Hôm nay,  

Quán Cà Phê “bốp & Bóp”

09/08/200100:00:00(Xem: 6017)

Bạn,
Trong vài lá thư trước, chúng tôi có kể cho bạn nghe một số câu chuyện về các quán cà phê “ôm” ở ngoại thành Sài Gòn, cà phê “bên đường” trên đường Sài Gòn về miền Tây. Mẫu số chung của các loại quán này là khách được các nữ tiếp viên phục vụ “tới bến” có khi quên cả đường về. Riêng với loại quán cà phê được nhắc đến trong lá thư này thì các nữ tiếp viên là đối tượng để khách biểu diễn “bàn tay vàng”. Một phóng viên báo Thanh Niên đã ghi nhận một số hoạt cảnh tại các quán này qua đoạn ghi chép như sau.
Một người tên là Tuấn đưa phóng viên báo Thanh Niên đến con đường Huỳnh Văn Chính, quận Tân Bình, Sài Gòn. Hơn 200 mét đường mà có tới gần chục quán hoạt động kiểu này, mà hình như quán nào cũng đông khách cả. Đứng trước cửa quán là những cô tiếp viên trẻ trung ăn mặc mát mẻ, tay luôn luôn vẫy gọi khách. Xe dừng lại trước quán cà phê mang tên HY, ngay tức thì hai cô gái xuất hiện trước anh phóng viên và người bạn đi theo. Hai cô gái làm những động tác âu yếm Tuấn ngay trước cửa quán mặc kệ những người dân đi qua đi lại trên đường. Trong quán lúc này khá đông khách, hầu hết là thanh niên, hơn 30 con người chen chúc nhau trong một khuôn viên chừng 20 mét vuông. Họ ngồi đan xen lẫn nhau. Khói thuốc, tiếng nhạc rap lẫn với tiếng nói của mọi người tạo nên một cảnh ồn ào như ở giữa chợ. Hiện diện trong quán là 8 cô tiếp viên phục vụ. Khi các tiếp viên ngồi xuống cũng là lúc các người khách trổ tài thi bàn tay vàng. Và các cô tiếp viên dường như không có biểu hiện nào là phản đối và cứ mặc kệ cho khách thoải mái rờ rẫm. Một cô gái vừa đi qua Tuấn, tay Tuấn vỗ mạnh vào mông cô. Cô tiếp viên chẳng những không giật mình mà còn quay lại mĩm cười với Tuấn và bỏ đi. Thấy phóng viên ngơ ngác, Tuấn giải thích: Vô đây là vậy đó, chỉ có bốp và bốp. Quả vậy, phía gần cửa quán 4 cậu bé còn mang cả phù hiệu của một trường trung học ngồi phì phà điếu thuốc, một trong bốn cậu đang ôm thoải mái một trong số các cô tiếp viên của quán. Họ cười đùa, thậm chí cậu học sinh còn làm những hành động mà người ngoài tin rằng một học sinh trung học không thể nào làm được. Phía góc bàn sát tường có hai thanh niên đang theo dõi từng hành động của cậu học sinh và cô tiếp viên. Khi cô ta vừa đứng dậy đi ngang qua thì anh chàng ngồi bên ngoài chụp lấy tay cô gái kéo ngồi vào lòng mình hôn tới tấp. Chưa được 5 phút, cô tiếp viên lại chuyển sang ngồi bàn khác với nhóm thanh niên khác. Tại đó, mọi việc tái diễn.

Đúng như lời Tuấn nói, hình như mọi người vào đây chỉ làm một việc là bốp và bóp, thậm chí có người còn không thèm nhìn đến ly nước mà mình đã kêu ra. Hết tốp thanh niên này đến tốp thanh niên khác lại vào và cứ như thế mọi việc lại diển ra như cũ. Theo lời Tuấn thì trước kia các cô ở đây còn chủ động quậy dữ dội lắm, khách vào quán là ngay tức khắc bị các cô bốp bóp trước ngay. Nhưng dạo này các toán tuần tra địa phương rà soát dữ quá nên chủ quán bảo các cô nên giảm bớt. Khi khách đến được đón tiếp như thế nào thì khi chia tay cũng y như thế. Tuấn nói: có như vậy thì khách mới đến lần thứ hai chứ.
Bạn,
Tuấn hướng dẫn phóng viên TN đi thêm vài quán nữa và nơi nào cũng diễn cảnh bốp, bóp với hình thức y chang nhau. Khách hàng cũng vẫn là thanh niên và học sinh, họ vào quán không phải để uống nước mà để làm những chuyện như đã nói ở trên.

Người cộng sản là những “kịch sĩ” rất “tài”, nhưng những “tài năng kịch nghệ” đó lại vô phúc nhận những “vai kịch” vụng về từ những “đạo diễn chính trị” yếu kém. – Nguyễn Ngọc Già (RFA).. Mời bạn đọc vào đọc bài viết dưới đây của phó thường dân/ nhà văn Tưởng Năng Tiến để nhìn thấy thêm chân diện của người cộng sản.
Hoan hỷ chào nhau cầu xưa quá bước Dặm đường im kẽ tóc với chân tơ Tan hợp cười òa. Kia vòm mây trắng Và bắt đầu. Và chấm hết. Sau xưa… . 4.2021 (Gửi hương linh bạn hiền Nguyễn Lương Vỵ, lễ 49 ngày)
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Lời dịch giả: Đây là bức tâm thư của cựu tổng thống George W. Bush gởi người dân Mỹ trong lúc cả nước đang sôi sục sau cái chết của George Floyd.
NYC với mình như căn nhà thứ hai, thế mà đã hơn một năm rồi mới lên lại. Thường thì hay lên mùa Giáng Sinh, hay Tháng Hai mùa đông để coi tuyết ở Central Park, và tháng Mười Một để coi lá vàng. Lần nầy chỉ mới tháng ba, nhưng có lý do
Xúc động với kỷ niệm. Thơ và nhạc đã nâng cảm xúc về những cái đẹp mong manh trong đời... Đêm Nhạc Người Về Như Bụi, và buổi ra mắt Tuyển Tập 39 Văn Nghệ Sĩ Tưởng Nhớ Du Tử Lê đã hoàn mãn hôm Thứ Ba 14/1/2019.
chiều rớt/xanh/ lưỡi dao, tôi khứng! chờ ... mưa tới. Hai câu cuối trong bài “chiều rớt/xanh/lưỡi dao” anh viết cuối tháng 9/2019 như một lời giã biệt. Và, cơn mưa chiều 7.10.2019 đã tới, anh thay áo mới chân bước thảnh thơi trở về quê cũ. Xin từ biệt anh: Du Tử Lê!
trong nhiều năm qua, lượng khách quốc tế đến Việt Nam tăng trưởng ở mức hai con số, nhưng tỷ lệ quay trở lại thấp (chỉ từ 10% đến 40%) . Chi tiêu của khách du lịch quốc tế tại Việt Nam không cao
Theo bảng xếp hạng chỉ số cảm nhận tham nhũng của Tổ Chức Minh Bạch Quốc Tế năm 2018, Việt Nam đứng hạng 117/ 180 với mức điểm 33/100. Bao giờ mà chế độ hiện hành vẫn còn tồn tại thì “nạn nhũng nhiễu lạm thu” sẽ vẫn còn được bao che và dung dưỡng khắp nơi, chứ chả riêng chi ở Bộ Ngoại Giao
Chính phủ Hoa Kỳ đã hứa tài trợ 300 triệu đô la để làm sạch môi trường bị nhiễm chất độc da cam của phi trường Biên Hòa và hôm 5 tháng 12 là bắt đầu thực hiện việc tẩy rừa tại khu vực này, theo bản tin hôm 6 tháng 12 của báo Tuổi Trẻ Online cho biết như sau.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.