Tiếng Việt
English
Tiếng Việt
Các bài viết (3)
Về tác giả
Danh sách tác giả
Thủy Lâm Synh
Mới nhất
A-Z
Z-A
Cỏ Non
20/05/2026
14:07:00
Gặp ông Thịnh ở phi trường O’hare hôm chủ nhật tuần trước. Ông mặc chiếc áo sơ mi trắng và thắt cà vạt màu rượu chát. Mái tóc ông Thịnh nâu đen, chải ngôi giữa và xịt dày keo, không chừng mới hớt, nhuộm sáng nay nên trông ông trẻ ra - ít nhất cũng hai tuần. Dù không thân cho lắm, nhưng ông Thịnh làm nghề địa ốc, báo nào cũng thấy đăng quảng cáo hình của ông nên hầu như ông Thịnh được nhiều người biết đến. Có người gọi một cách giản dị là “Thịnh Địa Ốc” cho dễ phân biệt với một ông Thịnh khác đang làm ngành bán bảo hiểm ở đây. Tôi tiến lại chào: - Chà anh Thịnh đi đón ai mà chưng diện bảnh thế? Ông Thịnh chúm chím cười, đưa tay che một bên miệng nói nhỏ, dù chung quanh chẳng có ai. - Đón bà xã từ Việt Nam qua.
Đóa Hồng Của Con
30/07/2026
00:00:00
Ngày mai có khách. Ông A nhìn quanh nhà một lượt. Sách vở, băng phim bộ nằm ngổn ngang trên một đầu của chiếc sofa. Những chai nước sơn móng tay nằm lăn lóc trên chiếc bàn nhỏ mặt thủy tinh kế đó; chai acetone không đậy nắp ngã đổ, kéo thành vệt dài chảy xuống làm bạc phết một vùng trên sàn gỗ. Xuống nhà bếp: chỗ nầy cái tách, chỗ kia cái bát, muỗng, nỉa tứ tung. Tiện tay, ông liệng chúng hết vô bồn rửa chén vốn đã có nước mỡ nổi lềnh bềnh trong cái xoong lớn. Trong xoong là một mớ chén bát và thức ăn thừa. Bỗng dưng ông A đâm bực và tự trách mình đã giúp vợ quá nhiều trong những công việc lặt vặt nầy nên nàng cứ bựa ra. Người khách đó chính là bà Hồng Jefferson, người Việt duy nhất trong số khách hàng mà Tòng phải giao báo Chicago Suntimes. Ngày nào đưa báo tới nhà, bà Hồng cũng đều cho tiền Tòng. Cử chỉ thân thiện và lòng tốt của bà Hồng khiến Tòng nửa mừng, nửa lo....
Người Cha Bất Hạnh
16/06/2026
06:13:00
Tửu lơ đãng đưa tay nắm chặt hàng rào lưới mắt cáo đã phủ kín bởi hoa dâm bụt. Anh vạch lá nhìn vào trong. Xác pháo xé từng mảnh vụn tạo thành một vùng tròn đỏ thắm nổi bật trên khung xi-măng trước nhà. Hôm nay là ngày Túy – đứa con gái duy nhất của anh về nhà chồng. Lẽ ra Tửu mới là người có cái vinh dự dắt tay đứa con gái từ phòng ra trước bàn thờ gia tiên trình diện với quan viên hai họ, trước khi đàng trai rước đi. Nhưng không! Bây giờ đây Tửu không còn gì hết; nhà cửa, tài sản, vợ, con... đều là những thứ rất xa xỉ đối với anh. Đến cả một tiếng kêu ba cũng mơ hồ thiếu thốn. Không những thế, ngày ra trường của Túy, Tửu cũng lặng lẽ đứng từ xa nhìn vào. Nỗi vui mừng đứa con gái xong học vị Tiến sĩ Dược Khoa không át được nỗi đau như dao cắt trong lòng anh. Không cách gì Tửu có thể tiếp cận để thuyết phục được đứa con gái của mình. Anh không trách con, anh chỉ buồn cho số phận và giận Hồng, người vợ đã tàn nhẫn đầu độc con gái khiến nó chối bỏ tình cha của nó...
Quay lại