Hôm nay,  

Tâm Sự Gà Mỹ, Gà Ta

05/11/200800:00:00(Xem: 159434)

TÂM SỰ GÀ MỸ, GÀ TA

Tác giả: Phúc Thiện Nhật

Bài số 2449-16208526-vb4051108

Tác giả tên thật là Phùng An, hiện là cư dân Westminster, Nam California, tự sơ lược tiểu sử: Trước năm 1975, công chức VNCH. Từ năm 1975 đến 1979: Bán chợ trời. Năm 1980: Vượt biên đến Mỹ. Nghề nghiệp ở Mỹ: Electronic Technician. Bài viết về nước Mỹ đầu tiên của ông là bài "Cơm Chỉ".

Như thường lệ, hàng năm gần đến ngày lễ Tạ ơn (Thanksgiving) trong hãng tôi làm việc thường cho nhân viên mỗi người một con gà Mỹ (turkey) để bữa tiệc lễ Tạ ơn thêm hương vị ngày nhớ ơn Thượng Đế của toàn dân Hiệp Chủng Quốc.

Chiều thứ sáu cuối tuần, tôi đem con gà Mỹ khoảng 12 lbs về cho "bà xã" làm vài món ăn truyền thống để gia đình cùng vui trong ngày lễ Tạ ơn. Còn hơn 2 tuần mới đến ngày lễ Thaksgiving, "bà xã" để nguyên con gà Mỹ trong tủ lạnh.

Sáng hôm sau, thứ bảy, không làm giờ phụ trội nhưng tôi vẫn dậy sớm ra bếp tự nấu nước pha cà phê uống, đây là sở thích nho nhỏ của tôi những ngày cuối tuần.

Trong lúc ngồi chờ những giọt cà phê tí tách nhỏ vào ly, tôi nghe có tiếng thở dài trong tủ lạnh và một giọng nói không phải tiếng người, than thở: " Trời ơi! Mình cứ tưởng được đem ra khỏi tủ lạnh lớn sẽ có cuộc sống thong dong thoải mái hơn đâu ngờ được đưa về đây bỏ vào tủ lạnh nhỏ hơn, vừa chật chội khó thở, vừa phải ở chung với vài người bạn đồng loại nhưng nhìn dáng người và màu da chẳng giống ai. Chị nằm bên cạnh nưóc da vàng khè, anh nằm bên kia làn da xám xịt, thằng bé còn măng sữa lại nằm trong bọc ni lông.

Tiếng thở than vừa dứt, tôi ngoảnh mặt lại để nghe rõ hơn, thì ra chú gà Mỹ đang than thân trách phận trong tủ lạnh. Sự thể xảy ra vừa bất ngờ và vui vui, nên tôi lặng lẽ ngồi vừa nhâm nhi cà phê vừa lắng nghe cho rõ sự tình.

Sau tiếng thở dài và những lời than thân, trách phận, chú gà Mỹ nói : "Dòng giống nhà ta từ hơn 300 năm trước đâu có bị loài người hành hạ như thế này. Hồi đó chưa có giống người da trắng, mũi cao từ những vùng xa xăm nào đó, nghe nói là xứ sương mù ở tận trời Âu, chưa vượt đại dương đến xứ này, dòng dõi nhà ta tuy cũng bị người bản xứ da đỏ dùng làm thức ăn hàng ngày nhưng đâu có hạ sát tập thể hàng triệu, hàng triệu đồng loại vào ngày lễ Tạ ơn như ngày nay.

Người bản xứ da đỏ lúc bấy giờ họ cũng còn chút nhân đạo, khi đã hạ thịt chúng tôi họ chỉ ăn trong ngày (lúc bấy giờ chưa có tủ lạnh nên họ không để thức ăn còn lại đến ngày hôm sau.)Giống người da trắng, mũi cao, họ văn minh hơn, sau khi nấu hoặc nướng (đút lò) chín họ quay quần ăn uống tưng bừng, họ xẻo thân xác chúng tôi ra từng mảnh, từng mảnh, sau bữa ăn còn thừa để vào tủ lạnh ăn tiếp mấy ngày khiến phần thân thể còn lại của chúng tôi lúc nào cũng nằm co quắp, lạnh cóng, tái tê...!

Chú gà Mỹ nằm trong tủ lạnh vẫn kể thao thao nỗi u uất của mình cho mấy bạn gà khác cùng nằm chung trong ngăn đá nghe, chú đâu có ngờ ông chủ nhà đang ngồi nghe lén hết những điều chú tâm sự. Chú kể tiếp: "Họ (những người di dân da trắng) muốn được tự do thờ phượng Thượng Đế, giã từ quê cha, đất tổ vượt đại dương đến đây lập nghiệp, họ dùng thịt chúng tôi và loại thực phẩm chúng tôi ăn hàng ngày (bắp) làm món ăn chính của họ, nhứt là trong ngày lễ Tạ ơn.

 Sau khi họ tuyên bố độc lập khỏi mẫu quốc, làm ăn trúng mùa ở quê hương mới, họ tổ chức ăn mừng linh đình để cám ơn Thượng Đế, đồng thời vui chơi tận hưởng cuộc sống hạnh phúc, ấm no Thượng Đế đã ban cho nên họ chọn ngày thứ năm của tuần lễ thứ 3, tháng 11 hàng năm làm ngày lễ Tạ ơn Thượng Đế.

Từ khi ngày lễ Tạ ơn trở thành ngày lễ chính trong năm, dòng họ gà Mỹ chúng tôi "lên đoạn đầu đài" càng nhiều. Mỗi lần nghĩ đến lòng càng buồn cho thân phận kiếp gà.

 Chị gà ta tuy đã tỉnh ngủ, vẫn nằm im lìm nghe chú gà Mỹ tâm sự cũng thấy chạnh lòng; tuy nhiên, nghĩ lại số phận mình cũng tui than không kém. Cả bầy, cả bọn đang vui vẻ, yêu đời loài người bắt cắt tiết nhổ lông có khi xẻ rời từng mảnh có khi để nguyên đầu, cánh, chân, đùi đưa ra chợ bán, hàng tuần bà chủ nhà mua về bỏ nằm đây. Để chia xẻ tâm sự với chú gà Mỹ, chị gà ta nói: "Giồng họ nhà gà chúng tôi nhỏ con da vàng, chúng tôi được nuôi ở nhiều trang trại khác nhau, có trại chăn nuôi chọn giống da trắng, trại chọn giống da vàng, tuy khác màu da nhưng cùng dùng chung loại thực phẩm nên hương vị và phẩm chất thịt không khác nhau. Tuy nhiên, hơn 30 năm trở lại đây có một giống người da vàng từ một quốc gia xa xôi bên trời Á đến đây lập nghiệp. Họ bỏ quê hương thân yêu của họ đến đây cũng vì lý tưởng tự do. Họ thuộc một dân tộc bé người hơn những người dến từ trời Âu nhưng rất sành vấn đề ăn, uống và rành khoa nấu nướng thức ăn làm bằng thịt giồng họ gà của chúng ta. Họ biến thịt gà thành nhiều món ăn khác nhau, mỗi món mỗi hương vị, càng ăn càng thấy ngon. Chúng tôi cũng không biết từ lúc nào họ đặt cho chúng tôi tên gọi ngồ ngộ, giồng họ gà Mỹ các anh không biết, người bản xứ cũng chưa từng nghe: "gà đi bộ". Tên "gà đi bộ" hàm ý nói gà nuôi được thả rong, thịt thà có sự co giãn, da mỏng không bị đóng mỡ nhiều, khi biến chế thành món ăn vừa dai, vừa ngon, vừa thơm và vừa hấp dẫn.

Trong cộng đồng người da vàng, tên gọi "gà đi bộ" là một danh động từ vừa ăn khách, vừa mời gọi, các tiệm ăn, tiệm phở khu Little Saigon, muốn thu hút thực khách thưòng hay quảng cáo phở được nấu bằng thịt "gà đi bộ". Các cửa hàng BBQ hoặc những quày bán thức ăn nấu sẵn trong các chợ cũng thường giới thiệu những anh, chị gà luộc, hấp, quay treo lủng lẳng trong tủ kính cũng là "gà đi bộ".

Chú gà Mỹ nãy giờ nằm đối diện chị gà ta nghe ba chữ "gà đi bộ" há hốc mồm nhìn chẳng hiểu gì cả. Chú thắc mắc tự hỏi, hay là giống gà ta đi đâu cung phải tự lái xe"

Sẵn dịp, chị gà ta khoe với chú gà Mỹ: "Ngày xưa ở bản quốc, dòng họ gà chúng tôi cũng phân ra nhiều đẳng cấp : Gà nòi; gà chọi; gà mái dầu; gà mái đẻ; gà tre; gà giò; gà ác và gà rừng. Mỗi đẳng cấp có nhiệm vụ khác nhau.

(1) Gà nòi hay gà chọi được nuôi cùng chung một mục đích nhưng khác tên gọi, chủ nhà săn sóc kỷ lưỡng, nuôi lớn, mài cựa (móng chỉa) cho bén để đá độ cùng giống gà. Ôi! Loài người muốn mua vui, tạo cảnh "nồi da xáo thịt" hoặc tạo điều kiện để chúng tôi cùng bôi mặt đá nhau, họ vừa xem vừa reo hò khích lệ đồng thời cá độ ăn tiền.

(2) Gà mái dầu, nuôi vừa đến tuổi thanh xuân liền bị "thiến" bộ phận sanh nở, muc đích nuôi chóng lớn, mau mập khi hạ thịt sẽ ngon hơn. Nhân loại bắt loài gà chúng tôi phải hy sinh lẻ sống tối thượng Đấng Tạo hoá đã ban cho, chị em gà mái dầu chúng tôi khi bị "thiến"có cảm tưởng như đã chết nữa cuộc đời.

(3) Gà mái "đẻ", trái lại, nuôi thúc mau lớn, tiếp tế thức ăn hàng ngày đầy đủ, mong sao "đẻ" sai, trứng lớn sẽ được săn sóc kỷ lưỡng hơn. Loài người sợ : "mang nặng, "đẻ" đau" áp dụng những phương thức ngừa thai, nhưng lại bắt chúng tôi phải "đẻ" lia chia.

(4) Gà giò (gà tơ) không phân biệt trống, mái chỉ nuôi đến tuổi tráng niên mỗi khi có dịp đình đám, hội hè, giỗ chạp hay lễ Tết chủ nhà sẽ hạ thịt ngay vì thịt gà giò vừa mềm, vừa thơm, ngon hơn gà lớn. Thế hệ gà giò cũng có nhiều nỗi u uất không biết giải tỏa cùng ai khi đang sức sống bắt phải chết yểu để cung phụng cho thế nhân.

 (5) Riêng 2 loại gà ác và gà tre, màu da có khác nhau nhưng sự dinh dưỡng gần giống nhau. Theo quan niệm của loài người là giúp quý ông tăng cường sự sung mãn thay thế môn thuốc "Tam Tinh Hãi Cẩu Bổ Thận Hoàn" dược quảng cáo rầm rộ từ thời Pháp thuộc nên 2 loại gà này thường bị hạ sát "tiềm thuốc bắc" khi bà chủ nhà thấy cần tăng cường sinh lực cho ông chủ nhà

(6) Gà rừng, giống gà vô gia cư  (nói theo chế độ hiện tại là "không có hộ khẩu"), sống chui sống nhủi trong rừng, suốt ngày đi rong tự tìm mồi. Chẳng may gặp mấy người đi làm săn bắt được xẻ thịt ướp muối ớt nướng than hồng làm mồi đưa cay cũng hạp khẩu vị lắm. Theo kinh nghiệm các bạn "cụng ly", ở miền quê thịt gà rừng chỉ ướp muối ớt nướng than củi hồng mới đúng tiêu chuẩn ẩm thực vì thịt gà rừng, ít mỡ, thịt giòn, thơm mùi cây cỏ, côn trùng hơn mùi thực phẩm nuôi gia súc. Cuộc sống chúng tôi không làm bận rộn loài người nhưng loài người cũng chẳng tha.

Ly cà phê tôi uống đã cạn, bên ngoài trời cũng hừng sáng, tiếng chim chóc gọi đàn ríu rít đi tìm mồi. Tôi vẫn ngồi yên nghe tiếp đoạn cuối dòng tâm sự của loài gà.

Tôi nghe tiếng cử động trở mình nhè nhẹ, chú gà tây nói bâng quơ bằng giọng chua chát : "Ôi! dĩ vãng đã qua rồi. Mới ngày nào sáng thức dậy chủ trại chưa kịp cho thức ăn vào chuồng, chúng tôi la ó om sòm.Sau khi no cơm ấm cật, chúng tôi còn cà rà đến bên mấy nàng gà mái cũng vừa no nê sau giấc ngủ an nhàn để tán tỉnh, rủ rê . . . ! Giờ đây nằm trơ trọi một mình. Ôi! đời sao quá đắng cay! Thời ấy, người bản xứ da đỏ thưởng thức món thịt chúng tôi cũng đơn giản thôi, làm sạch lông, rửa kỷ, không ướp gia vị, nướng, hoặc luộc chín, khi ăn chỉ cần chấm muối tiêu. Đến thế hệ dân da trắng, mũi cao, họ văn minh hơn, trước khi nấu nướng họ ướp thân xác chúng tôi bằng những mùi vị hợp với khẩu vị của họ làm thân xác chúng tôi có lúc nóng, lúc cay, lúc mặn, lúc rát làm da chúng tôi bị đổi màu.

Ngày nay có cộng đồng dân tộc từ một quốc gia nhỏ bé ở bên kia bờ Thái Bình Dương đến đây lập nghiệp, họ cầu kỳ khi làm thức ăn, ướp thân xác chúng tôi tinh vi hơn, họ còn cho vào trong lòng chúng tôi đủ thứ "phụ tùng" từng sợi, từng sợi đen, trắng, ngắn, dài; hột lớn, hột nhỏ lợn cợn; miếng tròn, miếng vuông đủ cỡ làm cho bụng chúng tôi căn tròn khi nướng hoặc quay chín, họ đăt chúng tôi nằm trên đĩn lớn để giữ bàn ăn chỉ nhìn cũng đã thấy hấp dẫn.. Khi ăn, họ moi "phụ tùng" trong ruột ăn chung với cánh, đùi, đầu, cổ, xương xẩu, phần thịt ức, thịt lườn ăn còn thừa họ xé nhỏ xào lại cho thêm gia vị, tiêu, đường bỏ vào "keo" (hộp đựng thức ăn bằng thuỷ tinh) ăn dần, họ gọi bằng tên thật hoa mỹ : "thịt chà bông". Có lần bà chủ nhà lấy "thịt chà bông" bỏ vào bánh mì "ba gét" (baguette) làm bữa ăn sáng cho 2 "nhóc tì", chúng vừa ăn vừa so sánh chê : "Má mì, gà Mỹ to con nhưng thịt ăn không ngon bằng gà ta" làm cho giồng họ gà Mỹ chúng tôi cảm thấy nghẹn ngào và hơi hổ thẹn.

Giờ đến lược chú gà ác nói : "Nãy giờ em nằm co ro nghe các anh, chị tâm sự em cũng buồn cho thân phận chúng em không kém. Các anh, chị thử nghĩ xem, thân phận chúng em trời sinh ra đã bắt xấu, thân thể nhỏ nhoi, thịt xương chẳng bao nhiêu, lông lá không mượt mà, ông Thượng Đế còn nhuộm cho màu da xám xịt. Điều làm cho chúng em bất mãn là đặt cho tên gọi quá tàn nhẫn. Chúng em có làm gì nên tội, chưa bao giờ ăn ở thất nhân, ác đức với ai nhưng loài người gọi chúng em là con "gà ác". Loài người thật mâu thuẫn, miệng lúc nào cũng gọi chúng em là "gà ác", mà lòng luôn luôn tin tưởng chúng em như vật cứu tinh đem lại sự tăng cường sinh lực cho quý ông. Chúng em không thường xuyên ở trong gia đình này nhưng lâu lâu được bà chủ nhà đi chợ đem về một lúc 4, 5 đứa bỏ vào ngăn đá tủ lạnh này.

Mặc dù bà chủ nhà là "chiếp cúc" (chief cook) nhưng số phận chúng em tuỳ thuộc vào ông chủ nhà. Mỗi lần chúng em nghe bà chủ nhà nói : "Dạo này em thấy anh mỏi mệt, "hơi yếu", mai đi làm về đưa em ra tiệm hốt mấy thang thuốc bắc về "tiềm gà ác"cho anh ăn." Thoạt tiên, khi nghe ba tiếng "tiềm gà ác" với thuốc bắc, chúng em vừa thắc mắc, vừa hãi hùng. Thắc mắc tại sao chúng em không được nấu chung với các loại rau, cải, nấm mèo, nấm rơm, bún tàu, măng tươi như các anh, các chị mà lại đưọc (bị")"tiềm" chung với thuốc bắc; hãi hùng vì khi làm các anh các chị thành món ăn, loài người áp dụng phương thức nấu, nưóng, xào, luộc, quay, hầm . . .riêng tụi em loài người phải "tiềm". Nấu kiểu này chắc tàn nhẫn lắm" Đúng vậy, họ bỏ chúng em vào nồi "lô cúc-cơ" (low cooker) "tiềm"chung với các loại cây, cỏ, củ, rễ, lá khô lạ hoắc họ gọi là thuốc bắc. Chúng em da dẻ đã đen xám xịt họ "tiềm" chung với thuốc bắc màu sắc trông càng thê thảm hơn. Thời gian "tiềm" có khi cả ngày làm thân thể chúng em mềm nhũn, rệu rạo, xương thịt cùng với xác thuốc bắc trộn lẫn vào nhau. Thường thường, bà chủ nhà bắt ông chủ nhà uống một ly nước thuốc bắc "tiềm gà ác" sau bữa cơm tối, liên tiếp 3, 4 ngày hoặc bắt ông chủ nhà uống 2 ngày cuối tuần, liên tiếp cả tháng. Chúng em không biết hiệu quả món "gà ác tiềm thuốc bắc" có giúp ông chủ nhà tăng cường thêm sinh lực hay không" Có làm bà chủ nhà hài lòng hay không" Nhưng mỗi lần bà chủ nhà trao ly thuốc bắc tận tay bảo uống chúng em không thấy ông chủ nhà phản đối, mặc dù thỉnh thoảng cũng thấy ông ta nhăn mặt trước khi uống.

Giờ đến lượt chú gà con (hence) xin các anh, chị lớn cho góp ý. Chú gà con nói: "Nãy giờ em nằm im lìm trong bọc ni-lông nghe các anh các chị tâm sự em rất thông cảm nhưng dù gì các anh các chị cũng đã là "người lớn", hưởng đủ "mùi đời", đã biết thế nào là : "ai, lạc, hỷ, nộ, ái, ố, dục", nếu các anh, chị có làm món ăn khoái khẩu cho nhân loại tuy bất công nhưng cũng có thể chấp nhận được. Số phận chúng em, sinh ra, chưa kịp lớn khôn, đang nhìn đời bằng đôi mắt mơ mông, loài người mần thịt bỏ bọc ny- lông để đông lạnh đưa ra chợ bán. Quý bà nội trợ mỗi lần đi chợ mua chúng em thường lựa qua, lựa lại, ném tới, ném lui làm chúng em con chung một nhà mà chạm nhau nghe côm cốp thật đau lòng, họ xem chúng em như những cục đá cuội người Do Thái dùng ném người phụ nữ phạm tội ngoại tình nói trong Thánh kinh cựu ước.

Nằm trong bọc ny- lông vừa tủi thân, vừa ân hận loài người tại sao không cho chúng em lớn thêm chút nữa biết hưỏng "mùi đời" rồi bắt chúng em trả nợ trần ai cũng chẳng muộn.Chúng em không biết xuất xứ câu vè dân gian do ai truyền khẩu : " Thịt gà con, nấu cháo gạo thơm, ăn lúc đầu hôm (chạng vạng tối), quý cụ ngủ ngon, quý ông sung mãn. . . .Chúng em nghĩ có lẽ quý bà chủ nhà vịn vào bốn chữ cuối câu vè . . . "quý ông sung mãn" nên bắt chúng em phải hy sinh tấm thân bé nhỏ nấu cháo cho quý ông ăn lúc chạng vạng tối để được sung mãn chăng"

Một lần nữa, tôi nghe chú gà Mỹ thở dài vươn vai làm vài động tác cho giãn gân, giãn cốt vì nằm trong tủ lạnh nhỏ chật chội mà thân thể anh to lớn khó cử động, anh nói tiếp: "Năm ngoái khi tôi chưa đủ cân lượng đưa ra thị trường, dịp Thanksgiving xem TV thấy ông chủ trại đem đến khu vườn hồng, toà Bạch ốc tặng vị quyền uy nhứt nước Mỹ một chú gà Mỹ, để làm món ăn truyền thống lễ Tạ ơn nhưng vị quyền uy ấy nhận chú gà Mỹ vỗ về, vuốt ve tỏ vẻ hài lòng, rồi phóng thích để nói lên lòng nhân đạo. Nhìn hình ảnh trên TV, thấy động tác ân xá của vị quyền uy và chú gà Mỹ thong dong bước đi, dòng họ gà Mỹ chúng tôi rất cảm động. Nếu trong ngày lễ Tạ ơn, loài người cũng nhân đạo phóng thích chúng tôi, giờ này tôi đâu phải vào nằm đây bên cạnh các anh, các chị.

Tôi nghe nói dân tộc da vàng dến đây định cư từ vùng đất xa xăm hình chữ S cũng có lòng nhân đạo và hay phóng sanh trong ngày rằm tháng bảy, đó cũng là một trong ngũ giới của tôn giáo Ánh Đạo Vàng nổi tiếng từ bi, dạy loài người phóng sanh, đừng bao giờ sát sanh. Bạn bè tôi cho biết quanh vùng Thủ Đô của cộng đồng người Á Châu tị nạn Cộng sản có nhiều cảnh chùa khang trang, chớ chi dòng họ gà chúng ta được sanh ra trong khuôn viên nhà chùa chắc chắn sẽ không bao giờ bị sát sanh, suốt đời tận hưỏng cảnh ung dung nơi trần thế.

Chú gà Mỹ còn tỏ ra am hiểu tình hình thế sự, tâm tình tiếp cho chị gà ta, anh gà ác và gà con nghe chuyện thế nhân. Anh nói : "Loài người với chúng ta không đồng chủng, đồng loại, họ hạ sát chúng ta vì nhu cầu thực phẩm có làm chúng ta đau đớn, tuyệt vọng nhưng không hận thù. Loài người với loài người tuy khác tiếng nói, màu da nhưng đồng loại lại hận thù tàn sát nhau. Các anh chị hãy nhìn quanh quả địa cầu, nhiều nơi vẫn còn bom rơi, đạn nổ. Họ giết tróc nhau vì tranh giành quyền lợi; họ bắt nạt nhau vì kẻ mạnh hiếp kẻ yếu; họ xâm chiếm đất đai của nhau vì muốn mở mang đất nước họ và vì tài nguyên tiềm ẩn trên rừng thẳm hoặc dưới lòng đại dương. Họ còn biểu dương sức mạnh để xưng hùng, xưng bá. Điều bất hạnh cho nhân loại, có những dân tộc đồng chủng, đồng màu da, tiếng nói lại không biết thưong yêu nhau, không biết cùng chung nhau xây dựng giang sơn, giống nòi, xem nhau như kẻ thù và tàn sát nhau bằng hành động diệt chủng. Hình ảnh xứ Chùa Tháp thời Pol Pot trong quá khứ và những vùng khói lửa ở Trung Đông, Phi châu, Bắc Á, Đông Âu hiện tại vẫn còn âm ỉ làm cho quả địa cầu rung động có thể vỡ tung vì nhiều quốc gia đã có loại vũ khí nguyên tử.

Chị gà ta, anh gà ác và gà con vẫn chăm chú lắng nghe chú gà Mỹ kể lể sự tình lộ vẻ buồn ngao ngán cho nhân tình, thế thái, thầm mong nhân loại bớt hận thù, quý trọng nhau cho quả địa cầu không còn lo sợ chiến tranh, dòng họ nhà gà chúng ta dù phải hiến thân xác làm mồi cho nhân loại mãi mãi cũng cam lòng vì mỗi sinh vật trong vũ trụ đều có một nhiệm vụ Đấng Càn Khôn đã an bài.

Bằng giọng nói cương quyết, chú gà Mỹ bày tỏ điều mong ước cuối cùng, hy vọng các quốc gia còn tồn tại chế độ độc tài đảng trị hoặc vùng đất nào trên thế giới vẫn tiếp tục chính sách quân phiệt, độc đoán nên biết thương yêu giống nòi, tôn trọng quyền tự do, lẽ công bằng, biết nhìn xa, thấy rộng thay đổi phong cách điều hành đất nước hợp với lòng dân để mọi dân tộc thôi hận thù, hiềm khích nhau, tiêu diệt lẫn nhau, cư xử với nhau như tình huynh đệ. Mong thay! Mong thay!

Chú gà Mỹ vừa dứt lời nguyện ước cuối cùng, bên ngoài trời cũng đã sáng hẳn, "bà xã" và 2 "nhóc tì" cũng vừa thức dậy, tiếng động trong nhà làm mấy chú gà nằm im trong tủ lạnh không dám tâm sự thêm điều gì nữa.

Phúc Thiện Nhựt

Các băng ghi âm 911 và nhật ký cấp cứu cho hay, từ giữa tháng 9 đến nay, xe cứu thương đã ít nhất 11 lần được điều đến Trung tâm Xử lý Di trú Dilley (Texas) để tiếp nhận các trường hợp trẻ em lên cơn sốt cao, khó thở, co giật, nghi gãy xương ngay trong trại giam gia đình này, theo NBC News. Theo mô tả của nhân viên y tế tại chỗ, có em chỉ 5–7 tuổi bị ba cơn co giật trong một ngày, có bé trai tụt độ bão hòa oxy xuống mức 80, cùng những ca phản ứng dị ứng nặng buộc phải gọi cấp cứu khẩn cấp.
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.