Hôm nay,  

Thầy Giáo Của Trẻ Nghèo

11/07/200200:00:00(Xem: 5030)
Bạn,
Người thầy được nhắc đến trong lá thư này chỉ là một người dân cao niên đang định cư tại một làng nghèo ở tỉnh Bình Dương. Đây là một làng có đến 90% người không biết chữ, đa số trẻ em không có điều kiện đi học. Từ thực trạng của làng, với tấm lòng của một người dân thường yêu thương trẻ thơ, người dân này với trình độ học vấn trung bình, đã mạnh dạn mở lớp học tình thương dành cho trẻ em nghèo. Câu chuyện về người thầy giáo này được báo quốc nội ghi nhận qua đoạn ghi chép như sau.
Căn nhà lụp xụp tưởng chừng như xiêu vẹo trước những cơn gió nhưng chất chứa trong đó một tấm lòng cao cả vì sự nghiệp chăm sóc, giáo dục trẻ thơ. Đó là tấm lòng của ông Nguyễn Văn Phê mà bọn trẻ vẫn quen gọi là ông Tư. Hơn bảy năm qua ông đã trở thành thầy giáo già của lớp học tình thương thuộc ấp Tân Lập, xã Đông Hòa, huyện Dĩ An, tỉnh Bình Dương. Từ năm 1994 gia đình ông chuyển đến ấp Tân Lập sinh sống. Lúc đó vùng này còn vắng vẻ,nhà cửa thưa thớt, người dân chủ yếu sống bằng nghề đập đá. Và có tới 90% không biết chữ. Con cái họ, phần đông lại là những đứa trẻ ngỗ nghịch, quậy phá,trộm cắp vặt không ai quản lý nổi. Và nỗi lo lớn nhất là việc chúng không được đến trường. Bức xúc trước tình cảnh đó, ông Tư đã vận động các gia đình trong xóm cho con sang nhà ông học. Đối với những gia đình nghèo việc kiếm miếng cơm manh áo đã khó, nói chi đến việc học, vậy mà ông Tư đã làm được điều đó. Ban đầu lớp học chỉ được vài ba em, dần dần lên đến mười mấy, hai mươi em và cho đến 1996, lớp của ông đã thực sự thành hình.

Trong khuôn viên chưa đầy 200m2, ông đã xây dựng hai phòng học, là ngôi trường dành cho 85 em. Theo ba ca: Sáng-trưa-tối, ông cùng vợ là bà Huỳnh Thị Lành dìu dắt các trẻ từ mẫu giáo đến lớp 5. Không chỉ lo dạy cho các em biết chữ, ông Tư còn là nhà “tài trợ”, lo cho các em từng cây bút, quyển sách. Tấm lòng này đã tác động đến nhiều người dân trong xóm, họ bảo nhau đóng góp cho con em mình đi học mỗi tháng 15 ngàn đồng. Số tiền ấy, ông lại dùng vào việc lo nước nôi cho học trò. Ông tâm sự: “Mong muốn của tôi không chỉ dạy các em biết chữ mà sâu hơn, đó là rèn luyện nhân cách”.

Bạn,
Báo quốc nội cho biết: tấm lòng ông Tư đã được đáp lại bằng kết quả: Em Trần Văn Bé được đi dự đại hội học sinh giỏi toàn tỉnh, nhiều em nhặt được của rơi trả người đánh mất. Người dân ấp Tân Lập biết đến ông không chỉ qua hình ảnh ông giáo già của những người nghèo ít chữ mà còn là một người chuyên bênh vực cho quyền lợi của người lao động nghèo: Ông giúp họ làm đơn để đòi lại quyền lợi chính đáng. Thậm chí, có lần ông còn bắt được cả trộm để bảo vệ an ninh xóm làng. Một tấm lòng cao quý mà giản dị. Giản dị cả trong mơ ước: “Mong cho lũ trẻ có một chuyến đi chơi xa, nhưng cũng chưa thực hiện được vì không có kinh phí”.

Khi đổi tên, sẽ thoát tụt hậu? Có vẻ như nhiều quan chức Hà nội tin như thế…
Hình như chính phủ Hà nội lo sợ dân chúng biểu tình theo kiểu như Hồng Kông… do vậy cảnh sát phải diễn tập đàn áp biểu tình.
Từ chiến tranh thương mại giữa Hoa Kỳ và Trung Quốc, cho tới các sóng gió Biển Đông… bàn tay chính phủ Bắc Kinh hung hiểm phóng phi tiêu ra tứ phía…
Con gà đẻ trứng vàng cho Việt Nam và các nước Đông Nam Á vẫn luôn luôn là ngành du lịch… vì tự nhiên khách quốc tế rủ nhau tới xài tiền trong sân nhà mình…
Lúc nào cũng trai thừa, gái thiếu… thặng dư chênh lệch trên cả nước, không chỉ tại Sài Gòn.
Tưng bừng kinh doanh lậu… Đó là chuyện bến bãi đường thủy…
Dầu lậu chở lặng lẽ… cả chục ngàn lít dầu… không xuất xứ. Hẳn là tham nhũng, hay hối lộ…
Nhiều ngân hàng không biết làm sao thu hồi tiền cho vay, khi các dự án khổng lồ liên tục thua lỗ… và ngập nợ.
Có quá nhiều nỗi lo cho khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long…
Thôi thì bỏ phạt… hy vọng học trò ngoan mãi, biết vâng lời và học giỏi. Bản tin GiadinhNet kể về một ngôi trường tại Hải Phòng
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.