Lớp học của tôi mùa Hè thì đỡ hơn vì có hai cái quạt trần, nhưng mùa đông hệ thống máy sưởi hư, chưa sửa được. Các em vào lớp, không bỏ được áo khoác ngoài dày cộm ra, vì trong lớp cũng lạnh cóng như ở ngoài trời.
Tội nghiệp các em, các em vì mặc áo dày cứng, viết bài rất khó khăn, nhiều em hay làm rơi viết xuống sàn. Áo dày, khăn len quấn cổ như đang sắp sửa đi trượt tuyết. Tôi suy nghĩ làm thế nào để có máy sưởi cho các em, mua cho một lớp thì tôi có thể cố gắng, nhưng lớp này có, lớp kia không có cũng không được, thật là nhức đầu.
Hôm nay tới lớp, thấy mỗi lớp đã có bắt máy sưởi. Chiếc máy sưởi đang làm việc, tiếng máy kêu rì rì, đều và êm, chứng tỏ không phải máy cũ sửa lại mà máy mới hoàn toàn. Các em vào lớp, ngạc nhiên, reo hò và cỡi bỏ lớp áo ngoài, mặt mày rạng rỡ, ngồi xuống học.
Giờ ra chơi, tôi đi hỏi cho ra lẽ. Được biết tất cả mấy lớp đều được lắp máy sưởi mới, do một phụ huynh học sinh có điều kiện tặng, thay vì sửa máy cũ, vị phụ huynh này mua luôn mấy cái máy mới. Tôi còn biết vị phụ huynh này là cha mẹ của một học sinh trong lớp của tôi.
Lòng tôi vui quá! Trong cuộc sống không thiếu người tử tế, biết lo lắng, giúp đỡ cho mọi người. Cũng như các em trong lớp tôi, tuy còn nhỏ, tuần rồi đã đề nghị cùng nhau là đập heo, dồn tiền lại để mua áo, chăn ấm cho những người không nhà.
Hôm nay, khi về lớp, tôi thông báo cho các em biết về lai lịch mấy cái máy sưởi nhưng dấu tên không cho biết đó là phụ huynh của một em trong lớp. Em học sinh của tôi cũng không hề khoe khoang và giữ im lặng.
Sau đó, các em đã tự động đem tiền lên đặt trên bàn, nhờ tôi đưa tới một cơ quan từ thiện để góp phần sưởi ấm cho những kẻ vô gia cư trong mùa đông lãnh lẽo...
Trúc Xanh



Lý Thuyết Văn Học Thực Hành Phê Bình