Sau màn ông Đại Sứ Mỹ tại VN Pete Peterson nhảy lên Internet viết hai thư Anh và Việt Ngữ lâm ly bi đát để trình bày các lý do tại sao cần phải ký hiệp ước thương mại Việt-Mỹ, vài ngày sau ông Lê Đăng Doanh, nhà kinh tế số một của CSVN, báo nguy là toàn vùng Á Châu đã hồi phục, và kinh tế VN đang đi lùi, và ông Doanh kêu gọi Đảng CSVN ký gấp thương ước mới cứu nguy được.
Hình như cả một dàn nhạc giao hưởng đang cùng thúc giục chính trị bộ CSVN ký gấp thương ước. Ông Peterson viết lá thư trên trang Web của Sở Thông Tin Hoa Kỳ USIA, hiển nhiên không phải để thuyết phục trí thức VN hải ngoại. Bản Việt ngữ của ông Peterson không xài các font chữ Việt thường có ở hải ngoại như VNI, VPS... mà lại xài một font chữ phổ biến ở trong nước, nghĩa là muốn các quan Hà Nội đọc, hay ít nhất thì các ấm cô chiêu của họ được đọc mà mủi lòng, phải đó, ký thương ước thì thêm được nửa triệu việc làm riêng cho Thành Phố Sài Gòn và vùng lân cận, thí dụ như vậy.
Tại sao ông Lê Đăng Doanh liều mạng nhảy ra kêu gọi các quan lớn ký, trong khi các báo trong nước suốt ba tuần qua đều lặng như tờ, không dám nói gì tới thương ước nữa" Rõ ràng là các đàn anh trong Chính Trị Bộ đang sát phạt nhau vì thương ước này. Hay là Tòa Đại Sứ Mỹ có chi tí tiền nào cho ông Doanh" Quỹ đen của CIA dư thừa đô la để thúc giục nhiều người liều mạng chứ. Nếu không phải là ông Doanh thật tâm yêu nước.
Sau màn các viên chức, lại tới mà thúc giục truyền thông. Ký giả Mark McDonald từ Hà Nội gửi bản tin in trên báo SJ Mercury News hôm Thứ Hai rằng thương ước đã “appeared... dead in the water,” nghĩa là đã trông có vẻ như đã bị đảng CSVN cho đi mò tôm. Ký giả này viết là phe bảo thủ Hà Nội đã thắng thế, và phe “đổi mới thì còn trẻ và thiếu vốn liếng chính trị...” Hãng tin Úc ABC News cùng ngày lại tung ra lời bàn độc địa rằng “các quan Hà Nội bực bội vì lời tố cáo của bà Ngoại Trưởng Mỹ về các vi phạm nhân quyền tại VN...” nên muốn ngâm tôm cho lâu chút mà. Nghĩa là trông có vẻ như phía Mỹ đã sốt ruột, gài đủ thế để thúc giục thương ước cho mau.
Thế vận động truyền thông rõ ra là cả một dàn hợp xướng: Bản tin Reuters hôm Thứ Ba viết rằng Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới WTO có thể sẽ đổi một số luật vào cuối năm nay, và nếu Hà Nội không ký gấp thì nhiều điều khoản buộc phải xét lại, gay go hơn... Ngôn ngữ bản tin có vẻ như là ông ký giả mới được Peterson đãi một bữa cơm tối và gà cho dăm điều tưởng như tối mật. Nghĩa là chàng cao bồi muốn nói: làm lẹ đi, đừng câu giờ nữa...
Cùng trong hôm Thứ Ba là bản tin AP viết rằng “Hà Nội tuyên bố đang khẩn xét thương ước...” Nghĩa là Hà Nội có lắng nghe, có thấy Peterson sốt ruột... và ngôn ngữ dịu dàng như dường đã thuận sẽ ký kết. Có thật sẽ ký không" Chưa ai biết chắc.
Nhưng ai có thể ngăn chận thương ước" Nhìn tình thế này, chúng ta thấy ngay phe bảo thủ vẫn mạnh, vẫn đủ sức để ngăn chận một bản văn mà các chuyên gia kinh tế Việt Nam đã mất gần 4 năm họp với phía Hoa Kỳ. Tại sao các chuyên gia đều đồng ý mà Chính Trị Bộ không chịu" Hay là các nhà kinh tế dốt kinh tế hơn các ông Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt" Có trời mà biết.
Đôi khi chuyện đơn giản hơn. Theo báo South China Morning Post thì các lãnh tụ Hà Nội tự nhiên khựng lại khi thấy phe Mỹ hí hửng ăn mừng sau màn ký tắt tại Hà Nội hồi tháng Bảy. Các lãnh tụ CSVN đột nhiên tin là “chắc mình có hớ gì đấy, nên Mỹ mới nhảy múa vui vẻ thế...”
Đôi khi còn đơn giản hơn thế. Nếu quen cách ứng xử Đông Phương, chúng ta có thể ngờ là các anh lớn Hà Nội không muốn cho Phan Văn Khải ký ngang hàng chữ ký với TT Clinton tại Tân Tây Lan. Đâu có dễ vào lịch sử nhanh như thế" Nên các anh lớn mới đì Khải thêm tí chút...
Đôi khi còn đơn giản hơn nữa chứ. Các quan lớn đảng ta vốn đa nghi. Thế nào cũng nghĩ ngợi rằng, các chuyên gia kinh tế CSVN ngồi họp với Mỹ suốt 4 năm, thế nào cũng có một vài tay bị Mỹ tung đô la mua chuộc nên mới giả vờ họp lung tung rồi gài thế cho ký kết... Không biết có chuyên gia nào bị điều tra chưa...
Đôi khi còn cực kỳ đơn giản tới khó thể hình dung. Thí dụ như: Vợ ông Võ Văn Kiệt bảo ông Kiệt rằng ráng mà ghìm hiệp ước chậm lại 2 năm để bà quậy thêm vài áp-phe lớn. Hoặc giả rể ông Đỗ Mười năn nỉ xin bố ghìm hiệp ước chậm lại cậu công tử này hốt thêm vài chục triệu…
Hình như cả một dàn nhạc giao hưởng đang cùng thúc giục chính trị bộ CSVN ký gấp thương ước. Ông Peterson viết lá thư trên trang Web của Sở Thông Tin Hoa Kỳ USIA, hiển nhiên không phải để thuyết phục trí thức VN hải ngoại. Bản Việt ngữ của ông Peterson không xài các font chữ Việt thường có ở hải ngoại như VNI, VPS... mà lại xài một font chữ phổ biến ở trong nước, nghĩa là muốn các quan Hà Nội đọc, hay ít nhất thì các ấm cô chiêu của họ được đọc mà mủi lòng, phải đó, ký thương ước thì thêm được nửa triệu việc làm riêng cho Thành Phố Sài Gòn và vùng lân cận, thí dụ như vậy.
Tại sao ông Lê Đăng Doanh liều mạng nhảy ra kêu gọi các quan lớn ký, trong khi các báo trong nước suốt ba tuần qua đều lặng như tờ, không dám nói gì tới thương ước nữa" Rõ ràng là các đàn anh trong Chính Trị Bộ đang sát phạt nhau vì thương ước này. Hay là Tòa Đại Sứ Mỹ có chi tí tiền nào cho ông Doanh" Quỹ đen của CIA dư thừa đô la để thúc giục nhiều người liều mạng chứ. Nếu không phải là ông Doanh thật tâm yêu nước.
Sau màn các viên chức, lại tới mà thúc giục truyền thông. Ký giả Mark McDonald từ Hà Nội gửi bản tin in trên báo SJ Mercury News hôm Thứ Hai rằng thương ước đã “appeared... dead in the water,” nghĩa là đã trông có vẻ như đã bị đảng CSVN cho đi mò tôm. Ký giả này viết là phe bảo thủ Hà Nội đã thắng thế, và phe “đổi mới thì còn trẻ và thiếu vốn liếng chính trị...” Hãng tin Úc ABC News cùng ngày lại tung ra lời bàn độc địa rằng “các quan Hà Nội bực bội vì lời tố cáo của bà Ngoại Trưởng Mỹ về các vi phạm nhân quyền tại VN...” nên muốn ngâm tôm cho lâu chút mà. Nghĩa là trông có vẻ như phía Mỹ đã sốt ruột, gài đủ thế để thúc giục thương ước cho mau.
Thế vận động truyền thông rõ ra là cả một dàn hợp xướng: Bản tin Reuters hôm Thứ Ba viết rằng Tổ Chức Mậu Dịch Thế Giới WTO có thể sẽ đổi một số luật vào cuối năm nay, và nếu Hà Nội không ký gấp thì nhiều điều khoản buộc phải xét lại, gay go hơn... Ngôn ngữ bản tin có vẻ như là ông ký giả mới được Peterson đãi một bữa cơm tối và gà cho dăm điều tưởng như tối mật. Nghĩa là chàng cao bồi muốn nói: làm lẹ đi, đừng câu giờ nữa...
Cùng trong hôm Thứ Ba là bản tin AP viết rằng “Hà Nội tuyên bố đang khẩn xét thương ước...” Nghĩa là Hà Nội có lắng nghe, có thấy Peterson sốt ruột... và ngôn ngữ dịu dàng như dường đã thuận sẽ ký kết. Có thật sẽ ký không" Chưa ai biết chắc.
Nhưng ai có thể ngăn chận thương ước" Nhìn tình thế này, chúng ta thấy ngay phe bảo thủ vẫn mạnh, vẫn đủ sức để ngăn chận một bản văn mà các chuyên gia kinh tế Việt Nam đã mất gần 4 năm họp với phía Hoa Kỳ. Tại sao các chuyên gia đều đồng ý mà Chính Trị Bộ không chịu" Hay là các nhà kinh tế dốt kinh tế hơn các ông Đỗ Mười, Võ Văn Kiệt" Có trời mà biết.
Đôi khi chuyện đơn giản hơn. Theo báo South China Morning Post thì các lãnh tụ Hà Nội tự nhiên khựng lại khi thấy phe Mỹ hí hửng ăn mừng sau màn ký tắt tại Hà Nội hồi tháng Bảy. Các lãnh tụ CSVN đột nhiên tin là “chắc mình có hớ gì đấy, nên Mỹ mới nhảy múa vui vẻ thế...”
Đôi khi còn đơn giản hơn thế. Nếu quen cách ứng xử Đông Phương, chúng ta có thể ngờ là các anh lớn Hà Nội không muốn cho Phan Văn Khải ký ngang hàng chữ ký với TT Clinton tại Tân Tây Lan. Đâu có dễ vào lịch sử nhanh như thế" Nên các anh lớn mới đì Khải thêm tí chút...
Đôi khi còn đơn giản hơn nữa chứ. Các quan lớn đảng ta vốn đa nghi. Thế nào cũng nghĩ ngợi rằng, các chuyên gia kinh tế CSVN ngồi họp với Mỹ suốt 4 năm, thế nào cũng có một vài tay bị Mỹ tung đô la mua chuộc nên mới giả vờ họp lung tung rồi gài thế cho ký kết... Không biết có chuyên gia nào bị điều tra chưa...
Đôi khi còn cực kỳ đơn giản tới khó thể hình dung. Thí dụ như: Vợ ông Võ Văn Kiệt bảo ông Kiệt rằng ráng mà ghìm hiệp ước chậm lại 2 năm để bà quậy thêm vài áp-phe lớn. Hoặc giả rể ông Đỗ Mười năn nỉ xin bố ghìm hiệp ước chậm lại cậu công tử này hốt thêm vài chục triệu…
Nghĩa là đơn giản tới cực kỳ khó hiểu...



Lý Thuyết Văn Học Thực Hành Phê Bình