Hôm nay,  

Đọc Báo Y Khoa

04/08/200700:00:00(Xem: 5943)

Trong báo The Journal of Family Practice, số May 2007, có những bài lưu ý sau đây:

1) Bài thứ nhất nói về đau gót chân (Calcaneal Apophysitis). Bs Dennis S. Weiner và Melanie Morscher, Martin S. Dicinto, viết: Nguyên nhân chính của bệnh đau gót chân là do nứt xương (stress microfracture). Vết nứt nhỏ đến nỗi chụp hình quang tuyến không thể nhìn thấy được. Phần lớn không cần giải phẫu. Bệnh nhân chỉ cần đi giầy có đồ chống đỡ gót chân (wedge-shape orthotic) và không đi đứng nhiều trong một thơì gian là vết nứt lành, có thể hết đau chân (JFP, 56: 352, 2007). Viêm bao xung quanh xương gót chân là bệnh thường gặp trong việc hành nghề hằng ngày. Tuy nhiên chúng ta không quên đau gót chân có thể do nhiều nguyên nhân. Thí dụ chỉ cần cây đinh hay vật lạ lọt trong giầy có thể làm đau gót chân. Đau gót chân cũng có thể do hiện tượng viêm, biến chứng do bệnh chuyển hóa, kẹt giây thần kinh, chấn thương hay đi đứng nhiều quá. Như vậy có 2 cơ nguyên chính là chuyển hóa và cơ học. Tuy chia làm 2, nhưng có khi đau gót chân do cả 2 cơ nguyên chập lại.

2) Bài thứ 2 nói về chích ngừa bệnh viêm não đăng trong JFP, 56: 396, 2007. Bài viết do 3 tác giả: Bs Phillip Moya, Lisa Edgerton và Donna Flake. Bình thường thì thuốc MCV4 được dùng chích ngừa sưng màng óc cho trẻ em vị thành niên ở Hoa Kỳ, khi vào trung học đệ nhị cấp hay sinh viên mới vào đại học, đặc biệt sinh viên bắt đầu vào đại học xá. Trẻ em khoảng 11-12 có thể chích ngừa ngay sẽ đỡ phải chích sau này. Một số trường hợp cần chích ngừa thuốc sưng màng óc như: bị thiếu kháng thể, không có lá lách, bị nhiễm HIV, những nhân viên tuyển mộ quân đội, những người làm việc trong phòng thí nghiệm đụng chạm tới vi trùng sưng màng óc, hay du lịch ở những vùng có vi trùng Neisseria Meningitis. Ở Mỹ, mỗi năm có khoảng 2,600 bệnh nhân bị nhiễm vi trùng sưng màng óc. Tử vong chiếm 10-15% mặc dầu bệnh nhân đã được chữa bằng kháng sinh. Nếu không bị tử vong thì bệnh nhân cũng bị hư hại chân tay, bị tai điếc, hư hại hệ thống thần kinh, tâm thần chậm phát triển, động kinh hay tai biến mạch máu não. Muốn cần biết thêm chi tiết về MCV4, nên tham khảo www.cdc.gov.

Báo Consultant, xuất bản ngày April 2007, có một số bài quan trọng như sau:

1) Trong bài thứ nhất,  Bs Ivanka Vassileva nêu lên vấn đề quan trọng trong việc điều trị loãng máu cho bệnh nhân nằm liệt giường khi bị chấn thương tê liệt thần kinh. Thí dụ như liệt cả 2 chân. Bệnh nhân phải điều trị loãng máu trong ngừa bệnh nghẹt máu cục tronh tĩnh mạch sâu (deep venous thrombosis). Điều trị liên tục 6 tháng. Phải thử xem bệnh nhân có bị bệnh đông máu hay không. Nếu có bệnh thì vài phương pháp khác phải điều trị như giải phẫu, đặt bộ phận lọc máu trong tĩnh mạch.

2) Trong bài thứ 2,  Bs Tanya M. Nazemai và Bs Kathleen C. Kobashi viết điều trị bệnh tiểu són, muốn vội vã đi tiểu, không thể kiềm chế được (urge incontinence, bị đái són ra quần). Phần lớn điều trị bằng thuốc. Nhưng cũng có trường hợp phải giải phẫu làm nở bọng đái hay neuromodulation. Đôi khi dùng những thuốc điều trị bắp thịt trơn bọng đái hay chích thuốc Botox. Những phương pháp thông thường khác trị tiểu són như thay đổi tâm lý, tập thói quen, tập luyện bắp thịt vùng chậu, dùng điện kích thích, hay tổng hợp những phương pháp kể trên để trị bệnh hữu hiệu (Consultant: 47: 361, 2007).

3) Trang 373 cho thấy một số hình ảnh phản ứng sưng đỏ (erythema multiform reaction to the NSAID) ở môi do uống thuốc NSAID, và bệnh bướu ngoài da skin tag ở má, bệnh seborrheic keratosis ở mí mắt trên và bệnh asteatotic eczema do rửa tay quá thường xuyên. 4) Sau hết, Bs Henry Schneiderman trình bày một số hình ảnh hoại tử xương hàm mặt khi dùng liều lượng cao thuốc Biphosphonate trị loãng xương.

Trần Mạnh Ngô, M.D., Ph.D.; E-mail: [email protected]; Xin mời viếng thăm Y Dược Ngày Nay: www.yduocngaynay.com, một Trang Web Y Khoa của ngưòi Việt viết cho người Việt.

Sau biến cố 30 tháng 4, 1975, người Việt Nam tạo nên một cộng đồng hải ngoại chừng trên 4 triệu người, tương đương với dân số của New Zealand. Cuộc bùng nổ dân số ra hải ngoại này cũng gây nhiều ly tán, con cái thất lạc cha mẹ. Nhờ các tiến bộ về công nghệ gien và DNA chúng ta được chứng kiến những cuộc tái ngộ, đoàn tụ tưởng như không bao giờ có được, đặc biệt là những người con lai “mồ côi” tìm lại được người cha quân nhân Mỹ từng chiến đấu tại Việt Nam sau gần 50 năm. Chúng ta thử tìm hiểu những tiến bộ về lĩnh vực thử máu hay DNA để thiết lập quan hệ cha-con trên bình diện sinh học.
Mùa thu năm ngoái, số liệu thống kê liên bang cho thấy mức tuổi thọ trung bình của người dân Hoa Kỳ năm 2021 đã giảm hai năm liên tiếp. Dễ thấy rằng nguyên nhân trực tiếp và rõ ràng nhất là do COVID-19. Đại dịch tàn khốc đã cướp đi sinh mạng của hơn 1 triệu người ở Hoa Kỳ. Mức tuổi thọ trung bình đã giảm trong hơn hai năm, và giảm gấp đôi ở những người gốc Tây Ban Nha, người gốc da đen và người Mỹ bản địa, khiến đất nước chúng ta thụt lùi lại hai thập niên. Đây cũng là mức giảm tuổi thọ trung bình đột ngột nhất kể từ Thế Chiến II.
Trong tuần này, Đức Giáo Hoàng, Pope Francis đã trải qua một ca phẫu thuật để loại bỏ một khối thoát vị ở vùng bụng khiến ngài đau đớn không thôi. Nó là một khối thoát vị từ vết mổ của các ca phẫu thuật trước đó, được gọi là thoát vị vết mổ (incisional hernia). Thoát vị (Hernia) khá phổ biến và có nhiều loại khác nhau. Không phải tất cả các loại thoát vị đều phải làm phẫu thuật. Vậy thoát vị thực sự là gì? Và nếu cần phải làm phẫu thuật thì thế nào?
Hoa Kỳ đang bước vào mùa bệnh “Lyme”, và nguy cơ lây nhiễm loại bệnh do bọ ve cắn đang gia tăng, đặc biệt là khi có một nửa số người dân hiện đang sống ở những nơi có bọ ve. Nếu không được điều trị bằng kháng sinh kịp thời, bệnh Lyme có thể gây ra các vấn đề về tim mạch và hệ thần kinh, viêm khớp và các biến chứng khác, khó mà chữa trị. Mặc dù nhiều loại vắc xin đang được phát triển, nhưng số ca nhiễm đã đạt đến mức độ nạn dịch ở Hoa Kỳ. Có khoảng 476,000 ca nhiễm Lyme được báo cáo mỗi năm, tiêu tốn khoảng 1 tỷ MK chi phí y tế.
Trầm cảm là một trong những căn bệnh lớn của thời đại. Hơn một phần ba phụ nữ và gần một phần tư đàn ông ở Thụy Điển bị trầm cảm vào một thời điểm nào đó trong đời. Đối với một số người, thì một sự kiện căng thẳng tâm lý nào đó gây ra trầm cảm, ở những người khác, bệnh dường như bùng phát một cách tự nhiên và với một số ít là do tác dụng phụ của thuốc.
Năm 2011, Gert-Jan Oskam đang sống ở Trung Quốc thì bị tai nạn xe máy, khiến ông bị liệt từ phần hông trở xuống. Giờ đây, với sự kết hợp của các máy móc thiết bị hiện đại, các khoa học gia đã giúp ông kiểm soát lại phần thân dưới của mình, theo trang NYTimes đưa tin vào cuối tháng 5 năm 2023.
Ngày 15 tháng 5 năm 2023, Cơ quan Y tế Quốc tế WHO đưa ra hướng dẫn mới nhất của họ về chất làm ngọt thay thế đường (non-sugar sweeteners) và khuyên không nên dùng các chất này để giảm cân. WHO đã tiến hành một cuộc đánh giá có hệ thống với 283 nghiên cứu về chất tạo vị ngọt mà không dùng đường. Nghiên cứu tổng quan này bao gồm cả các thử nghiệm đối chứng ngẫu nhiên và nghiên cứu quan sát (randomized controlled trials and observational studies).
Một số trẻ nhỏ bị dị ứng có thể ăn đậu phộng với liều lượng thấp mà không bị phản ứng nghiêm trọng sau khi đeo miếng dán trong một năm trong một thử nghiệm lâm sàng. Miếng dán thử nghiệm này có thể giúp giảm bớt căng thẳng cho các gia đình có trẻ nhỏ bị dị ứng. Theo kết quả của một thử nghiệm lâm sàng giai đoạn cuối, đối với trẻ mới biết đi bị dị ứng với đậu phộng, một miếng dán da mới có thể làm tăng khả năng chịu đựng của các em đối với loại đậu này.
Số ca tử vong do Covid-19 ở Hoa Kỳ hiện đã xuống mức thấp nhất kể từ tháng 3 năm 2020, theo dữ liệu của Trung tâm Kiểm Soát và Phòng Dịch Bệnh. Tỷ lệ ca bệnh cũng giảm ở mức tương tự, mặc dù việc lây nhiễm trở nên khó theo dõi hơn do các xét nghiệm nhanh tại nhà được phổ biến rộng rãi; nhiều hệ thống giám sát được thiết lập vào đầu đại dịch cũng đã ngừng hoạt động.
Toát mồ hôi về đêm là một hiện tượng khá phổ biến, và cách giải quyết cũng đơn giản. Tuy nhiên, cũng cần chú ý một số nguyên nhân đáng lo ngại. Chúng ta thường nghĩ rằng nhiệt độ cơ thể người bình thường là 98.6 độ F (37 độ C), nhưng thực tế là nhiệt độ đó sẽ thay đổi trong chu kỳ 24 giờ theo nhịp sinh học của chúng ta. Ngay trước khi đi ngủ, nhiệt độ cơ thể của chúng ta bắt đầu giảm xuống, và sẽ đạt mức thấp nhất là khoảng 97.7 độ F trước khi chúng ta thức dậy khoảng ba tiếng. Đây là mức giảm nhiệt tối thiểu, nhưng để giữ cho cơ thể ở nhiệt độ đó, nhiều người thường phản ứng lại bằng cách đổ mồ hôi – đặc biệt nếu nhiệt độ bên ngoài quá nóng.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.