Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (22)

08/06/200600:00:00(Xem: 2468)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

23. Một Nam-Một Bắc

Sáng thứ Hai, đầu tuần, mấy bà họp nhau ở căn lầu xinh xắn của Tuyết. Có cô Phấn làm móng tay móng chân đến, có chị Lan, đấm bóp giỏi một cây. Ăn sáng, sai chị người làm ra phố gọi, thức ăn thức uống gì có người bê đến tận nhà.

Sáng nay Tuyết Chà hơi bực mình vì ông thầy tới dạy nhạc cho cô con gái. Cái con nhỏ đần độn mà ông thầy chắc chẳng khá gì hơn. Mấy bài tập đàn hoài đàn mãi, con nhỏ cứ vấp, cứ sai. Dạy thì vậy chớ ngày lấy học phí thì dù Tuyết Chà có ngủ muộn đến mấy cũng chờ lấy bao thơ cho được.

Con nhỏ của Tuyết Chà tánh đã không giống mẹ, mà sắc diện thì còn trái cẳng ngỗng hơn. Da nó hổng đen như ông bố chà và, cũng chẳng trắng như bà mẹ Tuyết, mà vàng khè, tái nhách. Mấy con bạn quỉ hay nói móc: “Cha chà mà con không láng.” Ý nói đen láng chớ gì" Đâu phải ma-rốc, tây đen rạch mặt mà đen" Ờ, thì nó cũng có ăn chút cà ri của cha nó nên vàng vậy, được không"” Đó là câu Tuyết Chà thường đáp lễ mấy đứa ưa móc họng. Lỡ cho nó học đàn rồi, bây giờ ngắt ngang thì kỳ quá. Cũng tại anh chàng “kép nhí” bày chuyện.

Chị Lan tới sớm, không dám làm ồn lúc cô chủ đang ngủ. Bây giờ đang lau nhà. Chưa xong thì mấy bà đã tới. Rồi cô Phấn làm móng tay móng chân cũng xách tráp leo lên cầu thang. Chưa thấy người đã thấy tiếng:

“Xin lỗi bữa nay tới trễ. Phải đi lùng cho ra mấy màu mới. Đẹp lắm, coi nè.”

Cái tráp mở ra. Mấy chai sơn màu cam màu đỏ được mấy bà chuyền nhau coi. Mai Bắc mở nắp hít hà:

“Thơm, đúng là đồ ngoại.”

Chai nào cũng có xài qua. Chị Phấn rành quá mà. Hồi mới mất Sài gòn, chị đi lùng mua nước hoa, son phấn của mấy “chị em” cũ, hay mấy bà tướng tá thất cơ lỡ vận, buộc phải bán đi. Dù đã xài qua rồi nhưng buôn đi bán lại mấy thứ này mà chị cũng nuôi nổi tám đứa con với một chồng mà không phải nếm mùi kinh tế mới.

“Đồ mới giờ toàn hàng Thái không hà, hàng Thái cũng “dỏm” thấy bà nội.”

Mai Bắc:

“Bây giờ có hàng mới, mấy anh tàu biển đem về.”

“Phải. Phải. Mấy anh tàu biển của cô cũng mua hàng “dỏm” luôn. Mới đi được Xanh-ga-po, Thái Lan, chưa kể số gì đâu, bà.”

“Hồi trước hàng Thái cho tôi cũng không lấy.”

Tuyết Chà trề môi, tiếp:

“Chị Lan, gội đầu cho tôi trước. Tôi tắm cái rồi tẩm quất sau.”

Tuyết Chà nằm dài trên giường, một cái máng bằng nhôm kê kẹp dưới cổ, dưới hứng cái thau lớn có nước. Chị Lan dấp nước cho tóc ướt rồi mới đổ dầu gội đầu lên chà xát. “Dầu gội ngoại có khác. Thơm ơi là thơm, sang trọng ghê cơ.” Lại Mai Bắc, cứ mãi một câu khen hàng ngoại.

Chị Lan gội đầu được tiếng là cẩn thận, tẩn mẩn. tay chị miết lên da đầu rất điệu nghệ, móng tay cắt không nhọn, gãi gãi “đã ngứa” lắm. Khó như Tuyết Chà còn phải phán một câu: ”Đã chịu bà Lan này gội rồi thì ai gội cũng không bằng.” Gãi, miết, Lan còn nhổ tóc sâu, cứ bựt bựt đã quá xá đã.

“Gãi vầy có mạnh tay không, cô”

Chị Lan hỏi cầm chừng.

“Không, mạnh thêm một tí nữa, tí nữa...”

Tuyết Chà lim dim mắt. Ba bà nữa đang chờ. Để khách quí bớt sốt ruột, chị Lan lôi trong giỏ ra một bộ bài cào:

“Mấy cô “binh” đi, chờ em, lẹ lắm.”

Nhưng không bà nào muốn Lan làm lẹ đâu. Chị Lan cũng biết vậy, cho đáng đồng tiền bát gạo, mấy bà làm như phải đã cơn ghiền.

Xong màn gội đầu, sấy tóc, chị Lan đè một bà xuống tẩm quất. Lột quần áo ra, nằm sấp. Đổ một lượt dầu nóng, bắt đầu xoa, nắn, rồi giựt mấy đốt xương cụt kêu bật bật. Hết nằm sấp đến nằm ngửa để mát-xa bụng. Cũng hên trời còn cho chị Lan có sức. Trừ cô Mai Bắc chưa sinh nở, mấy bà, kể cả Tuyết Chà, bụng đã xếp lồng đèn, mỡ màng nổi cộm. Phải có sức mới véo, giựt mạnh tay được.Võ tẩm quất của chị Lan ăn khách nhất là màn bẻ cổ, bẻ tay, chân và bàn chân,  kéo tới đâu kêu bốp bốp tới đó. Bà nào cũng sướng tê lên, mặt mũi thộn ra.

Cũng như ở các tiệm gội đầu đầu khác, chuyện trong nhà ngoài phố thường là đề tài hấp dẫn nhất. Chị Lan, cô Phấn, tay thì làm mà miệng không ngừng đưa chuyện.

“Mấy cô biết không, nhà cô Nguyện mới mất con mèo tam thể, cổ khóc quá.”

“Ha, đáng đời. Thời buổi người ta cơm không có ăn, bả ỷ giàu nuôi mèo, cưng còn hơn con đẻ nữa.”

“Tôi biết rồi. Mất con mèo, chị ta kêu tụi bụi đời rao thưởng tìm mèo. Khẳm lắm.”

“Lại bọn bụi đời. Có mà tìm trong bụng tụi nó. Thành cứt cả rồi.” Một bà nói.

“Hôm qua bố ráp ngoài chợ cũ, tụi bán máy dính nhiều lắm nghe.”

“Biết sao hôn. Thằng trưởng công an phường này cà chớn, thâu tiền từng gian như lấy lương tháng, mà đến hồi kiểm tra, làm như chưa biết nhau.”

“Nó mập như con heo, có ngày đứt gân máu chết queo.”

“Thằng đó đoảng lắm. Coi, con Quê, con Chiến bụi đời ốm đói mà khi “khủng hoảng” nó cũng bắt mấy đứa đó đóng thuế, tội hông"”

“Ở đó mà tội, bà. Ốc tiêu đó. Mấy con bà chòi mà dữ dằn lắm, bà không biết đâu. Không biết thằng cha trưởng công an ”đầu bạc” lợi dụng hay bị lợi dụng. Chúng khiếp lắm.”

“Mai Bắc, mày nói phải đó. Không chừng mày cũng phải đóng “thuế thân” cho thằng cha.”

“Mấy bà giỏi hơn tui kiểu nào mà không chìa...ra, nói thử coi.”

Tuyết Chà phải hòa giải:

“Mấy bà nói chuyện người ta không đủ sao còn vướng nhau vô" Có duyên dữ. Bà Ngân, chuyện bà đến đâu rồi"”

“Ôi dào, bể hết trơn. Mấy thằng cán bộ “dỏm” lắm.”

“Chuyện tui nhờ bà không được sao"”

“Thì thủng thẳng để điều tra kỹ coi.”

“Bà Tuyết không ngờ ngu. Ăn cháo lú sao đi mê thằng “nhóc” đó mà cứ như bị bỏ bùa mới kỳ.”

“Đèn nhà ai nấy sáng nghe mấy bà. Tui mất bao công, tốn bao nhiêu của mới đưa được nó vô làm nhà hàng. Bây giờ ngon, nó phản, đau lắm.”

“Nó cũng là “cán” thôi. Ai biểu bà tin.”

“Tui nói rồi, tui thề. Con này chưa thua ai bao giờ. Con này mà không lấy cũng khuấy cho hôi. Rồi mấy bà coi.”

“Ha, tao chống mắt coi đó mày, Tuyết.”

Bà Xinh, một góa phụ đang tuổi hồi xuân, thở một hơi dài:

“Ôi, hơi đâu giành nhau mấy trái chuối. Coi tao nè. Khoẻ re.”

“Má làm sao mà khoẻ, má"”

“Tao xài máy. Muốn xài lúc nào thì xài. Cười hả" Không có gì cười nghe bây. Đàn ông là của chung. Máy là của riêng.”

Chị Lan:

 “Thiệt đó. Tui làm chứng này. Tui có thấy.”

“Nghe chưa. Con Tuyết, mày quên nó đi, mua một cái máy...tao chỉ cho. Con Mai Bắc này, quen tụi tàu biển nhờ tụi nó mua dùm, đồ ngoại tốt lắm.”

“Có máy thiệt không"”

Một bà hỏi. Mấy bà cười ngất.

“Sáng chế bà ơi. Làm gì có máy thiệt”.

Cứ vậy mà hết buổi sáng. Khi chia tay, chị Lan nói:

“Mấy cô ơi, từ nay có đô, mấy cô đưa em đổi cho. Em có mối chợ lớn chung được giá lắm.”

Cứ đà này, sẽ còn nhiều nghề mới nữa xuất hiện trên con đường quốc tế này.

Tuyết giữ Mai Bắc lại. Đứa con gái của Tuyết Chà đi kêu cơm hàng về ăn chung với nhau. Sau đó hai bà nằm gác chân lên nhau. Một Nam một Bắc, chuyện sao mà hợp quá.

Mai Bắc con nhà nghèo, ở vùng thượng du Bắc Việt. Mười tuổi lưu lạc về thành phố tự nuôi thân. Chẳng phải thiếu nhi choàng khăn đỏ mà ngay hồi mới mười một tuổi, con bé Mai vẫn bị một “bác cán” ăn tươi. Sau đó, càng được các “cán” thương hại, thân càng bầm dập hơn. Lúc giải phóng miền Nam, Mai chẵn hai mươi tuổi, đã thành “vạc ăn sương”. Sau đó, được một “cán” o bế, cho theo vô miền Nam. Chỉ một thời gian, cô Mai thượng du đã thành danh là “Mai Bắc” của Sài gòn giải phóng, tiền bạc rủng rỉnh, ăn diện ra gì. Nhờ giao du với giới tàu biển, bọn có ô có dù, Mai quen biết lớn. Rồi móc ngoặc mua bán hàng tàu, chạy mánh mung, đưa hàng từ Nam ra Bắc. Lâu nay Mai còn kiêm nghề đưa người trong Nam ra Hải Phòng, ở đây, cô đã liên lạc với một đường dây vượt biên bằng ghe, có công an đỡ đầu. Cô tâm sự với Tuyết Chà, muốn làm thật nhiều tiền, về vùng thượng du tìm cha mẹ ruột.  Sau đó, cô sẽ bắt một tên ngoại quốc, ra nước ngoài.

“Mình nhảy dở lắm, Tuyết"”

“Dễ ẹc. Chị sẽ tập cho. Coi, người như vầy lo gì không có đứa mê mệt. Em chưa bơm hả"”

Hai cô gái ôm nhau, sờ nắn, khoe “của.” Rồi tới mục tâm tình. Chuyện anh chàng nhạc sĩ Bắc kỳ được Tuyết nói tuốt hết:

“Hai vợ chồng nó mạnh ai nấy sống, coi như ly thân mà không chịu ly dị. Hổng hiểu sao, thời gian này nó không chịu tới nữa. Mình mua cho nó xe Honda, sắm cho nó đủ thứ.”

“Hơ, bà là sư mẫu tôi. sao đến cơ sự này. Rồi sao" Mình làm gì giúp bà...”

Tuyết Chà thở dài:

“Thấy mình là nó lỉnh. Bà tìm cách cho mình gặp nó...”

“Dễ thôi, hứa.”

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 24:  Nam Bắc Ra Quân

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Các bài phát biểu viết cho pháp hội Chùa Hương Sen ra mắt 150 sách Phật học và album nhạc Hoa Phước Đức ngày 6 tháng 9/2026 tại Westminster: -- Bài Của Nguyễn Hiền ĐỨC Về Thầy Tuệ Sỹ -- Viên Bảo Sen -- Kiều Mỹ Duyên -- Nguyên Hà & ĐẶNg Trần Hào
Các bài phát biểu viết cho pháp hội Chùa Hương Sen ra mắt 150 sách Phật học và album nhạc Hoa Phước Đức ngày 6 tháng 9/2026 tại Westminster: -- Tâm Huy Huỳnh Kim Quang -- Sư Cô Viên Tiến -- Bs Nhãn Khoa ÁNh Hình (Pháp danh viên bảo tịnh) / Dịch Ra Tiếng Việt: Sư Cô Viên An -- Phật Tử ĐỒNg Nguyên - Nhạc Sĩ Nguyên Hà -- Ni Sư Viên Tâm -- Emily ĐẶNg (13 tuổi và hiện là học sinh lớp 8 trường Trung học Canyon Hills.)
Các bài phát biểu viết cho pháp hội Chùa Hương Sen ra mắt 150 sách Phật học và album nhạc Hoa Phước Đức: -- Ni Sư Thích Nữ Viên Hòa -- Ni Sư Như Quang -- Elizabeth ĐẶNg / Dịch Giả Tiếng Việt: Sư Cô Viên Diệu -- Phật Tử Kim Chi
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) trân trọng thông báo lịch chiếu phim của Viet Film Fest, và vé đã bắt đầu bán. Là liên hoan phim quốc tế lớn nhất tại hải ngoại chú trọng đến các phim mang chủ đề về con người và văn hoá Việt Nam, Viet Film Fest 2026 sẽ kéo dài chương trình chiếu phim lên 4 ngày, diễn ra từ ngày 8 đến ngày 11 tháng 10 tại rạp Frida Cinema, số 305 E. 4th Street, Ste. 100, thành phố Santa Ana; tiếp nối là chương trình chiếu phim online từ ngày 12 đến ngày 25 tháng 10. Năm nay, số phim gửi về tham dự đạt kỷ lục với 20 phim dài và 45 phim ngắn. Viet Film Fest 2026 sẽ giới thiệu các câu chuyện đến từ 13 quốc gia: Hoa Kỳ, Việt Nam, Úc, Bỉ, Canada, Pháp, Đức, Ý, Hà Lan, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Hàn Quốc, và Đài Loan.
Ông John Giang Nguyễn chính thức tuyên bố ứng cử vào Hội Đồng Giáo Dục Học Khu Thống Nhất Garden Grove, Địa Hạt 4, trong một buổi gặp gỡ cộng đồng được tổ chức tại Garden Grove. Các nhà giáo dục, phụ huynh, cử tri, giới chuyên môn, những vị lãnh đạo cộng đồng và cư dân địa phương đã cùng tham dự để lắng nghe viễn kiến của ông về việc củng cố và phát triển nền giáo dục công lập. Ông Nguyễn đã tình nguyện phục vụ trong Học Khu Thống Nhất Garden Grove hơn 13 năm, trong đó có bảy năm giữ chức Hội Trưởng Hội Phụ Huynh Trường Trung Học La Quinta (LQPA). Qua những năm phục vụ, ông đã làm việc chặt chẽ với học sinh, phụ huynh, giáo chức, nhân viên học đường và các thành viên trong cộng đồng.
Đại học Sakya Buddha – Bồ Đề Phật Quốc trân trọng thông báo khai mạc Phòng Dịch vụ Tư vấn Tâm lý Phật giáo, nhằm hỗ trợ đời sống tinh thần và sự an lạc cho các cá nhân và gia đình trong cộng đồng. Chương trình kết hợp kiến thức tâm lý tư vấn chuyên môn với các giá trị trí tuệ, chánh niệm và lòng từ bi của Phật giáo.
Thiền Viện Sùng Nghiêm -- tự viện do Ni Sư Thích Nữ Chân Thiền, Viện Chủ Khai Sơn cùng Ni Sư Thích Nữ Chân Diệu Trụ Trì -- đã trang nghiêm tổ chức Đại Lễ Vu Lan năm 2026 vào sáng Chủ Nhật ngày 6 tháng 9 năm 2026. Điều hợp chương trình Đại Lễ Vu Lan do các MC: Đỗ Phước, Ni sư Chân Minh, Trần Dũng. Trong không khí mùa Vu Lan đầy yêu thương, ban tiếp tân -- các Thiền sinh Anh Thư, Mỹ Nga, Thúy Anh, Kim Anh, Vivian -- đã đến cài trên ngực áo các quan khách tham dụ một bông hồng màu xanh lá cây trước khi buổi lễ chính thức bắt đầu. Lý do cài bông hồng xanh nhằm giữ tâm bình đẳng cho mọi người, không để ai suy nghĩ theo truyền thống rằng bông hồng đỏ là còn mẹ sanh tiền và bông hồng trắng là đã mất mẹ.
Chùa Hương Sen đã tổ chức một pháp hội tại Westminster, với phần chính là giới thiệu tủ sách Bảo Anh Lạc với 150 cuốn sách Phật học trong đó 140 tác phẩm do Ni Trưởng Thích Nữ Giới Hương sáng tác, dịch, biên khảo, và 10 tác phẩm khác do các vị Ni sư và cư sĩ trong đại chúng của chùa thực hiện. Bên cạnh giới thiệu sách, pháp hội cũng ra mắt Album “Hoa Phước Đức" do Giáo Sư Nhạc Sĩ Nam Hưng phổ nhạc lời thơ của Ni trưởng Giới Hương viết theo Kinh Pháp Cú và các kinh khác.
Nhân Ngày Lễ Lao Động năm nay, EDD chỉ ra 5 công việc có nhu cầu tuyển dụng cao nhất tại từng khu vực của tiểu bang, cùng với các công cụ hỗ trợ nghề nghiệp, chương trình phát triển lực lượng lao động, hỗ trợ tuyển dụng, thông tin thị trường lao động.
Mặc dù trong ngày Chủ Nhật 30 tháng 8 năm 2026 với nhiều lễ Vu Lan đã diễn ra cùng lúc tại các chùa Nam California như: Tu Viện Huệ Quang, Santa Ana, Chùa Phật Tổ Long Beach, Chùa Khánh Hỷ Garden Grove, Lễ Vu Lan tại Hội Quán Phật Giáo Hòa Hảo… nhưng đồng hương Phật tử đã về Chùa Liên Hoa tham dự thật đông đảo, trong khu chánh điện số người đến trước đã ngồi kín từ trong ra ngoài, số đông đồng hương Phật tử đến sau đều ngồi dưới các gốc cây và chung quanh chùa, quang cảnh nhộn nhịp như một ngày hội lớn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.