Luật Pháp Phổ Thông – LS Lê Đình Hồ
[LS Lê Đình Hồ là tác giả cuốn “Từ Điển Luật Pháp Anh Việt-Việt Anh” dày 1,920 trang được xuất bản năm 2004. Qúy độc giả muốn mua sách, xin vui lòng liên lạc [email protected]]
Hỏi (ông Trần M.L): Con tôi bị cảnh sát bắt giữ và cáo buộc tội cướp có vũ trang. Cháu đã ra tòa một lần nhưng không chịu nhận tội. Tuy thế, cháu vẫn được tại ngọai để chờ ngày xét xử.
Tôi có hỏi cháu thì được cháu cho biết là cháu đã dùng dao của thực khách trong nhà hàng và buộc một thanh niên trao tiền cho cháu tại trạm xe lữa, và số tiền mà cháu lấy được là $28.
Cháu chưa bao giờ có tiền án. Cháu học xong lớp 12 và hiện dang thất nghiệp gần 2 năm nay.
Xin LS cho biết là nếu bị kết tội thì hình phạt có nặng lắm không"
*
Trả lời: Điều 97(1) của Đạo Luật Hình Sự (Crimes Act 1900) quy định rằng: “Bất cứ ai, trang bị với vũ khí, hoặc khí cụ tấn công, hoặc đồng lõa với người khác để cướp hoặc hành hung bất cứ người nào . . . sẽ bị tù 20 năm” (Whosoever, being armed with an offensive weapon, or instrument, or being in company with another person, robs, or assaults with intent to rob, any person. . . shall be liable to imprisonment for twenty years).
Trong vụ Sheridan v R [2008] NSWCCA 14, “Vào khỏang 6.30 sáng 14.9.2005, bị cáo lái xe và đậu ngòai tiệm bán báo Glenfield. Rồi chạy vào tiệm bán báo nơi mà người chủ đang làm việc sau quầy. Vào lúc đó bị cáo mang một nón nỉ phủ đầu và mặt màu đen, áo khóac màu trắng, quần tracksuit màu đậm, giày dùng chạy bộ màu trắng và bao tay màu trắng. Bị cáo mang một vật gì đó giống cây súng cắt ngắn nòng và một túi xách đeo lưng màu đen” (At about 6.30 am on 14.9.2005, the accused drove a motor vehicle and parked it outside the Glanfield Newsagency. He then ran into the newsagency where the proprietor was working behind the counter. At the time he was clad in a black balaclava, white jacket, dark tracksuit pants, white running shoes and white gloves. He was carrying what appeared to be a shortened firearm and a black backpack).
“Từ quầy hàng bị cáo chĩa súng vào người chủ và liệng cái túi xách đeo lưng lên quầy. Người chủ ném cái túi lại cho bị cáo và một ít tiền. Bị cáo ném cái túi lại và yêu cầu bỏ thêm tiền vào trong đó. Người chủ bỏ thêm tiền rồi ném cái túi lại cho bị cáo và bị cáo chạy ra khỏi tiệm rồi lái xe đi. Nạn nhân đã bị cướp tổng cộng khỏang $800 tiền mặt” (From the counter the accused pointed the weapon at the proprietor and threw the backpack over the counter. The proprietor threw the bag back to him and some money. The accused threw the bag back and insisted on more money being placed into it. The proprietor then threw the bag with more money back to him and the accused ran from the shop and drove away in the motor vehicle. A total of approximately $800 in cash was robbed from the victim ).
“Bị cáo bị bắt vào ngày 26.9.2005 và đã bị giam liên tục từ ngày đó cho đến ngày tuyên án. Tuy nhiên, bị cáo đã phạm tội cướp có vũ trang trong lúc đang được tự do có điều kiện theo bản án áp đặt cho bị cáo vào tháng 4.2003” (The accused had been arrested on 26.9.2005 and had been continuously in custody from that date up until the date of sentencing. However, he had committed the offence of armed robbery whilst at liberty on parol under a sntence imposed upon him in April 2003).
“Sau khi bị cáo phạm tội cướp có vũ trang, Cơ Quan xét duyệt việc Phóng Thích Có Điều Kiện của Tiểu Bang thâu hồi sự phóng thích có điều kiện của bị cáo theo bản án áp đặt vào tháng 4.2003 và ra lệnh cho bị cáo phải thụ hình phần còn lại của thời gian phóng thích có điều kiện từ ngày 26.9.2005 đến 12.3.2006” (After the accused committed the offence of armed robbery, the State Parole Authority revoked his parole under the sentence imposed in April 2003 ans ordered that the accused serve a balance of parole from 26 September 2005 to 12.3.2006).
Bị cáo nhận tội, vị thẩm phán tọa xử cho rằng bị cáo đã đặt kế hoặc để cướp tiệm báo này. Vì bị cáo đã dùng xe di chuyển để đến tiệm bán báo. Bị cáo đã mang một mũ nĩ trùm đầu để tránh việc nhận dạng. Đồng thời mang găng tay để tránh để lại dấu tay. Vị thẩm phán tọa xử đã chấp nhận những bằng chứng mà nạn nhân đưa ra trước tòa. Nạc nhân đã chịu đựng vết thương tâm lý từ lúc bị cướp. Nạn nhân buộc phải bán tiệm báo và đã bị thất nghiệp.
Bản tường trình trước khi tuyên án cho thấy rằng bị cáo sinh năm 1970, được 35 tuổi vào lúc phạm tội.
Bị cáo có nhiều tiền án. Vào năm 1992 bị cáo bị xử 3 năm 6 tháng tù về 2 tội cướp. Vào tháng 4.1996 bị cáo lại bị xử về tội cướp có vũ trang, bị xử 7 năm tù và buộc phải thụ hình tối thiểu là 5 năm.
Vào năm 2003, bị cáo bị xử tội trang bị vũ khí với ý định phạm trọng tội. Bị cáo bị xử 3 năm 6 tháng tù và bị buộc phải thụ hình tối thiểu là 2 năm 3 tháng.
Vị thẩm phán tọa xử đã tuyên án bị cáo 8 năm tù và buộc bị cáo phải thụ hình tối thiểu là 6 năm. Bị cáo bèn kháng án vì cho rằng bản án quá nặng.
Luật sư của bị cáo cho rằng bản án quá nặng so với các tội cướp tương tự có vũ trang được xét xử căn cứ vào số liệu thống kê. Bị cáo đã so sánh trường hợp của bị cáo với 8 vụ cướp khác được xét xử.
Tòa kháng án cho rằng các bản án được đưa ra giữa tháng 4.2002 và tháng 3.2007 liên hệ đến tội cướp có vũ trang, phần lớn các vụ này chỉ phạm một tội cướp có vũ trang hoặc đồng lõa cướp. Chỉ có 14 trường hợp trong thời gian đó bị xử 8 nam tù, và có 13 trường hợp tòa đã buộc các phạm nhân thụ hình tối thiểu trên 6 năm, và 11 trường hợp trong đó các phạm nhân bị buộc phải thụ hình tối thiểu là 6 năm. Tòa cho rằng việc vị thẩm phán tọa xử buộc bị cáo phải thụ hình tối thiểu là 6 năm vẫn nằm trong mức độ thuộc quyền tùy tiện của tòa.
Tòa cho rằng đó là điều sai lầm để so sánh với bản án mà tòa đã tuyên xử một phạm nhân khác, vì 2 tội trạng có thể có những điểm giống nhau và có thể đã cùng vi phạm một lọai tội trạng. Điều cần lưu ý là tính cách nghiêm trọng và tình huống mà trong đó tội trọng tội đã phạm phải.
Cuối cùng Tòa Kháng Án Hình Sự đã quyết định giữ y án.
Dựa vào luật pháp cũng như phán quyết vừa trưng dẫn, ông có thể thấy được rằng tội phạm mà cháu đã bị cáo buộc là một tội phạm hình sự nghiêm trọng vì hình phạt tối đa dành cho tội trạng này là 20 năm tù.
Tuy nhiên, việc cháu có bị ở tù hay không, hoặc bản án dài hay ngắn, điều đó còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố khác, chẳng hạn như tiền án, sức khỏe, tuổi tác, tình trạng gia đình và tình huống mà trong đó sự vi phạm đã xảy ra. Tất cả các yếu tố này sẽ được tòa lưu tâm đến trước khi tuyên án.
Có rất nhiều người bị cáo buộc về tội trạng này, và trong số này cũng có rất nhiều trường hợp được tòa phạt án treo, phạt tiền hoặc buộc phải giữ gìn tánh hạnh trong một thời gian nào đó.
Nếu ông còn thắc mắc xin điện thoại cho chúng tôi để được giải đáp.



Lý Thuyết Văn Học Thực Hành Phê Bình