Hôm nay,  

Portland, Mưa Tháng Năm

15/05/200500:00:00(Xem: 6302)
Portland chỉ cách nơi tôi ở bây giờ 15 phút đường xa lộ xuyên bang. Nói cách khác, Portland và nhà tôi chỉ cách nhau một cái cầu bắc ngang giòng Columbia, nhưng tôi yêu Portland như yêu quê mẹ và ngày nào không đặt bàn chân lên phố phường Portland là ngày ấy tôi cảm thấy như đã lỗi hẹn cùng ai.
Hơn tám năm trước tôi đến Portland với hành trang của một người di cư và hai đứa con nhỏ. Tuy chẳng tay xách nách mang như hình ảnh mẹ tôi ngày bỏ Bắc vào Nam mấy mươi năm xưa, nhưng gồm tất cả những gì chúng tôi có thể mang theo cho một chuyến bay dài: sáu thùng giấy carton to và ba cái ba-lô chật nứt. Mớ đồ đạc ấy nhiều năm sau tôi vẫn chưa dùng đến và sau nhiều lần dọn nhà, chúng cũng đã dần vơi đi nhưng lòng tôi yêu Portland tưởng chẳng hề vơi mà còn đầy hơn.
Tháng ba năm ấy trời có vẻ trong trẻo và ấm hơn cả những ngày này tháng năm ở Portland. Tôi còn nhớ ngay sáng hôm sau mẹ con tôi đã khấp khởi vác máy hình đi chụp quanh khư vực gần nhà. Bọn trẻ hăm hở bước nhanh trên con đường dốc còn tôi cứ ngây ra nhìn những chùm hoa trắng chi chít trên những cành cây thấp là là ngang đầu. Dáo dác vì lạ, rụt rè vì lạnh, chúng tôi chia nhau những cái hít hà đầy hơi nước đầu xuân rồi chẳng ai bảo ai chúng tôi cùng phá ra cười khi nhìn hai người kia "thở ra khói" và miệng thì nhí nhố những câu chẳng người qua đường nào hiểu được.
Cái ấm phản xạ của người đến từ vùng nhiệt đới biến mất sau tuần lễ trăng mật ăn ngủ trái giờ. Bọn trẻ phải chuẩn bị đi học lại cho kịp khóa mùa xuân. Chúng có vẻ hăng hái hơn khi được ra khỏi nhà mỗi ngày, còn tôi thì bắt đầu làm quen với công việc nội trợ mới. Dọn dẹp, lau chùi, cơm nước, ôi chao, sao chẳng dễ chút nào. Khi còn ở nhà, và ngay cả khi đã có hai con, tôi luôn được mẹ tôi giúp và chẳng để gì cho tôi làm. Ngoài thời gian đi làm, đi học, may vá, sắm sửa, tôi còn đủ thì giờ mơ về một thiên đàng tôi tưởng đang ở quanh đây. Những chiếc áo dài thêu hoa lộng lẫy tôi may dành để đi dự tiệc với chồng tôi hay chỉ để xun xoe ngoài đường đã trở nên dư thừa và lố bịch trong bối cảnh mới. Thậm chí dù có muốn mặc, lớp vải mỏng manh nhẹ như mây dệt sẽ làm tôi run cóng.
Tôi tập cho mình nghe tiếng chân con bước qua cửa mỗi ngày sau buổi học; tôi biết được ai đang tra chìa vào ổ khóa chỉ bằng những tiếng lách cách quen tai. Ngoài ba mươi tuổi tôi mới thực sự biết đợi chờ và học cách làm vợ. Chẳng như tôi thầm mong trước khi rời xa quê hương thân yêu: một người yêu mình và mình yêu có thể và sẽ ban phát hạnh phúc cho các con tôi, những đứa trẻ chỉ quen có mẹ và gia đình bên ngoại. Chúng tôi như rơi vào những khoảng vắng cô đơn riêng tư, các con tôi ước ao được về nhà với Ngoại, còn tôi cứ tự hỏi mình phải chăng tôi đã sai lầm khi mẹ con bồng bế nhau sang đây"
Những cơn mưa tháng năm đầu tiên đã xóa đi những giọt mặn trên môi mỗi lần tôi đứng một mình trông mưa rơi ngoài hiên nhà. Tôi như chơi vơi giữa khoảng trống cô đơn khi ngồi lặng giữa căn phòng bằng kính, nhìn sang bên nào cũng thấy những khuôn mặt xa vắng, khắc khoải. Tôi không nhớ những lúc ấy, những ngày lang thang một mình trong mưa trên đường phố trơn loáng nước của Portland tôi đã nói gì cùng mưa, chỉ biết tôi nhớ Sài gòn của tôi da diết, nhưng tôi không thể và không muốn quay về, vì tất cả đã lùi xa rồi. Khi con tàu lao nhanh về phía trước, chạy về phía ngược lại là tự sát. Vả lại có còn gì ở nơi ấy đâu, tôi đã vất bỏ tất cả và mang theo với tôi những gì trong tay.
Có một cái gì rất gần tôi tìm thấy nơi những giọt mưa chốn này là lời thầm thì với chính mình. Tôi muốn đi học mặc dù chồng tôi bảo: "Em chẳng cần phải học thêm nữa, hãy thưởng thức thời gian hiện có." Suốt mùa xuân tôi bận rộn với những thủ tục giấy tờ để kịp đăng ký lớp cho mùa thu. Tôi phải tập đi quanh thành phố bằng xe buýt, phải nhớ chỗ nào lên và xuống xe, phải biết đọc các bảng báo đường và các tín hiệu thay đổi liên tục trên đầu xe. Có lần, sau khi tìm được một chỗ ngồi cạnh cửa sổ xe buýt, tin chắc nó sẽ chạy ngang ngõ về nhà, tôi say sưa đếm và ngắm những chiếc dù đủ màu nhóng nhảy theo nhịp đi của người qua đường lướt trên khung kính chỗ tôi ngồi. Những giọt mưa như những con ếch nhỏ xíu trong lóng lánh gõ lộp bộp trên lớp vải dù làm tôi chẳng để tai đến người tài xế báo chuyến xe sẽ chuyển từ regular trip sang express journey. Khi gần đến trạm dừng trước nhà, tôi kéo mạnh sợi giây cáp chạy dọc theo khung cửa kính để báo ngừng; người tài xế hầu như chẳng thèm để ý đến tiếng chuông điện và cũng chẳng quay lại giải thích, chiếc xe như chúi đầu lao thẳng đi trong cơn mưa. Bằng bản năng tự nhiên tôi la lên bằng tiếng Việt, rồi tiếng Anh: "Ngừng, ngừng lại! Stop, I want to get out!" Có ai đó khi ấy khẽ nói với tôi: "You can't. We are in an express bus. The next stop will be the transition center!"

Phải đến mấy giờ sau tôi mới về đến nhà. Khi tôi cố lê trên con đường đồi cao quanh co quen thuộc, và khi mắt tôi trông thấy những ô cửa sổ nhỏ, tôi bắt đầu khóc. Những giọt mưa mặn làm mắt tôi nhòa đi. Tôi khóc vì hụt hẫng, vì sự ngây thơ lố bịch của một người ở xứ sở xa lạ. Làm sao tôi có thể tồn tại trước biết bao điều mới tôi chưa tập cho quen được" Đừng nói gì đến độc lập, chiến tích hay thành công ở xứ người. Cái ngu ngơ đáng tội nghiệp của bao nhiêu năm ru rú xó nhà; tồi tệ hơn, được sinh trưởng trong một nhà tù mênh mông của quê hương đã sinh ra tôi niềm cao ngạo kệch cỡm khi tôi mới đến đây. Tôi là con ếch con ngồi lì bao năm ở đáy giếng, tôi tưởng bầu trời trên cao chỉ to bằng cái miệng giếng của tôi. Tôi muốn thoát ra khỏi cái lòng chảo đen và sâu thăm thẳm ấy nhưng không biết rằng bên ngoài cái lòng chảo ấy là một và nhiều cái lòng chảo khác, bao la và mịt mờ hơn chỗ tôi nằm gáy ngần ấy năm.
Tôi đi học. Dù trường học mở cửa chính thức chỉ ba mùa trong năm, tôi lấy lớp đủ bốn khóa xuân, hạ, thu, đông. Sau hai năm đầu học ở Cao đẳng, tôi ghi danh ở một đại học gần nhà. Học viện này nổi tiếng là một City University vì những con đường xe chạy, cả đường dành cho buýt, cũng len lỏi vào tận sân trường. Đi dạo chung quanh khu giảng đường khách tham quan khó biết được họ đang ở trong khuôn viên trường học và ngược lại đám sinh viên có thể đi vơ vẩn xuống phố để làm một tour window shopping cho hết cơn buồn ngủ rồi trở về trường. Đại học công lập Portland gói gọn công viên Văn Hóa nổi tiếng với tòa nhà bảo tàng lịch sử và nghệ thuật của Oregon. Hàng cây lá nhỏ xanh rợp bóng mùa hè như chùm lên những dãy nhà gạch năm tầng, trở thành những chiếc lộng xanh rậm mà khi băng mình chạy qua những con đường rộng trong công viên ngay giữa cơn mưa các cô cậu sinh viên chẳng lo áo ướt khi vào lớp. Mùa hè là mùa thảnh thơi nhất trong cuộc đời sinh viên muộn của tôi. Các giảng viên dường như dễ dãi hơn, bài thi ít khó hơn và khoá học lại ngắn hơn. Tôi đến trường mỗi ngày mùa hè dù có lớp hay không có lớp, lỉnh kỉnh trong cái cặp ba-lô là dù và hộp cơm trưa, còn sách chỉ để cầm tay. Mưa Portland thỉnh thoảng cũng rào rạt như mưa Sàigon nhưng lạnh se sắt. Những tháng mưa nhiều kéo dài từ sau tháng ba đến tận tháng mười khi trời vào thu. Đất dường như chẳng bao giờ khô ngay cả vào những ngày nóng bắt đầu từ tháng năm, tháng sáu.
Năm năm đại học người bạn gần gũi với tôi nhất là những cơn mưa ngắn. Tôi nhớ nhà, nhớ những buổi chiều thứ bảy cả bọn làm chung đi ăn bò bảy món, những khi lái xe vòng vèo qua các phố chui vào một ngõ hẹp thưởng thức món bún riêu nổi tiếng, hay những ngày lĩnh lương cuối tháng hí hửng mang về nhà con vịt quay còn nóng hoặc ổ bánh mì thịt Như Lan. Những ngày "tự lập" ấy không còn nữa, cũng không còn tiếng những tờ giấy bạc cụ Hồ xoàn xoạt trong túi quần. Những khi không có tiền gởi về biếu mẹ tôi chỉ biết khóc tủi thân. Tuy chẳng phải lo cơm ăn áo mặc hằng ngày, chẳng phải lo tiền học, tiền sách, tiền cho con mỗi khi muốn khen thưởng chúng, tôi vẫn thường bị dằn vặt vì túi không tiền nên miệng cũng bé hơn. Tôi chỉ có những cơn mưa làm bạn khi đi bên nhau, khi đợi chuyến xe muộn buổi chiều, khi nghe tiếng mưa gõ rỉ rả trên đầu. Mưa đem cái lạnh đến ngoài da nhưng làm ấm hồn tôi vì tôi được trông thấy mưa gần như quanh năm. Những ngày mùa đông ở Portland, những ngày có tuyết đổ, mưa đến như một lớp hương ướt báo hiệu những hạt tuyết dầy nặng trắng đục kéo theo sau, và đôi khi đang mưa trời lại đổ tuyết, hoặc những cơn bão tuyết tan nhanh khi cơn mưa rào rạt đến.
Bây giờ sau ngần ấy tháng ngày Portland không còn xa lạ với tôi nữa tuy tôi vẫn chưa biết hết những tên đường và nhớ hết các cửa tiệm quen, tôi thấy vui hơn và tự tin hơn. Tôi thích thú khi biết Portland có bao nhiêu dân, bao nhiêu trường đại học, bao nhiêu tiệm ăn Việt Nam; tôi tự hào khi viết về Portland, về những danh thắng nơi đây. Tôi cảm nhận đầy đủ ý nghĩa của những danh từ "Portlander" hay "Oregonian" và tự hào với danh xưng ấy. Tôi dọn nhà sang bên kia sông, con sông góp phần vẽ nên những bức tranh tuyệt tác của vùng Columbia Gorge, cũng chẳng làm tôi buồn vì quyết định này. Qua sông chỉ là một hành động, không phải là sự đoạn tuyệt. Ngày ngày đi đi về về nhịp cầu 205 dài hơn cây số tôi không thấy chán và ngần ngại như mỗi lần chồng tôi ở Portland muốn sang thăm tôi. Tôi chưa biết tôi có yêu thành phố nhỏ Vancouver hay không, nhưng tôi biết rất rõ tôi yêu Portland và sẽ giữ mãi những nụ hồng của Portland trong tim.

Các băng ghi âm 911 và nhật ký cấp cứu cho hay, từ giữa tháng 9 đến nay, xe cứu thương đã ít nhất 11 lần được điều đến Trung tâm Xử lý Di trú Dilley (Texas) để tiếp nhận các trường hợp trẻ em lên cơn sốt cao, khó thở, co giật, nghi gãy xương ngay trong trại giam gia đình này, theo NBC News. Theo mô tả của nhân viên y tế tại chỗ, có em chỉ 5–7 tuổi bị ba cơn co giật trong một ngày, có bé trai tụt độ bão hòa oxy xuống mức 80, cùng những ca phản ứng dị ứng nặng buộc phải gọi cấp cứu khẩn cấp.
Sky River Casino vô cùng vui mừng hào hứng tổ chức chương trình Ăn Tết Nguyên Đán với những giải thưởng thật lớn cho các hội viên Sky River Rewards. Chúng tôi cũng xin kính chúc tất cả Quý Vị được nhiều may mắn và một Năm Giáp Thìn thịnh vượng! Trong dịp đón mừng Năm Mới Âm Lịch năm nay, 'Đội Múa Rồng và Lân Bạch Hạc Leung's White Crane Dragon and Lion Dance Association' đã thực hiện một buổi biểu diễn Múa Lân hào hứng tuyệt vời ở Sky River Casino vào lúc 11:00 AM ngày 11 Tháng Hai. Mọi người tin tưởng rằng những ai tới xem múa lân sẽ được hưởng hạnh vận.
Theo một nghiên cứu mới, có hơn một nửa số hồ lớn trên thế giới đã bị thu hẹp kể từ đầu những năm 1990, chủ yếu là do biến đổi khí hậu, làm gia tăng mối lo ngại về nước cho nông nghiệp, thủy điện và nhu cầu của con người, theo trang Reuters đưa tin vào 8 tháng 5 năm 2023.
(Tin VOA) - Tổ chức Phóng viên Không Biên giới (RSF) vào ngày 13/9 ra thông cáo lên án Việt Nam tiếp tục lạm dụng hệ thống tư pháp để áp đặt những án tù nặng nề với mục tiêu loại trừ mọi tiếng nói chỉ trích của giới ký giả. Trường hợp nhà báo tự do mới nhất bị kết án là ông Lê Anh Hùng với bản án năm năm tù. RSF bày tỏ nỗi kinh sợ về bản án đưa ra trong một phiên tòa thầm lặng xét xử ông Lê Anh Hùng hồi ngày 30 tháng 8 vừa qua. Ông này bị kết án với cáo buộc ‘lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích của Nhà nước’ theo Điều 331 Bộ Luật Hình sự Việt Nam
Từ đầu tuần đến nay, cuộc tấn công thần tốc của Ukraine ở phía đông bắc đã khiến quân Nga phải rút lui trong hỗn loạn và mở rộng chiến trường thêm hàng trăm dặm, lấy lại một phần lãnh thổ khu vực đông bắc Kharkiv, quân đội Ukraine giờ đây đã có được vị thế để thực hiện tấn công vào Donbas, lãnh phổ phía đông gồm các vùng công nghiệp mà tổng thống Nga Putin coi là trọng tâm trong cuộc chiến của mình.
Tuần qua, Nước Mỹ chính thức đưa giới tính thứ ba vào thẻ thông hành. Công dân Hoa Kỳ giờ đây có thể chọn đánh dấu giới tính trên sổ thông hành là M (nam), F (nữ) hay X (giới tính khác).
Sau hành động phản đối quả cảm của cô trên truyền hình Nga, nữ phóng viên (nhà báo) Marina Ovsyannikova đã kêu gọi đồng hương của cô hãy đứng lên chống lại cuộc xâm lược Ukraine. Ovsyannikova cho biết trong một cuộc phỏng vấn với "kênh truyền hình Mỹ ABC" hôm Chủ nhật: “Đây là những thời điểm rất đen tối và rất khó khăn và bất kỳ ai có lập trường công dân và muốn lập trường đó được lắng nghe cần phải nói lên tiếng nói của họ”.
Mạng Lưới Nhân Quyền Việt Nam cử hành Ngày Quốc tế Nhân Quyền Lần Thứ 73 và Lễ Trao Giải Nhân Quyền Việt Nam lần thứ 20.
Sau hơn 30 năm Liên bang Xô Viết sụp đổ, nhân dân Nga và khối các nước Đông Âu đã được hưởng những chế độ dân chủ, tự do. Ngược lại, bằng chính sách cai trị độc tài và độc đảng, Đảng CSVN đã dùng bạo lực và súng đạn của Quân đội và Công an để bao vây dân chủ và đàn áp tự do ở Việt Nam. Trích dẫn chính những phát biểu của giới lãnh đạo Việt Nam, tác giả Phạm Trần đưa ra những nhận định rất bi quan về tương lai đất nước, mà hiểm họa lớn nhất có lẽ là càng ngày càng nằm gọn trong tay Trung quốc. Việt Báo trân trọng giới thiệu.
Tác giả Bảo Giang ghi nhận: “Giai đoạn trước di cư. Nơi nào có dăm ba cái Cờ Đỏ phất phơ là y như có sự chết rình rập." Tại sao vậy? Để có câu trả lời, mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của nhà văn Tưởng Năng Tiến.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.