Hôm nay,  

Vì Sao Việt Nam Cần Tăng Cường Ngân Sách Quốc Phòng, Cắt Giảm Ngân Sách Công An Và Học Hỏi Từ Ukraine?

22/08/202600:01:00(Xem: 338)
A 9-year-old girl held in immigration detention in Dilley for eight months drew the house she dreams of returning to. (E

Các dòng máy bay không người lái (drone) đánh chặn mới của Ukraine đạt tỷ lệ thành công cao trong chiến đấu chống lại drone cảm tử Shahed do Iran sản xuất mà Nga đang sử dụng. Minh họa vb.

Mới đây, Mykhailo Fedorov, cựu bộ trưởng quốc phòng Ukraine tuyên bố chiến tranh tương lai, nhất là giữa những quốc gia không cân sức, sẽ là cuộc chiến dựa trên những máy bay không người lái và những hệ thống tự hành, khác hẳn với quá khứ.

Dĩ nhiên sẽ hoàn toàn khác với cuộc chiến biên giới 1979 giữa Việt Nam và Trung Quốc. Lúc đó Việt Nam vẫn đứng vững trước lực lượng áp đảo của Trung Quốc nhờ hai yếu tố: kinh nghiệm cuộc chiến với miền nam và ưu thế về chất lượng vũ khí Liên Xô. Tuy nhiên, sau hơn bốn thập niên, cán cân sức mạnh đã thay đổi toàn diện. Trung Quốc dưới sự lãnh đạo sáng suốt của Đặng Tiểu Bình và các thế hệ nối tiếp đã hiện đại hóa quân đội với tốc độ chưa từng có, trong khi Việt Nam dưới sự lãnh đạo của hàng loạt tổng bí thư thiển cận như Lê Duẫn, Đỗ Mười và hậu duệ, vẫn duy trì mô hình quốc phòng cũ, thiếu nguồn lực, thiếu công nghệ, và đặc biệt là thiếu ngân sách.

Một trong những nguyên nhân ai cũng biết nhưng CSVN không thừa nhận. Đó là: Việt Nam chi quá nhiều cho Bộ Công an, tạo ra một hệ thống công an trị diện rộng của TBT/CTN Tô Lâm, trong khi ngân sách quốc phòng bị hạn chế nghiêm trọng. Trong bối cảnh cạnh tranh địa chính trị ngày càng gay gắt, đặc biệt tại Biển Đông, Việt Nam không thể tiếp tục duy trì cấu trúc ngân sách như hiện nay.

Sử dụng tiền thuế của nhân dân cơ cực để nuôi thêm một công an là tăng thêm nhân sự đàn áp nhân quyền và bớt đi một người lính can trường bảo vệ tổ quốc, biển đảo của tiền nhân.

Kinh nghiệm tại Ukraine trong cuộc chiến chống Nga cũng cho thấy: quân đội của một quốc gia nhỏ hoàn toàn có thể kiềm chế và gây thiệt hại lớn cho đối thủ mạnh hơn nếu biết tận dụng công nghệ mới, đặc biệt là máy bay không người lái (UAV), hệ thống tự hành và chiến tranh phi đối xứng.

Nhưng muốn thực hành, Việt Nam phải tái cấu trúc ngân sách quốc gia, giảm chi cho công an, tăng chi cho quân đội.

 

1. Trở ngại lớn nhất là ngân sách công an quá lớn, ngân sách quốc phòng quá nhỏ.

Theo Wikipedia, Ngân sách công an năm 2021 là 4,19 tỷ USD. Về nhân lực thì Lực lượng chính quy không được phép  công bố. Lực lượng bán chuyên trách gồm 291.409 người.

Chưa có quốc gia nào lại mập mờ như thế đối với quốc dân và quốc tế. Ngân sách thì đưa ra con số cách đây 5 năm. Nhân số chính quy thì giấu nhẹm và những con số đưa ra chưa chắc đã thật. Tuy nhiên nếu rút kinh nghiệm từ bản chất của đảng CSVN, con số chi bộ công an và nhân lực sẽ lớn ngoài sức tưởng tượng.

Ngân sách Bộ Quốc phòng Việt Nam năm 2023 theo Wikipedia khoảng 7,32 tỷ USD . Quân chính quy là 412.000.

Nhìn qua con số chính thức tưởng rằng quốc phòng vẫn cao hơn, nhưng thực tế:

Tỷ lệ chi cho công an của Việt Nam cao bất thường so với các nước cùng quy mô và Công an Việt Nam trên thực tế có quân số lớn hơn cả quân đội, một điều hiếm thấy trên thế giới. Nhiều chuyên gia ước tính khoảng 500.000 nhưng thực tế có thể hơn 1 triệu công an bán chuyên trách. Đó là chưa kể lực lượng chính quy.

Trong khi đó khi so sánh với TQ, Ngân sách quốc phòng Trung Quốc năm 2024 khoảng 231 tỷ USD, tức gấp 30 lần Việt Nam.

Ngân sách công an Trung Quốc chỉ chiếm 1/5 ngân sách quốc phòng.

Điều này cho thấy Việt Nam đang đi ngược lại mô hình của các quốc gia có nguy cơ xung đột với một siêu cường khổng lồ ngay biên giới. Thay vì tăng cường quân đội, Việt Nam lại tăng cường công an.

2. Hậu quả là Việt Nam tụt hậu nghiêm trọng về quân sự.

Kho vũ khí lỗi thời. 80% trang bị chủ lực của Việt Nam vẫn dựa trên công nghệ Liên Xô cũ:

- Su‑22, Su‑30MK2  thuộc thế hệ 3 và 4+

- Xe tăng T‑54/55, T‑90S không phù hợp chiến tranh hiện đại.

- Pháo kéo, radar cảnh giới cũ, phòng không tầm ngắn.

Trong khi đó, Trung Quốc đã:

-        sản xuất các chiến đấu cơ J‑20, J‑16, J‑10C, thuộc thế  hệ 5 và 4+

-        triển khai UAV tấn công tầm xa,

-        phát triển tên lửa siêu thanh,

-        xây dựng hạm đội tàu chiến lớn thứ hai thế giới.

Công nghiệp quốc phòngViệt Nam rất  yếu. Chỉ sản xuất:

-        súng bộ binh,

-        tàu tuần tra nhỏ,

-        UAV trinh sát tầm ngắn.

Không quân và hải quân Việt Nam rất yếu. Không quân Việt Nam không có tiêm kích thế hệ mới, không có tên lửa tầm xa. Hải quân thiếu tàu khu trục phòng không, thiếu UAV biển, thiếu tên lửa chống hạm tầm xa.

Buông bỏ Nga Sô và mua vũ khí hiện đại từ Hoa Kỳ và Tây Phương là một mệnh lệnh của lịch sử mà CSVN không tuân thủ vì tham nhũng, quyền lợi phe nhóm và tư duy bảo thủ.

Kết luận:

Việt Nam đang yếu thế trước Trung Quốc không chỉ vì công nghệ lạc hậu, mà còn vì cấu trúc ngân sách sai lệch, ưu tiên công an thay vì quân đội. Trong khi Trung Quốc tăng tốc hiện đại hóa quân sự, Việt Nam lại duy trì bộ máy công an trị khổng lồ, tiêu tốn nguồn lực mà lẽ ra phải dành cho quốc phòng.

Để chuẩn bị cho những xung đột tương lai, Việt Nam cần giảm chi cho công an xuống, lúc đầu còn khoảng 1/5 chi phí quốc phòng như tại TQ, và từ từ điều chỉnh theo khuông mẫu của những quốc gia dân chủ trên thế giới.

VN phải cùng một lúc tăng mạnh ngân sách quốc phòng, phát triển máy bay không người lái, tàu thủy không người lái , xây dựng tên lửa nội địa, hiện đại hóa  hệ thống chỉ huy – kiểm soát – thông tin – tình báo – giám sát – trinh sátáp dụng chiến tranh phi đối xứng.

Kinh nghiệm Ukraine cho thấy: một quốc gia nhỏ hoàn toàn có thể kiềm chế đối thủ lớn nếu biết đầu tư đúng chỗ và tận dụng công nghệ mới. Việt Nam cần làm điều đó ngay từ bây giờ.

Luật sư Đào Tăng Dực

 

Tiếp nối Nghị quyết 36 (năm 2004) và Quyết định 1334 (năm 2023), nhà cầm quyền Việt Nam vừa tiếp tục ban hành văn bản thứ ba nhắm trực tiếp vào cộng đồng người Việt tự do tại hải ngoại, đó là Nghị quyết 23-NQ/TW. Văn bản này do chính Tô Lâm ký ban hành ngay trước chuyến công du đến Úc và Tân Tây Lan, hai quốc gia có cộng đồng người Việt sinh sống đông đảo như một "món quà” ra mắt đầy tính toán.
Trong chương trình phát hình kéo dài hơn 6 phút trên đài truyền hình quốc gia VTV vào tối ngày 16/08/2026, lần đầu tiên, sau gần một năm rưỡi, công chúng mới được nghe công bố công khai cái gọi là kết quả điều tra về vụ tai nạn giao thông tại đường Nguyễn Huy Tự, Hà Nội. Bản tin xác nhận người cầm lái xe ô tô lấn trái, vi phạm Luật Giao thông Đường bộ làm chết một nữ sinh và khiến người cha mang thương tích nặng chính là cựu Đại biểu Quốc hội Nguyễn Sỹ Cương.
Gốc cây số 55 trên đường Nguyễn Huy Tự hôm nay chỉ là một cái cây bình thường. Nhưng ngày mai, nó sẽ được ghi vào lịch sử như một biểu tượng. Nơi mà quyền lực đã lộ rõ sự bất lực của mình.
Trong chính trị đương đại, có hai mô hình dân chủ chân chính. Đó là tổng thống chế như tại Hoa Kỳ và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Hoa Kỳ như Brasil, Argentina, hay quốc hội chế (hoặc đại nghị chế) tại Anh Quốc và những nền dân chủ chịu ảnh hưởng Anh Quốc như Canada, Úc.
Công an CSVN khởi động quy trình truy tố một số nhân vất đấu tranh tại hải ngoại tội danh khủng bố và tòa án CSVN kết án khiếm diện, một cách ngông cuồng nhưng buồn cười vì khả năng thuyết phục, dẫn độ hoặc thi hành án hầu như con số không.
Trong dòng chảy lịch sử nhân loại, ý tưởng về một xã hội công bằng, mọi người làm theo năng lực và hưởng theo nhu cầu luôn là một đích đến đầy hấp dẫn. Chẳng vì thế mà nó đã làm mê hoặc, quyến rũ biết bao nhiêu trí thức Việt Nam dấn thân theo chủ nghĩa Cộng Sản từ giữa những năm của thập kỷ bốn mươi, đến tận năm 1975, để đổi lấy kết cục ê chề, bẽ bàng khi nhận chân ra sự thật. Cho đến nay, sau hơn một trăm năm thực hiện xây dựng Chủ nghĩa Xã hội (CNXH), bắt đầu từ khi ra đời nhà nước Liên Xô cho đến nay, thế giới vẫn chưa từng chứng kiến một quốc gia nào tuyên bố đã xây dựng thành công Chủ nghĩa Xã hội theo đúng nghĩa hoàn chỉnh của nó. Mà trái lại, thế giới chứng kiến sự từ bỏ CNXH của hàng loạt quốc gia, bên cạnh sự sụp đổ của Liên Xô, đến mức, chỉ teo tóp chỉ còn năm quốc gia trên thế giới gồm Trung Cộng, Triều Tiên, Lào, Cuba và Việt Nam.
Hôm nay, ngày 27 tháng 5, là ngày sinh nhật 46 tuổi trong tù của Phạm Đoan Trang, sinh nhật thứ ba sau song sắt. Theo báo cáo mới nhất của PEN America, cô nằm trong số 19 nhà văn hiện đang bị bỏ tù ở Việt Nam vì viết lách. Chúng tôi kêu gọi mọi người trên toàn thế giới ủng hộ Phạm Đoan Trang bằng cách tham gia chiến dịch #WritetoTrang (#ViếtgửiTrang) để viết thư và gửi bưu thiếp cho cô ấy. Những lời nói đoàn kết của bạn có sức mạnh thể hiện sự ủng hộ toàn cầu cho sự nghiệp của cô ấy. Những tin nhắn của bạn cũng sẽ mang lại sự động viên rất cần thiết và cho Đoan Trang đồng thời cho thấy rằng thế giới vẫn chưa quên Cô. Viết thư cho Cô cũng có thể gây áp lực lên chính quyền Việt Nam để dẫn đến việc trả tự do cho Cô. Xin vui lòng gửi thư của bạn đến: Phạm Đoan Trang, Nhà tù An Phước, xã An Thái, huyện Phú Giáo, Tỉnh Bình Dương, Việt Nam.
Ngày 6 tháng 6, Toà án Nhân dân tỉnh Đắk Lắk đã kết án ông Đặng Đăng Phước, Giảng viên trường Cao đẳng Sư phạm Đắk Lắk tám năm tù giam và bốn năm quản chế với tội danh "tuyên truyền thông tin, tài liệu, vật phẩm nhằm chống Nhà nước", vì các hoạt động giúp đỡ dân oan và ủng hộ tự do, dân chủ, nhân quyền một cách ôn hòa của nhà giáo này, theo tin từ BBC và RFA.
Hiệp định về chấm dứt chiến tranh và lập lại hòa bình ở Việt Nam được ký kết ngày 27 tháng 1 năm 1973 tại Paris, gồm có 9 chương và 23 điều khoản. Nội dung mà Chính phủ Hoa Kỳ, Chính phủ VNDCCH, Chính phủ VNCH và Chính phủ CMLTMNVN đồng thuận không phải là thoả hiệp giữa hai phe thắng và thua, mà nhằm quy định việc ngưng mọi cuộc giao tranh, Hoa Kỳ rút quân trong vòng 60 ngày ra khỏi Việt Nam, QĐNDVN được ở lại miền Nam; bù lại, Hà Nội trao trả các tù binh Hoa Kỳ, VNCH và MTGPMN cùng hoạt động trên lãnh thổ của mình...
Làm sao để giữ vững tư tưởng trong Quân đội và Công an là vấn đề sống còn năm 2023 của đảng Cộng sản Việt Nam (CSVN). Lý do vì năm con Mèo (Quý Mão) có Hội nghị Trung ương giữa nhiệm kỳ Khóa đảng XIII, dự trù vào khoảng tháng Sáu, để bỏ phiếu tín nhiệm các cấp Lãnh đạo từ Trung ương xuống địa phương. Cuộc bỏ phiếu này sẽ là cơ hội cho các cấp tranh đua, chạy chức, chiếm quyền lãnh đạo. Và kết quả cuộc bỏ phiếu này sẽ đặt nền tảng cho Đại hội đảng khóa XIV để bầu lên Tổng Bí thư và Bộ Chính trị mới nhiệm kỳ 2026-2031...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.