Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (72)

04/08/200600:00:00(Xem: 3427)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

72. Chương 13: Tin Buồn cho Bảy Cà Tong

Không ai ngờ thằng Long Tân Định đã lên tàu ngoại quốc rồi mà bị công an tóm cổ dẫn độ về tống vô Phan Đăng Lưu, một nhà tù nổi tiếng nằm cạnh trường Hồ Ngọc Cẩn cũ, trước mặt chợ Bà Chiểu.

Chuyện kể như vầy...Trước giờ tàu nhổ neo, không biết có ai báo cáo gì không mà công an rần rần lên tàu khám xét. Thằng Long được thủy thủ dấu trong thùng phuy dầu, đáng lẽ trót lọt rồi, nhưng vì sợ quá buông rơi ống thông hơi để thở nên sặc, phải trồi lên. Không biết có ai nhìn thấy không mà kể lại, lúc bắt được thằng Long, đem ra, nó đen thui từ đầu tới chân như thằng Mỹ đen vậy... Sau đó tàu rời bến cảng và mang theo bọn thằng Xiếu trốn trong bánh lái đi luôn,  sống chết sao chưa biết.

Gần một tuần lễ sau, khi mong đợi hết hơi và tiếc của đến khô héo chị Bảy cà tong mới nhận được tin dữ. Ôi thôi, khi biết được việc mất của, đàn con của chị nhiếc mắng, chửi rủa chị không tiếc lời. Con Lê nhảy chồm lên:

“Bà làm vậy mà coi được. Bà là má tui chớ không...DM, con này ăn thua đủ...”

“Tao lỡ rồi, mày cứ chửi trừ nợ...”

“Bà dơ dáy vừa vừa chớ. Cái đồ già dách mà còn dại trai, đĩ ngựa, nói rõ ra là đồ ngu.”

“Ngu cái con đĩ mẹ mày chớ ngu. Ngu mà đẻ mày ra đó thôi...”

“Bà im đi. Bà đã lỗi trơ ra đó mà còn nhiều chuyện.”

Thằng Hai Nuôi giận tím mặt, lầm lì mấy ngày, bây giờ lên tiếng.

“Ê, mày nạt ai ha mày" Đừng có hỗn.”

Con Lê phang một câu:

“Hỗn với bà còn là may, không phải bà, người khác thử coi...”

“Rồi mày làm gì" Tao đã nói bị tao ham lời, tính làm ăn mua bán thôi, tao dại trai hồi nào"”

“Thôi lạy bà ơi...Biết bà quá mà, chừng đó tuổi, người ta...còn bà, nói thì phải tội với trời, y như mấy con chó cái...”

“Bởi mới đẻ ra loại chó cái như mày. Bất hiếu như mày ông trời không vật chết mày đi. Hồi đẻ, biết mày vậy tao bóp mũi chết mẹ mày cho xong.”

“Sao không bóp mũi chết hồi đó cho giờ đỡ khổ, khỏi đi làm điếm nuôi thân. Tưởng sướng lắm sao còn rủa bà.”

“Tụi mày nhớ, dầu nghèo, tao cũng cố đẻ chúng mày ra, lo cho tụi mày lúc còn đỏ hỏn mới lớn, chớ chó cho tụi mày bú sao đây" Hư...ư...!”

Con Lê khóc từ lúc nào. Nó tiếc của muốn phát cuồng. Đem cái thân cho người ta dày vò để có chút vốn liếng, nay vì bà già “xí xọn” mê trai, nỡ lòng...Trời đất, mẹ này là mẹ gì" Rủa ra miệng thì tội với trời đất, mà bấm bụng thì ruột gan quay cuồng đau muốn thắt mà chết. Vậy mà coi bả, thấy cái mặt bả là đằn không nổi, đi ra đi vô, ngóng ngóng chờ chờ, sửa sang tô điểm cái mặt mốc...

Cho tới lúc nó nghe được sự việc thằng Long bị bắt trong lúc trốn trên tàu ngoại, thì nó hộc tốc trở về. Thấy chị đang tô lại môi son mà mắt thì láo liên, nó  càng điên ruột:

“Má...”

“Ha, mày đã gọi tao bằng má lại rồi à"”

“Đừng có nói móc nữa. Thôi thì bà...hứ, tô điểm sửa soạn cả ngày ...tội không" Đừng chờ nữa, thằng mắc dịch không đến đâu.”

“Sao mày biết. Tao tin là nó bị kẹt gì đó, chớ không đã đến tìm tao rồi...”

“Bà làm như bà còn ngon lành lắm. Coi bà “sệ” không còn một chỗ. Nó sợ bà luôn rồi, tới với bà là dụ bà tiền đó thôi...”

“Kệ ông cố nội tao, không mượn mày dạy đời...”

“Cho bà chờ đến chết luôn....Bà chờ đi. Nó không về nữa. Bà hổng nghe tụi nó đồn thằng Long Tân Định trốn lên tàu ngoại vượt biên sao"”

Chị Bảy cà tong giật mình, mắt trợn ngược:

“Phải không đó mày"”

“Phải mới nói. Ai người ta cũng biết, có bà là ngu...”

“Mày chửi nữa tao vả sưng mồm nghen mày. Ừa, cho dầu nó đi được, thoát, nó cũng gửi quà về trả nợ...”

“Đừng mơ tưởng. Vô trong Phan Đăng Lưu mà tìm nó kìa. Lần này nó bị bắt là truy ra nhiều tội kinh thiên động địa, không chừng nó khai là dính bà luôn...”

“Mày đừng nói bậy. Tao làm gì mà nó khai"”

Tuy nói cứng nhưng bụng chị Bảy Cà tong cũng đánh lô-tô và đêm hôm đó chị ngủ không được...Chị nằm lịm người nhìn con Lê sửa soạn “lên đèn” để ra đi.

“Mày không nghỉ việc được một đêm ha mày"”

“Cũng muốn lắm, nhưng làm nhiêu bị ăn cướp lột hết trơn rồi, không đi làm lấy cứt mà ăn, ai nuôi đâu.”

Con Lê thở ra một cái, dài mà sầu não lan cả cây số. Chị Bảy quay lưng hậm hực. Con Lê nhìn cái lưng còm cỏi của má nó, sao không thấy thương bao nhiêu, mà oán, hận gì đâu. Bà cứ nằm yên một chỗ như vầy e còn khỏe re cho mình, cứ đậu chén, dại trai, con cái có nhiêu gom lại trai nó dỗ hết, làm khổ con cái mà có biết ân hận gì đâu. Nó không muốn nhìn cái lưng của má nó lâu hơn nữa. Kiếm cái áo gió mua chợ trời chưa đến nổi tả lắm, nó tròng vào người.

Nghe tiếng chân, chị Bảy cà tong có liếc theo, rồi nằm trở lại, im lìm như đã chết rồi vậy.. . .

Đường Tự Do Saigon:

73: Vô Trụ sở Phường

Con Lê vừa ra mấy bước đã gặp con Nết. Chúng nó rủ nhau đi.

“Bữa nay trong người tao thấy mệt hổng ham gì hết.”

“Đứa nào ham" Tao cũng vậy, nhưng cũng phải làm thôi, cái thời tụi mình nó qua lẹ lắm mày. Rồi bịnh hoạn, rồi...hơ, chết non lúc nào hổng biết.”

“Tao cầu trời kiếm chút vốn liếng ra cái sạp nhỏ bán buôn gì đó...mà.Hư, đm...tức muốn giết người luôn.”

“Giết ai"”

“Không giết được mới khổ. Giết được là tao giết rồi.”

“Thôi mày ơi, đừng sầu đời nữa mới sống được. Tao thì cũng mơ như mày thôi...”

“Mày thì tiêu gì" Tao tưởng mày đã đủ giàu lắm.”

“Ừa, không nằm trong chăn hổng biết chăn có rận đâu nghe mày. Tao à" Ôi thôi, tao nhiều sở hụi lắm, phía này phía kia chặn đầu chặn đuôi. Rồi gia đình tao dưới quê cực lắm mày biết hôn" Tao còn đứa em gái, đâu muốn nó theo cái nghề khốn nạn như tao nên...”

Đang ngon trớn, con Nết chuyển đề:

“Ê mày, nghe nói thằng Long Tân Định dính vô tù, mày biết rõ chuyện không"”

Con Lê lại thấy tức ở lồng ngực, nó không muốn biết nữa.

“Tao hổng nghe.”

“Tụi nó nói thằng Long đã lên tàu ngoại quốc rồi, tàu bị xét nên tóm được nó. Tao nghĩ chắc có ai biết đi báo chớ mấy chuyện này kỷ lắm...ân oán chi đây...”

Con Lê thở dài:

“Kệ con bà nó. Thằng cô hồn đó cho ở tù hổng ai thương.”

Con Nết cười tủm tỉm:

“Tao còn nghe chuyện như vầy hổng biết có không, tụi nó nói thằng Long được má mày “ủng hộ” tiền bạc mới đóng sở hụi đủ...”

“ĐM. Thằng nào con nào nói, mày nói ra nghe đi...”

“Ôi hơi sức đâu tức thiên hạ mày. Thôi bỏ đi, nè, bữa nay mình có mối ngoại nữa. Lát ra sông... Còn giờ đi “đớp” một cái cho nó chắc bụng.”

Con Lê chẳng thiết gì ăn uống. Phần má nó đã vậy, còn thằng anh Hai Nuôi, không biết ăn nhằm bùa ngãi gì mà đeo cứng con Nết. Nếu con này chịu chắc thằng anh nó cũng dám vay chạy làm đám cưới sống với nhau. Nói vậy thôi chớ con Nết đâu có ngu, từ ngày rã đám với tên cán bộ, nó được tự do, tha hồ “làm”, may sắm tưng bừng, nhan sắc nhờ vậy mà trội hẳn, thằng anh nó cay cú ra mặt. Ôi, thứ đàn ông nào cũng dại gái giống nhau mà cũng sở khanh giống nhau. Đến như cái thằng phó phường, gắn bó với nó như vậy, nay đã có vẻ lơ là. Nó nghi lắm, chắc phải có con nào mới mẻ khác. Nghĩ tới đó, nó rựt tay con bạn:

“Tao không đi ăn. Thôi hẹn với mày ở dưới bến. Giờ tao có một việc phải làm...”

Con Nết ngó trân trân vô mặt con Lê, dạy đời:

“Nè, cũng vừa phải thôi nghen mầy. Giờ mày đi “ngựa” nữa, lát hổng còn sức. Mày biết hôm nay tụi Cuba, tụi nó đã hổng đẹp trai mà còn quì dai...ớn lắm.”

“Biết. Sao mày lúc nào cũng chỉ nghĩ tới một chuyện đó vậy" Mày như cái chai không đáy hà...Tao có công chuyện nhưng mỗi công chuyện mỗi khác. Xời ơi, mày đừng lên mặt dạy tao...”

“Nhắc mày vậy thôi, bị mày biết đó, mình hổng “gân” nổi, lần sau tụi nó hổng giới thiệu, mà lỡ gặp lại thì ...ai nô, ai nô...ghét lắm.”

Con Lê cũng phải phì cười. Chia tay. Con Lê đi trở lui về phía phường tám. Có chuyện gì mới đông như vậy" Liếc vô là nó biết liền. Mấy cha bán thuốc tây dưới Tân Định, sao lơ ngơ làm gì ở khu này mà bị dẫn về phường" Ở trỏng, nó nhận ra một ông mặt mày sáng sủa, đeo kính trắng rất trí thức. Ông nay trước là giáo sư, thời nay ra đứng chợ trời. Tên công an trực quen mặt với nó quá, ngẩn lên nhìn rồi cúi xuống biên bản. Nó tới gần ông giáo sư:

“Làm gì ở đây vậy"”

“Làm gì đâu. Đứng láng cháng ở bưu điện chờ thằng bạn lĩnh thuốc Tây, gặp lúc kiểm tra, dính.”

“Oan hông!”

“Này, chị kia, đi đâu vậy hả" Biết chỗ công an đang làm việc...”

“Bị tui có chuyện, cần gặp ông Phó.”

Hắn lạnh lùng chỉ cái băng ghế còn thừa:

“Có chuyện thì ngồi chờ ở đó. Ngồi đi. Không được lộn xộn.”

Ông cố nội mày. Lên mặt. Con Lê ngồi xuống, lầm bầm nguyền rủa. Như để nhắc nhở tên công an trực làm biên bản nhẹ, con Lê nói chuyện nho nhỏ với người quen:

“Làm việc chưa"”

Một cái gật. Nó tằng hắng giọng:

“Oan thì cứ kêu oan, khai báo cho biết điều là được. Phường này làm việc hợp tình hợp lý lắm.”

“Thôi bà,bà im miệng đi. Muốn tìm ông Phó thì đi vào trong mà tìm...”

Con Lê bước vào. Căn phòng trong trống trơn. Nó đi nữa, ra tận góc đằng sau, có ngăn vách để tạm giam giữ người bị bắt qua đêm. Nó tính đi ra thì nghe có tiếng thở. Gì đây, nó bước tới, xô cửa. Nó không lùi lại được nữa. Cái cảnh thường xẩy ra với nó thì nay đã thế vào một đứa con gái khác. Mà ai vô đây đâu, chính là cô Tuyết “tàu biển”.

“Mèn ơi!”

Nó kêu lên. Tên Phó quay mặt lại nhìn, vẫn không thèm ngưng cử động.

“Đi ra. Ai cho vô đây.”

“Hứ”.

Khuôn mặt cô Tuyết tỉnh bơ, không một chút vui, nói với con Lê:

“Tao trả nợ cho ổng, mày. Tao bị bắt vô đây.”

“Sao bị bắt"”

“Bị tội nhảy đầm lậu. Nhưng có nhảy múa gì đâu, mới tụ lại ăn sinh nhựt con bạn là mấy ông đổ bộ vô bắt rồi.”

“Địt mẹ, đừng làm ông mất hứng. Đi ra.”

“Ra thì ra, làm gì dữ vậy"”

Con Lê càu nhàu. Đúng là đồ chó vàng, trở mặt nhanh như ăn cướp. Thằng chả mặt dày hơn tấm thớt, làm như chưa hề đụng móng tay móng chân con Lê. Nếu không phải con Lê, mà vợ của hắn, chắc hắn vẫn an nhiên “lao động” một cách gớm ghiếc như thế. Tệ hơn cả súc vật. Con Lê cố nuốt nước bọt đang muốn nhổ xuống đất. Cũng không thể đứng nhìn, con Lê lui gót, khép cửa lại.

“Thấy ông chưa"”

Tên áo vàng ngó lên, cười đểu, tiếp:

“Giờ này là “đàn anh” bận tiếp xúc với dân. Sao" Không chờ được hả"”

Con Lê không thèm trả lời.

Ra khỏi phường, cái cảnh thằng tình nhân cũ hành hạ cô Tuyết không ngừng ám ảnh nó. Nó cũng hiểu là từ nay, nơi”nhờ cậy” của nó cũng không còn hiệu nghiệm nữa. Sầu đời, nó tạt vô quán kem “Bố Già”kêu một chai bia. Cả người nó đang lạnh tanh, nó muốn hâm nóng máu huyết một tí. Có lẽ vì vậy mà nó xuống bến sông trễ.

Kỳ tới, trích đoạn 74: Con Lê Ra Sông 

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

Các bài phát biểu viết cho pháp hội Chùa Hương Sen ra mắt 150 sách Phật học và album nhạc Hoa Phước Đức ngày 6 tháng 9/2026 tại Westminster: -- Bài Của Nguyễn Hiền ĐỨC Về Thầy Tuệ Sỹ -- Viên Bảo Sen -- Kiều Mỹ Duyên -- Nguyên Hà & ĐẶNg Trần Hào
Các bài phát biểu viết cho pháp hội Chùa Hương Sen ra mắt 150 sách Phật học và album nhạc Hoa Phước Đức ngày 6 tháng 9/2026 tại Westminster: -- Tâm Huy Huỳnh Kim Quang -- Sư Cô Viên Tiến -- Bs Nhãn Khoa ÁNh Hình (Pháp danh viên bảo tịnh) / Dịch Ra Tiếng Việt: Sư Cô Viên An -- Phật Tử ĐỒNg Nguyên - Nhạc Sĩ Nguyên Hà -- Ni Sư Viên Tâm -- Emily ĐẶNg (13 tuổi và hiện là học sinh lớp 8 trường Trung học Canyon Hills.)
Các bài phát biểu viết cho pháp hội Chùa Hương Sen ra mắt 150 sách Phật học và album nhạc Hoa Phước Đức: -- Ni Sư Thích Nữ Viên Hòa -- Ni Sư Như Quang -- Elizabeth ĐẶNg / Dịch Giả Tiếng Việt: Sư Cô Viên Diệu -- Phật Tử Kim Chi
Hội Văn Học Nghệ Thuật Việt Mỹ (VAALA) trân trọng thông báo lịch chiếu phim của Viet Film Fest, và vé đã bắt đầu bán. Là liên hoan phim quốc tế lớn nhất tại hải ngoại chú trọng đến các phim mang chủ đề về con người và văn hoá Việt Nam, Viet Film Fest 2026 sẽ kéo dài chương trình chiếu phim lên 4 ngày, diễn ra từ ngày 8 đến ngày 11 tháng 10 tại rạp Frida Cinema, số 305 E. 4th Street, Ste. 100, thành phố Santa Ana; tiếp nối là chương trình chiếu phim online từ ngày 12 đến ngày 25 tháng 10. Năm nay, số phim gửi về tham dự đạt kỷ lục với 20 phim dài và 45 phim ngắn. Viet Film Fest 2026 sẽ giới thiệu các câu chuyện đến từ 13 quốc gia: Hoa Kỳ, Việt Nam, Úc, Bỉ, Canada, Pháp, Đức, Ý, Hà Lan, Ba Lan, Bồ Đào Nha, Hàn Quốc, và Đài Loan.
Ông John Giang Nguyễn chính thức tuyên bố ứng cử vào Hội Đồng Giáo Dục Học Khu Thống Nhất Garden Grove, Địa Hạt 4, trong một buổi gặp gỡ cộng đồng được tổ chức tại Garden Grove. Các nhà giáo dục, phụ huynh, cử tri, giới chuyên môn, những vị lãnh đạo cộng đồng và cư dân địa phương đã cùng tham dự để lắng nghe viễn kiến của ông về việc củng cố và phát triển nền giáo dục công lập. Ông Nguyễn đã tình nguyện phục vụ trong Học Khu Thống Nhất Garden Grove hơn 13 năm, trong đó có bảy năm giữ chức Hội Trưởng Hội Phụ Huynh Trường Trung Học La Quinta (LQPA). Qua những năm phục vụ, ông đã làm việc chặt chẽ với học sinh, phụ huynh, giáo chức, nhân viên học đường và các thành viên trong cộng đồng.
Đại học Sakya Buddha – Bồ Đề Phật Quốc trân trọng thông báo khai mạc Phòng Dịch vụ Tư vấn Tâm lý Phật giáo, nhằm hỗ trợ đời sống tinh thần và sự an lạc cho các cá nhân và gia đình trong cộng đồng. Chương trình kết hợp kiến thức tâm lý tư vấn chuyên môn với các giá trị trí tuệ, chánh niệm và lòng từ bi của Phật giáo.
Thiền Viện Sùng Nghiêm -- tự viện do Ni Sư Thích Nữ Chân Thiền, Viện Chủ Khai Sơn cùng Ni Sư Thích Nữ Chân Diệu Trụ Trì -- đã trang nghiêm tổ chức Đại Lễ Vu Lan năm 2026 vào sáng Chủ Nhật ngày 6 tháng 9 năm 2026. Điều hợp chương trình Đại Lễ Vu Lan do các MC: Đỗ Phước, Ni sư Chân Minh, Trần Dũng. Trong không khí mùa Vu Lan đầy yêu thương, ban tiếp tân -- các Thiền sinh Anh Thư, Mỹ Nga, Thúy Anh, Kim Anh, Vivian -- đã đến cài trên ngực áo các quan khách tham dụ một bông hồng màu xanh lá cây trước khi buổi lễ chính thức bắt đầu. Lý do cài bông hồng xanh nhằm giữ tâm bình đẳng cho mọi người, không để ai suy nghĩ theo truyền thống rằng bông hồng đỏ là còn mẹ sanh tiền và bông hồng trắng là đã mất mẹ.
Chùa Hương Sen đã tổ chức một pháp hội tại Westminster, với phần chính là giới thiệu tủ sách Bảo Anh Lạc với 150 cuốn sách Phật học trong đó 140 tác phẩm do Ni Trưởng Thích Nữ Giới Hương sáng tác, dịch, biên khảo, và 10 tác phẩm khác do các vị Ni sư và cư sĩ trong đại chúng của chùa thực hiện. Bên cạnh giới thiệu sách, pháp hội cũng ra mắt Album “Hoa Phước Đức" do Giáo Sư Nhạc Sĩ Nam Hưng phổ nhạc lời thơ của Ni trưởng Giới Hương viết theo Kinh Pháp Cú và các kinh khác.
Nhân Ngày Lễ Lao Động năm nay, EDD chỉ ra 5 công việc có nhu cầu tuyển dụng cao nhất tại từng khu vực của tiểu bang, cùng với các công cụ hỗ trợ nghề nghiệp, chương trình phát triển lực lượng lao động, hỗ trợ tuyển dụng, thông tin thị trường lao động.
Mặc dù trong ngày Chủ Nhật 30 tháng 8 năm 2026 với nhiều lễ Vu Lan đã diễn ra cùng lúc tại các chùa Nam California như: Tu Viện Huệ Quang, Santa Ana, Chùa Phật Tổ Long Beach, Chùa Khánh Hỷ Garden Grove, Lễ Vu Lan tại Hội Quán Phật Giáo Hòa Hảo… nhưng đồng hương Phật tử đã về Chùa Liên Hoa tham dự thật đông đảo, trong khu chánh điện số người đến trước đã ngồi kín từ trong ra ngoài, số đông đồng hương Phật tử đến sau đều ngồi dưới các gốc cây và chung quanh chùa, quang cảnh nhộn nhịp như một ngày hội lớn.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.