Hôm nay,  

Sách Mới Nhã Ca: Đường Tự Do, Saigon (20)

05/06/200600:00:00(Xem: 2840)

Bìa sách “Đường Tự Do, Saigon”

Lần đầu tiên, ‘Đường Tự Do, Saigon’ trường thiên tiểu thuyết của Nhã Ca được ấn hành thành sách. Sau hơn 40 tác phẩm đã xuất bản, đây là bộ sách “nặng ký” nhất của Nhã Ca: 4 cuốn, 2, 560 trang.

Tiểu thuyết ‘Đường Tự Do, Saigon’  đã đăng tải trên Việt Báo liên tục hơn 10 năm, từ 1993 tới 2003. Sau hai năm sửa chữa, thêm bớt, tác phẩm được sắp xếp thành bộ truyện gồm 4 cuốn.  mỗi cuốn 640 trang, có cốt truyện riêng, nhân vật riêng,  tình tiết riêng.  Tất cả hợp lại thành một trường thiên tiểu thuyết viết về những nhân vật và khung cảnh khác thường của Saigon đổi đời sau 1975. 

Sách ‘Đường Tự Do Saigon’ cuốn đầu tiên 640 trang, ấn phí 24 mỹ kim, hiện đã phát hành khắp nơi. Xin hỏi tại các hiệu sách địa phương. Bạn đọc ở xa có thể liên lac với Việt Báo đặt sách gửi tận nhà, trả bằng chi phiếu, lệnh phiếu hay thẻ tín dụng, 24 mỹ kim kể cả cước phí.  Sau đây, Việt Báo trân trọng giới thiệu mỗi ngày một đọan tiêu biểu trích từ  tác phẩm của Nhã Ca. 

Đường Tự Do Saigon:

20. Tiểu Thư Đi Bụi

Ba tuần lễ sau, ông Trường Sơn trở về thăm con. Ông đứng ở một sạp bán thuốc lá đầu đường, khoảng khách sạn, nhờ chị bán thuốc lá nhắn xin gặp hai con. Chị Mùi hai tay dắt hai đứa, tất ta tất tưởi:

“Ôi, ông về...hai cô nhớ ông quá, hai cô khóc quá.”

Không thấy hai cô nhỏ có giọt nước mắt nào, mà chị Mùi đã nhỏ lệ tong tong. Ông Trường Sơn gật đầu:

“Cám ơn chị, tôi dẫn hai cháu đi ăn kem, một tiếng rưởi sau tôi trả hai cháu về ở đây.”

“Dạ ông chủ.”

Bà bán thuốc lá lắc đầu. Chuyện đời bể dâu thiệt. Mới đó, ông chủ oai phong, hét một tiếng là lửa cháy. Kêu một tiếng, thằng ở chạy cong đuôi. Bây giờ muốn gặp con phải đứng đợi đầu đường, thấp tha thấp thỏm. Coi ông xuống sắc quá, bộ áo quần trước đây ông mặc vừa khít, nay đã rộng rinh ra.

“Thấy có đứt ruột không" Dì Phành coi, ổng hai tay dẫn hai đứa, xời ơi, đứt ruột quá...”

Chị Mùi nức nở. Dì Phành thở ra:

“Thôi bà ơi, bà đừng vô duyên, con người ta người ta hổng đứt ruột, tự nhiên chị đứt ruột...”

“Bởi...ha, Việt cộng nó vậy...”

“Bà muốn đi cải tạo không" Nghèo đi ở thì giữ phận đi ở... thôi, hổng nói chuyện người ta.”

Dì Phành này quả là người không có tính lắm chuyện. Được có một góc ngồi bán thuốc lá, coi như lưng nồi cơm cho gia đình, có ngu mới làm cho nó đổ đi. Con đường đầy ngoại quốc qua về, nghiêng ngửa bốn phía, đâu cũng có cớm. Nhưng cái chị Mùi này, sao mà dai như đỉa...

“Thấy thương hông... cha con người ta mà nỡ chặt cái phựt, sao mà ác đức ác nhơn...”

Còn lâu mới ra đón hai tiểu thư, chị Mùi thấy dì Phành này miệng câm như hến, đành trở vô nhà. Giọng bà chủ oang oang như chuông đồng:

“Tụi nó đâu"”

“Thưa bà, ông nói là dẫn hai cô đi ăn kem, một lát trả lại.”

Không biết sao cái miệng chị cứ phun ra, không can nổi:

“Thấy thương lắm bà, thấy ông ốm nhom mà buồn...”

“Câm mồm. Không ai hỏi chị.”

“Dạ”

Trước khi lui xuống bếp, chị Mùi thấy cặp mắt Bảnh nhìn chị, như muốn ăn tươi nuốt sống chị vậy. Ông trời có mắt không" Sao mà để cho súc vật lên làm người" Không lẽ ông trời đui"

Chị muốn đấm ngực mà kêu. Đâu có ai ngu hơn chị. Cứ rí rấm rầm rì, ton hót ngọt xớt, cả số tiền thắt lưng buộc bụng của chị cũng đã chui qua hết ông Bảnh. Thế thì bắc thang mà hỏi ông trời...đem tiền cho giai...thì cũng như cho gái vậy, đâu có đòi được. Biết làm gì, chỉ tức ứa nước mắt.

Cũng tới hai tiếng đồng hồ sau chị Mùi mới đón được hai tiểu thư. Vẫn ở sạp bán thuốc lá dì Phành. Quà bánh đầy tay, hai tiểu thư coi bộ hớn hở quá. Các cô còn vít đầu người cha xuống hôn hít thương yêu. Đại tiểu thư cầm chặt tay cha không chịu buông trong khi nhị tiểu thư muốn đem quà bánh về khoe với mẹ.

“Tuần tới ba thăm nữa nghe ba.”

Đại tiểu thư sa sầm mặt xuống. Người cha dỗ:

“Con có vui ba mới về.”

“Thì con vui rồi đây. Con cười đây.”

Tội nghiệp cô bé cười mà miệng méo xẹo. Chị Mùi lại rơi nước mắt, thôi thì đưa tay áo chùi quẹt lia chia. Dì Phành làm như không muốn nhìn cái cảnh này, điềm nhiên sắp đi sắp lại mấy gói thuốc lá.

“Hồi đó tôi còn thiếu dì tiền thuốc không"”

“Không, không thiếu gì hết ông.”

Dì Phành nhìn ông Trường Sơn, nụ cười hiền hậu.

“Thôi chị Mùi đưa em về dùm tôi.”

“Dạ”.

Chị Mùi lại đưa tay áo chùi lệ nữa...

“Thảm gì đâu...”

Nhưng ông Trường Sơn đã quay lưng bước đi. Chị Mùi nắm tay hai tiểu thư dẫn về. Cô em sà vào lòng mẹ:

“Mẹ, ba mua. Cái này ba mua, cái này cũng ba mua.”

“Ừ...”

“Ba cho đi ăn kem. Ba dẫn đi mua đồ chơi. Tuần sau mua nữa, mẹ.”

Cô chị:

“Mẹ, ba hỏi thăm mẹ có khỏe không"”

“Hừm...”

“Rồi con nói mẹ khỏe.”

“Con nói nữa, con nói mẹ nhớ ba. Ba về đi...”

Bảnh vội bế con em lên tay:

“Vô đây chú lau mặt cho. Ăn kẹo dơ quá thấy không" Ừ, cứ chùi đi, chùi vào áo chú.”

Con bé đang vui, đưa cả hai bàn tay bẩn chùi vào chiếc áo trắng tinh của Bảnh. Bảnh cũng chỉ cười. Con bé đeo cứng cổ Bảnh, miệng lia chia:

“Ba hỏi thăm mẹ hoài, chú Bảnh biết không"”

“Biết.”

“Ba hỏi chú Bảnh có thương em không"”

“Rồi con nói sao"”

“Em nói thương chớ sao không thương. Em nói chú Bảnh tắm cho em, chị Mùi không tắm cho em nữa.”

Bảnh cười hì hì. Hắn nhấc bổng con bé lên, cà cà cả bộ râu vào cổ con bé, con bé nhột cười khành khạch.

Chỉ có cô chị, không hiểu sao gặp ba về, cô bỗng trầm ngâm ít nói ít cười.

Buổi tối, khi thấy mẹ và chú Bảnh lên lầu sớm, vô phòng, cô bé đứng lặng ở một góc nhà ngoài, cạnh chiếc giường dành cho hai chị em ngủ. Cô bé nghe phòng trong mẹ và chú Bảnh có lúc to tiếng như cãi nhau. Rồi tiếng tivi bật, một lúc, có cả tiếng rầm rầm vật lộn. Con bé nhìn qua một kẽ hở vào phòng trong. Chẳng biết thấy gì mà nó ôm mặt chạy rần rần xuống cầu thang.

Ngay lập tức, cô bé lén ra ngõ sau. Bọn con nít đang tụ tập trong ngõ.  Cô bé muốn tìm  thằng thằng bạn quen tên Hiếng con cô Tám nhà bên, nhưng không thấy nó đâu. Chỉ có mấy thằng nhóc bán đậu phọng, hột dưa, ảnh mèo ảnh chuột.

“Tụi mày cho tao đi chơi với được không"”

Cô bé hỏi. Một thằng nghinh mặt:

“Được. Nhưng phải nghe lời tụi tao, tụi tao mới cho đi...”

“Biết coi tivi sống không mậy"”

“Nhà tao có ti vi...tao biết.

“Ngu. Ai hổng biết nhà mày giàu có tivi. Tui tao coi “ti vi sống” còn đã con mắt hơn.”

“Cho tao coi đi. Cho tao...”

“Được. Được, cho mày đi coi cùng. Nhưng mày phải đóng tiền cho tụi tao. Mày con nhà giàu, tụi tao nghèo.”

Có mấy trăm bạc người cha cho hai chị em dằn túi ăn quà vặt, con bé gật đầu liền:

“Tao có tiền nè. Đi...”

“Đi thì đi, mày đưa tiền trước...”

Con bé đưa ra một trăm bạc. Mấy thằng nhóc bán đậu phọng thân mật kéo tay con bé:

“Phải vậy chớ, đây là mày tự nguyện nghe, hổng được kể, nói với ai. Tụi tao có luật “giang hồ” nghe mầy... Hồi sau, còn bắt mày chích máu thề, biết hôn" Mày tên Lựu há"”

“Ngọc Lựu”.

Cả bọn kéo nhau đi, không phải xuống bờ sông mà ngược đường Lê Thánh Tôn, băng qua Hai Bà Trưng, đi miết. Con đường như trôi hút trong bóng tối đen đặc. Cả một khu mênh mông không có một ánh điện soi. Chúng nó qua đường Lê văn Hưu đi nữa, con Lựu cằn nhằn:

“Xa mà tối quá, tao sợ ma.”

“Làm gì có ma mày. Tụi tao đâu có dẫn mày qua khu bịnh viện mà có ma.”

Con Lựu dừng lại, níu chặt lấy một đứa:

“Ê, ma mày ơi, coi, ờ kia, ở kia nữa...” Nó sợ quá ôm mặt.

“Bảo hổng phải. Hổng phải ma. Người đó. Nè, lui vô đây. Xong rồi, mở mắt ra.”

Con bé bị kéo đi tuồn tuột, và khi nó mở được mắt ra thì trong bóng tối lờ mờ, nó thấy một thân cây lớn án ngữ trước mặt. Mấy đứa bụi đời đẩy con bé sát vào gốc cây rồi dồn nhau thành một cụm:

“Mày nhìn đi, đó, sắp có tivi rồi.”

“Đâu, đâu, thấy gì đâu"”

“Đằng kia kìa. Đây nữa nè, đang tới.”

Con bé mở lớn mắt và quen dần với bóng tối, nó nhận ra những bóng đen cử động dưới mấy gốc cây xa xa và một cặp đang tới gần. Có hai người, nó nhận ra rồi, một nam  một nữ, thình lình họ biến mất sau một gốc cây.

“Gì vậy" Họ làm gì thế, tụi bay"”

“Gái đó. Mày biết không, khu này là chỗ của mấy bà... Đừng nói lớn, nè dòm đi.”

Nó trân trối ngó mấy thằng nhóc đang há hốc mồm mà nhìn. Con Lựu cũng đã thấy, sau gốc cây, chiếc quần của cô gái nằm dưới đất, và người đàn ông dí cô gái vào thân cây... Nó nhớ tới mẹ nó và chú Bảnh, không hiểu sao nó không dời con mắt đi chỗ khác được. Đúng lúc đó, một thằng bò lại phía gốc cây, ôm cái đống mềm mềm nằm dưới cỏ lên tay. Cô gái đang bị dí vào thân cây la hoảng:

“Ê, trả quần tao... mấy đứa bay nghe, tao vặn họng. Bỏ xuống.”

“Bỏ thì bỏ, chuộc hai chục nghe, Quê ơi là Quê. Hai chục thôi...”

“Đù má tụi bay. Bỏ xuống. Bỏ xuống. Được rồi, tao chung.”

Bọn nhóc đưa tay bịt miệng chận tiếng cười, rồi lại kéo nhau, rình mò, núp lén đi tới coi ở một gốc cây khác.

Hôm đó, con bé về nhà trễ, nó đập cửa sau. Chị Mùi mở cửa, kéo con bé hơi mạnh tay:

“Em đi đâu giờ này mới về" Mèn ơi, tưởng em ngủ rồi chớ. Em hư quá nghen Lựu. Mẹ biết có mà chết đòn, em gan...Đi đâu vậy"”

“Em coi tivi bên nhà thằng Hiếng với cô Tám, phim hay nên em quên...”

Con bé lén lên lầu. Em nó đã ngủ say. Phòng trong, chắc mẹ nó và chú Bảnh cũng đã ngủ. Nó nằm hoài mà không chợp mắt nổi. Nó nhớ cái cảm giác lúc nó mở lớn mắt nhìn cảnh “ti vi sống”, và mấy thằng nhóc áp mình vào nó để cùng coi. Có cái gì lạ lùng đang muốn nhúc nhích trong mình nó.

Khuya lắm rồi. Có tiếng mèo hoang chạy đuổi, rượt nhau kêu rên trên mái nhà. Con bé kéo chăn trùm kín đầu. Nó thấy chính nó cũng đang muốn kêu rên, la hét.

. . .

Kỳ tới, trích đoạn 21:  Mèo Lọt Ổ Phục Kích

NHÃ CA

(Trích Đường Tự Do Saigon)

-------------------------------------

Đường Tự Do Saigon *

Tiểu thuyết Nhã Ca, 640 trang
Đặt sách gửi tận nhà, trả bằng lệnh phiếu hay thẻ tín dụng:
24 mỹ kim kể cả cước phí

Liên lạc phát hành: Việt Báo
14841 Moran St.
Westminster, CA 92683
(714) 894-2500

GKN Aerospace (GKN) đang xem xét một chương trình có khả năng bồi thường dành cho những người bị ảnh hưởng bởi tai nạn liên quan đến vật liệu nguy hiểm (hazmat) xảy ra vào Tháng Năm, 2026, tại cơ sở của công ty ở Garden Grove. Theo GKN, chương trình sẽ cho phép các cá nhân nộp đơn yêu cầu bồi thường cho những tổn thất liên quan đến lệnh sơ tán vào Tháng Năm. Các thông tin chi tiết bổ sung, bao gồm điều kiện đủ để được bồi thường và hướng dẫn nộp đơn, hiện vẫn chưa được công bố.
Nắng tháng tám Cali bắt đầu dịu lại mang theo vài con gió nhẹ se lạnh dịu dàng, báo hiệu một mùa thu bắt đầu ghé về. Chiều xuống, nhịp sống chậm dần, nhường chỗ cho cảm xúc lắng đọng, cho văn chương và một buổi ra mắt sách. Thứ Bảy ngày 8 tháng 8, năm 2026, vào lúc 3 giờ chiều tại Coffee Factory, Little Saigon, Nam Cali, US. Nhà Thơ Nguyễn Đức Tùng đã giới thiệu cùng các độc giả và bạn hữu một tác phẩm tiểu thuyết mới mang tên "Thuyền".
Tối Thứ Sáu, 7 Tháng Tám, 2026, ứng cử viên Thị Trưởng Garden Grove Thu Hà Nguyễn đã tổ chức dạ tiệc sinh nhựt gây quỹ tranh cử tại nhà hàng Golden Sea, 9802 Katella Ave., Garden Grove, nhằm chuẩn bị cho cuộc bầu cử thị trưởng thành phố vào ngày 3 Tháng Mười Một tới đây. Chương trình do nhà báo Đinh Quang Anh Thái điều hợp, với khoảng 300 người tham dự, gồm cư dân thuộc nhiều sắc dân như Mỹ, Mễ Tây Cơ, Đại Hàn và đông đảo người Mỹ gốc Việt.
Khi tôi viết như vậy dòng này, Đại hội Thánh Mẫu năm nay đã khép lại, dòng người lại hối hả tỏa ra muôn phương, trở về với cuộc sống thường nhật tại mọi nơi trên thế giới. Nhưng trong hành trang trở về của mỗi người, chắc chắn có thêm một ngọn lửa đức tin rực sáng, để tiếp tục lan tỏa, gieo mầm yêu thương từ Đức Mẹ Maria đến với tha nhân, với nhân quần xã hội.
Sky River Casino ăn mừng bốn năm đầy dấu ấn bằng một tháng lễ kỷ niệm tưng bừng với những chương trình khuyến mãi độc đáo, các đợt biếu tặng tiền mặt, quyền lợi dành riêng cho thành viên, sự xuất hiện của ngôi sao nổi tiếng, giải trí trực tiếp và những trải nghiệm ẩm thực đặc sắc. Lễ kỷ niệm xoay quanh ngày thành lập chính thức của sòng bài, đánh dấu tròn bốn năm kể từ khi Sky River Casino khai trương vào ngày 15 tháng 8 năm 2022. Thật trùng hợp thú vị, những con số của ngày khai trương — 8-15-22 — lại trùng khớp với ba ngày thứ Bảy trong tháng 8 năm 2026 đó là: ngày 08 tháng 8, ngày 15 tháng 8 và ngày 22 tháng 8, tạo nguồn cảm hứng cho một chuỗi những ngày cuối tuần ăn mừng theo chủ đề kỷ niệm.
Thánh lễ nhậm chức chánh xứ của linh mục Martin Vũ (Rev. Martin Duc Anh Vu) tại nhà thờ St. Joseph Catholic Church ở Placentia, Orange County diễn ra vào 4 giờ chiều Chủ Nhật, ngày 26 tháng 7 năm 2026, do Giám Mục Timothy Freyer (Giám Mục Giáo phận Orange) làm chủ tế. Nhà thờ St. Joseph Catholic Church tại số 717 N. Bradford Ave, Placentia, CA 92870. Nhà thờ được xây trên 5 mẫu đất vào năm 1952 khi linh mục Francis O'Brien được bổ nhiệm làm quản nhiệm để xây dựng nhà thờ, và Thánh lễ đầu tiên được cử hành vào ngày 1 tháng 11 năm 1953. Tháng 9 năm 1959: trường Công giáo được thành lập ngay tại giáo xứ dưới sự chỉ đạo của linh mục George Conboy. Linh mục Martin Vũ (Martin Vũ Đức Anh) từ tháng 7 năm 2024 làm phó quản xứ nhà thờ St. Joseph và chính thức nhận sứ vụ Chánh xứ (Pastor) nhà thờ St. Joseph vào ngày 26 tháng 7 năm 2026. Ngài là một linh mục trẻ tại Orange County, được cộng đoàn biết đến với giọng hát Thánh ca xuất sắc và tham gia tích cực trong các sinh hoạt mục vụ giới trẻ,
Có những hình ảnh đi qua năm tháng mà không bao giờ phai nhạt. Có những giai điệu chỉ cần cất lên, cả một quê hương bỗng trở về trong ký ức: tiếng phù sa của miền Bắc, nét trầm mặc của miền Trung, sự trù phú và bao dung của miền Nam.Trong trường ca bất hủ Hội Trùng Dương, nhạc sĩ Phạm Đình Chương đã đưa sông Hồng, sông Hương và sông Cửu Long cùng xuôi về biển lớn. Ba giòng sông, ba miền đất, ba sắc thái văn hóa khác nhau, nhưng cuối cùng vẫn gặp nhau giữa một trùng dương mênh mông. Hình ảnh ấy không chỉ đẹp trong âm nhạc. Đó còn là hình ảnh của Việt Nam.
Chủ Nhật, 26 tháng 7, cái nóng của mùa hè gay gắt, nhưng không ngăn chặn được bước chân người ta đi xem Đại Nhạc Hội “Cám Ơn Anh - Người Thương Binh VNCH - Bắc Cali 2026” được ban tổ chức gồm: Hội Tương Trợ Thương Binh VNCH và Đài Truyền Hình SBTN, với sự hỗ trợ của các hội đoàn, ca nhạc sĩ hải ngoại cũng như các cơ quan truyền thông báo chí chung tay thực hiện.
Tại hội trường Thành Phố Westminster số 8200 Westminster Blvd Thành Phố Westminster vào lúc 2 giờ chiều Chủ Nhật ngày 26 tháng 7 năm 2026 Liên Minh Quang Phục Việt Nam và Phong Trào Hưng Ca Việt Nam với sự hợp tác của Ông Nguyễn Mạnh Chí, Thị Trưởng Thành Phố Westminster đã long trọng tổ chức Lễ Tưởng Niệm Một Năm ngày mất của Chiến Sĩ Võ Đại Tôn (1935-2025) (bút hiệu Hoàng Phong Linh) qua đời Thứ Sáu, ngày 23 tháng 5, năm 2025 tại bệnh viện Bankstown, Úc, hưởng thọ 90 tuổi.
Tại Hội trường VietlifeTV thành phố Westminster vào lúc 1 giờ chiều Chủ Nhật ngày 26 tháng 7 năm 2026, Đảng Tân Đại Việt đã long trọng tổ chức Lễ Tưởng Niệm lần Thứ 36 Cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy, Đảng Trưởng Đảng Tân Đại Việt. Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy qua đời vào ngày 28 tháng 7, 1990 trên bước đường hoạt động tranh đấu cho một nước Việt Nam dân chủ tự do thực sự. Từ đó đến nay đã trải qua 36 năm, cứ đến độ hè về vào cuối tháng bảy hàng năm Đảng Tân Đại Việt đều long trọng tổ chức lễ tưởng niệm Cố Giáo Sư Nguyễn Ngọc Huy. Chính sự kiện này cho thấy hậu thế không bao giờ quên một nhân vật đặc biệt trong lịch sử VN.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.