút mưa rào mát rượi. Nhờ thế mà cỏ cây vẫn giữ được sắc xanh, hoa lá xum xuê rực rỡ đó đây. Những cây Crape Myrtle (hoa tường vi/bằng lăng) trồng trong các thương xá, công viên hay tư gia đang độ mãn khai, nở bung những chùm hoa hồng, đỏ, tím đẹp đến nao lòng.
 
Nhưng chỗ tôi tuy nóng vẫn còn khá hơn thành phố bạn tôi. Chị bạn tôi cư ngụ ở Houston, Texas cho biết nơi chị ở ban ngày nắng chói chang, có khi nóng đến 104 độ F mà lại ít mưa. Nhà nào cũng phải lắp hệ thống tưới cỏ tự động, nếu không hoa cỏ sẽ héo úa hoặc chết cháy vì nắng gắt. Hôm nào thời tiết dịu xuống dưới 100 độ F là chị mừng rỡ như trúng số.  Cho nên tôi phải … nhìn xuống, nhìn những nơi nóng hơn mình để mà tiếp tục… yêu đời, không than vãn.]]></description><pubDate>Tue, 11 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Ngẫm Chuyện Xưa Nay</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326054/ngam-chuyen-xua-nay</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326054/ngam-chuyen-xua-nay</link><author>Lê Đức Luận</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/RbqSNgD03ggBAApY/w200/ldl.jpg" width="180" height="102"/>Sau ngày 30-4-1975, nhiều người Việt Nam bỏ xứ ra đi, đa số đã xin định cư tại Hoa Kỳ theo diện tị nạn chính trị. Trong khoảng mười, mười lăm năm đầu, người Việt khi gặp nhau thường nêu một câu hỏi mà người hỏi có hai ý, còn người được hỏi cảm thấy phân vân, rồi trả lời theo một trong hai ý. Đó là câu: “Anh chị sang đây lâu chưa?” Nếu người hỏi có thái độ kẻ cả, hỏi để phân biệt đẳng cấp, thì câu trả lời sẽ hờ hững, qua loa. Nếu người hỏi tỏ ra thân thiện - có ý muốn giúp đỡ đồng hương đến sau, thì câu trả lời sẽ rất chân tình.]]></description><pubDate>Fri, 07 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Lời Cầu Nguyện Giữa Đêm</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326031/loi-cau-nguyen-giua-dem</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326031/loi-cau-nguyen-giua-dem</link><author>Phương Lâm</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/n67Bj3Pz3ggBAId3/w200/bo-sach-vvnm.jpg" width="180" height="130"/>Chúng ta đang sống trong kỷ nguyên hiện đại, thế giới  vận hành theo quy luật tự nhiên, con người đã lên tới mặt trăng, phi thuyền ngày đêm bay lượn ngoài không gian, bây giờ nói chuyện ma, thì quả là lạc hậu, dị đoan, mê tín. Nhưng có ai trả lời được câu hỏi: Sau khi chết linh  hồn con người sẽ về đâu? Theo giáo lý tôi đã học, chết không phải là hết mà là khởi đầu cuộc sống mới, linh hồn sẽ bay lên một nơi thiêng liêng, hay xuống Hỏa Ngục, tùy theo cuộc sống tại thế và niềm tin của mỗi người. Ngoài hai nơi trên, tôi nghĩ rằng còn một nơi mà không tôn giáo nào đề cập tới, nơi đó không vút lên, không tụt xuống, mà  lặng lẽ tồn tại giữa chúng ta, mắt  không thấy, nhưng có thể cảm nhận được, người đời nôm na gọi là hồn ma. Thực tế đời thường trong thành phố Seattle, nơi này, nơi khác, thỉnh thoảng có những bó hoa tươi đặt sát lề đường, một vài bóng đèn màu rực sáng, đôi khi còn thấy một tấm giấy với nhiều hàng chữ viết tay.]]></description><pubDate>Thu, 06 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Vấn Đề Chữ Nghĩa</title><guid>https://vb.trungtam.net/a326017/van-de-chu-nghia</guid><link>https://vb.trungtam.net/a326017/van-de-chu-nghia</link><author>Duy Nhân</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/uTHrB8zx3ggBAMMz/w200/tg-duy-nhan-nhan-giai-danh-du-vvnm-2025-tu-giam-khao-le-tuong-vy.jpg" width="180" height="152"/>Vào một ngày đầu Xuân chỉ có tôi và con gái ở nhà. Hai cha con ngồi uống trà và nói chuyện trong phòng khách, ấm cúng và yên tĩnh. Bên ngoài gió thoảng đưa nhè nhẹ. Cây sứ trước nhà nở hoa trắng xóa, tỏa hương thơm thật dịu dàng, dễ chịu. Bất chợt con gái tôi hỏi:
- Ba ơi! Con đọc báo chí và bài vở trên mạng thấy có lúc thì người ta dùng từ “diễu hành”, có lúc thì dùng từ “diễn hành”. Bạn con nói từ diễu hành là từ của Việt Cộng còn từ diễn hành là từ của Việt Nam Cộng Hòa. Sự thật có phải vậy không Ba?
Con gái tôi năm nay bốn mươi lăm tuổi đã lớn lên và học tập dưới chế độ xã hội chủ nghĩa từ  tiểu học cho đến trung học. Khi qua Mỹ tiếp tục học đại học và đi làm cho tới bây giờ là ba mươi năm. Lúc còn ở Việt Nam tôi không có can thiệp hay ý kiến gì về việc học của con, cũng như không phê phán, không bàn luận gì với con về chủ nghĩa và chế độ Cộng Sản mặc dầu tôi thấy có nhiều điều sai trái, không thể chấp nhận được. Tôi muốn cho con tôi sống vô tư, không phải bận tâm hay thắc mắc gì]]></description><pubDate>Tue, 04 Aug 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Mê Làm Vườn, Trồng Rau …</title><guid>https://vb.trungtam.net/a325993/me-lam-vuon-trong-rau-</guid><link>https://vb.trungtam.net/a325993/me-lam-vuon-trong-rau-</link><author>Võ Phú</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/u5HB773u3ggBAB9c/w200/tg-vo-phu-tai-le-trao-giai-vvnm-2025.jpg" width="180" height="270"/>Mỗi người trong đời đều có một niềm đam mê riêng để theo đuổi. Có người mê xe hơi, mê du lịch, mê cà phê sang trọng hay những thú vui đắt tiền. Nhưng cũng có những niềm vui rất bình dị… Một trong những cái “mê” dễ gây nghiện nhất chính là làm vườn, trồng rau, trồng hoa. Nghe qua tưởng đơn giản. Chỉ vài luống rau, mấy gốc cà chua hay vài dây khổ qua leo quanh hàng rào, nhưng người mê làm vườn có thể đứng ngoài sân hàng giờ mà không chán. Sáng vừa thức dậy đã bước ra coi dây đậu, dây bầu có thêm bông mới chưa… Chiều đi làm về mệt rã rời cũng chưa kịp thay đồ đã xách vòi nước ra tưới cây, nhổ cỏ, bắt sâu...]]></description><pubDate>Fri, 31 Jul 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Đóa Hồng Của Con</title><guid>https://vb.trungtam.net/a325962/doa-hong-cua-con</guid><link>https://vb.trungtam.net/a325962/doa-hong-cua-con</link><author>Thủy Lâm Synh</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/1EJ4eYfu3ggBAGMf/w200/bo-sach-vvnm.jpg" width="180" height="130"/>Ngày mai có khách. Ông A nhìn quanh nhà một lượt. Sách vở, băng phim bộ nằm ngổn ngang trên một đầu của chiếc sofa. Những chai nước sơn móng tay nằm lăn lóc trên chiếc bàn nhỏ mặt thủy tinh kế đó; chai acetone không đậy nắp ngã đổ, kéo thành vệt dài chảy xuống làm bạc phết một vùng trên sàn gỗ. Xuống nhà bếp: chỗ nầy cái tách, chỗ kia cái bát, muỗng, nỉa tứ tung. Tiện tay, ông liệng chúng hết vô bồn rửa chén vốn đã có nước mỡ nổi lềnh bềnh trong cái xoong lớn. Trong xoong là một mớ chén bát và thức ăn thừa. Bỗng dưng ông A đâm bực và tự trách mình đã giúp vợ quá nhiều trong những công việc lặt vặt nầy nên nàng cứ bựa ra. Người khách đó chính là bà Hồng Jefferson, người Việt duy nhất trong số khách hàng mà Tòng phải giao báo Chicago Suntimes. Ngày nào đưa báo tới nhà, bà Hồng cũng đều cho tiền Tòng. Cử chỉ thân thiện và lòng tốt của bà Hồng khiến Tòng nửa mừng, nửa lo....]]></description><pubDate>Thu, 30 Jul 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Buông Tay</title><guid>https://vb.trungtam.net/a325952/buong-tay</guid><link>https://vb.trungtam.net/a325952/buong-tay</link><author>Sỏi Ngọc</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/WquAvGfs3ggBAEMY/w200/bo-sach-vvnm.jpg" width="180" height="130"/>Cách đây trên 25 năm, hồi chúng tôi học trung học ở Sài Gòn, tuổi ô mai 15-16 ăn chưa no, lo chưa tới, chàng đã từng chơi u, quay dây nhảy, ăn hàng với bọn con gái chúng tôi. Tiếng cười hồn nhiên theo tôi mãi trong ký ức cho đến khi tôi theo gia đình định cư tại Cali, miền đất ấm áp, nơi rất đông người Việt. Kỷ niệm ấy chôn vùi tận sâu trong ký ức với tuổi đời ngày càng lớn, bận rộn cuộc sống.
Sau khi ra trường với mảnh bằng kế toán, tôi được một người quen đưa vào làm ở một công ty may mặc, nơi ấy tôi quen với ông chủ hãng, giàu có, lớn hơn tôi gần 20 tuổi, anh lại là con trai của một người bạn thân của ba tôi khi còn ở quê nhà, và chúng tôi mau chóng tiến đến hôn nhân theo sự thúc giục của ba mẹ hai bên; ba tôi lúc đó sức khỏe không khả quan mấy, ông ta muốn tôi có nơi nương tựa, để nếu ông ra đi cũng yên lòng nơi chín suối, tôi chưa yêu ai nên đã chấp thuận để trả chữ hiếu cho tròn đầy.]]></description><pubDate>Tue, 28 Jul 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Chicago Ân Tình</title><guid>https://vb.trungtam.net/a325920/chicago-an-tinh</guid><link>https://vb.trungtam.net/a325920/chicago-an-tinh</link><author>Kim Loan</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/KvkTi_zo3ggBAPk7/w200/tg-kim-loan-nhan-giai-vinh-danh-tac-gia-vvnm-2025-hinh-trang-nhat.jpg" width="180" height="120"/>Cách đây 4 năm, vào giữa tháng Năm năm 2022, Hòa cảm thấy cơ thể rất mệt mỏi, lúc nào cũng buồn ngủ, miệng bị lở loét, chẳng muốn ăn uống gì. Tuy nhiên, Hòa không sốt, ho, không đau cổ đau họng, và cũng không bị sụt cân bất thường. Hòa lấy hẹn bác sĩ gia đình nhưng phải đợi hơn 2 tuần mới có hẹn. Không muốn chờ lâu, Hòa đi vô Virginia Mason Clinic, họ thử Covid, có khám bệnh nhưng không đưa ra kết luận nào. Qua một tuần, các triệu chứng đó biến mất, tất cả trở lại bình thường, rồi đến ngày hẹn bác sĩ, qua một số xét nghiệm máu, Hòa nhận kết quả bị Ung Thư Bạch Huyết Cầu (Leukemia).]]></description><pubDate>Fri, 24 Jul 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item><item><title>Tiếng Vọng Ân Tình</title><guid>https://vb.trungtam.net/a325894/tieng-vong-an-tinh</guid><link>https://vb.trungtam.net/a325894/tieng-vong-an-tinh</link><author>Lê Xuân Mỹ</author><description><![CDATA[<img src="https://vb.trungtam.net/images/file/y96UqHjo3ggBAMUz/w200/tieng-vong-an-tinh.jpg" width="180" height="233"/>Càng đến gần ngày 26 tháng 7, lòng tôi càng trĩu nặng một niềm bồi hồi khó tả. Đó không phải là sự háo hức của một buổi họp mặt đồng hương, cũng chẳng đơn thuần là niềm vui gặp lại những người bạn cũ. Đó là một khoảng lặng đầy thao thức. Cứ mỗi lần nhìn thấy dòng chữ “Đại Hội Cám Ơn Anh”, lồng ngực tôi lại thắt lại. Ba chữ đơn sơ ấy thôi mà nặng trĩu những giọt nước mắt, chứa đựng cả một trời kỷ niệm và hơn nửa thế kỷ ân tình của những người con ly hương dành cho các thương phế binh năm xưa, những người đã gửi lại một phần thân thể nơi chiến trường, và giờ đây đang lặng lẽ đi qua nốt những ngày xế chiều gian khó trên quê hương. Hơn năm mươi năm đã trôi qua kể từ biến cố tháng Tư năm 1975. Thời gian đủ dài để những mái đầu xanh ngày nào giờ đã bạc trắng như sương, đủ dài để một thế hệ cứ thưa vắng dần sau những lần đưa tiễn. Nhưng thời gian ấy vẫn chưa bao giờ đủ để xóa nhòa ký ức của một cuộc chiến đầy máu và nước mắt.]]></description><pubDate>Thu, 23 Jul 2026 07:00:00 GMT</pubDate></item></channel></rss>