Tiếng Việt
English
Tiếng Việt
Các bài viết (6)
Về tác giả
Danh sách tác giả
Hoàng Đình Minh Long
Mới nhất
A-Z
Z-A
Từ Mỹ Đi Một Vòng Âu Châu
20/08/2026
00:00:00
Vậy là đã mười năm kể từ khi tôi đi du lịch châu Âu lần đầu tiên. Tôi đã kể chuyến du lịch ấy vào năm 2016 qua một bài viết (Từ Mỹ Đi Một Vòng Âu Châu - Viết Về Nước Mỹ - Việt Báo Viết Về Nước Mỹ) rất dài trên mục Viết Về Nước Mỹ. Lần đó, gia đình chúng tôi du lịch bằng du thuyền (cruise) chỉ trong vòng mười ngày. Vì phần lớn thời gian ở trên du thuyền, chúng tôi ít có dịp tiếp xúc và cảm nghiệm cuộc sống của người dân địa phương tại các nơi chúng tôi tới thăm. Lần này, chúng tôi du lịch bằng chủ yếu là xe lửa và chuyến đi dài những năm tuần, chúng tôi có nhiều dịp tiếp xúc và hòa mình vào cuộc sống của người dân bản địa hơn. Vì là chuyến đi tự túc, tôi phải tốn rất nhiều thời giờ để đặt phòng khách sạn, mua vé xe lửa, mua vé vào các nơi du lịch, lên kế hoạch tham quan, ăn uống. Cũng may là bây giờ có internet nên việc đặt phòng rất tiện lợi.
Các Trường Phái Đá Banh
18/07/2026
09:35:00
Việt Nam đất chật lại nghèo cho nên thời đó kiếm được một chỗ để đá banh rất vất vả. Đá trong xóm thì chật chội cho nên chỉ có thể chuyền banh nhỏ theo lối đá của Cảng Sài Gòn của huấn luyện viên Phạm Huỳnh Tam Lang (trước 1975 là tuyển thủ của đội tuyển miền Nam và là cựu trung vệ của Cảnh sát quốc gia). Sau này khi chơi ở các sân lớn hơn như Lý Tự Trọng hay sân gôn có khoảng trống để chuyền các đường banh dài theo lối đá của Anh quốc nhưng do mặt sân không bằng phẳng cho nên bóng đi lạc địa chỉ thường xuyên.
Học, Học Và Học
07/07/2026
00:00:00
Thời gian trôi nhanh quá. Tôi vẫn còn nhớ như in ngày hai vợ chồng đưa con gái đi nhà trẻ tại trường Montessori khi mới hai tuổi. Như một tia chớp, hôm nay con đã tốt nghiệp đại học UC Berkeley với bằng cử nhân. Cách đây mười năm, tôi đã viết bài “Học, Học và Học” (Học, Học, Và Học - Viết Về Nước Mỹ - Việt Báo Viết Về Nước Mỹ) kể chuyện học vấn của mình. Hôm nay tôi viết bài này để kể chuyện học hành của con. Ở tiểu học, con gái tham gia đội Robotics và tôi là huấn luyện viên phụ tá, như đã kể trong bài “Niềm vui cùng con cái” (Niềm Vui Cùng Con Cái - VVNM 2025 - Việt Báo Viết Về Nước Mỹ ). Tuy phải lập trình để điều khiển con robot, con gái chỉ thích phần lái nó chứ không mặn mà với chuyện lập trình. Ngoài ra, con gái cũng ngại môn toán cho nên tôi không nghĩ con sẽ theo nghề của mình...
Nước Mỹ Không Thích “Bất Hiếu”
26/06/2026
00:00:00
Tôi lưỡng lự khá lâu khi không biết dùng danh từ nào để gọi môn thể thao vua của thế giới. Trong các môn thể thao, môn tôi yêu nhất này có nhiều tên nhất, những bốn tên khác nhau. Các môn khác thì thường chỉ có một tên. Ví dụ môn chơi bóng dưới nước thì người ta gọi là bóng nước. Môn dùng tay để ném banh vào khung thành thì người ta gọi là bóng ném. Môn dùng tay để ném bóng vào rổ thì người ta gọi là bóng rổ. Môn dùng gậy để quật bóng thì tiếng Việt gọi là bóng chày và tiếng Mỹ gọi là baseball. Môn trượt băng (hockey) thì tiếng Việt gọi là khúc côn cầu. Riêng môn thể thao vua này thì tiếng Mỹ có hai tên và tiếng Việt có những bốn tên. Cả thế giới gọi môn này là football trong khi người Mỹ gọi là soccer. Có lẽ football đúng hơn vì quả thật các cầu thủ môn này chỉ dùng chân để chơi trái banh.
Đam Mê Đá Banh
11/06/2026
23:00:00
Hồi nhỏ tôi có nước da trắng, dáng người ốm và mái tóc dài cho nên không ai nghĩ tôi thích thể thao. Ngược lại với suy đoán của mọi người, tôi mê thể thao từ hồi bé. Năm tôi biết đọc chữ là tôi để dành tiền mua hai tờ báo Thể dục thể thao và Văn hóa & Thể thao mỗi tuần. Vào thập niên 1980, muốn biết kết quả thể thao thì phải mua báo vì thời gian đó chưa có trực tiếp TV hay truyền thanh. Dĩ nhiên là tôi mê nhất môn bóng đá (trước 1975 gọi là túc cầu), giống như bao chúng bạn cùng trang lứa. Ngoài bóng đá ra, tôi cũng mê các môn thể thao khác như quần vợt, bơi lội, đua xe đạp, khúc côn cầu (hockey), bóng chuyền…Vì Việt Nam thời gian đó nghèo đói, chỉ có môn bóng đá là ai cũng chơi được. Các môn còn lại, tôi chỉ mê coi thôi chứ không có điều kiện để chơi.
Hoa Thịnh Đốn Mùa “Spring Break”
16/05/2026
00:00:00
Trước thảm trạng các di tích lịch sử của Mỹ đang bị đập phá cũng như mùa Spring Break đang tới, tôi viết bài này để kể lại những kỷ niệm mình đã có với các di tích đó và hy vọng rằng dù chúng sẽ không còn tồn tại nhưng chúng sẽ sống mãi trong tâm trí của mọi người. Theo truyền thống của trường học, con gái tôi sẽ cùng các bạn trong lớp đi tham quan thủ đô Hoa Thịnh Đốn trong vòng một tuần lễ vào tháng Tư. Qua chuyến đi này, các em sẽ được các cô giáo đi cùng dạy các bài học về lịch sử nước Mỹ. Chi phí cho mỗi học sinh là $3500. Phụ huynh nào muốn đi theo để phụ giúp cũng phải trả số tiền đó. Bà xã tính nhẩm: -Với $3500, cả nhà mình bốn người có thể đi viếng thăm Hoa Thịnh Đốn.
Quay lại