Hôm nay,  

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

5/21/201100:00:00(View: 15232)

Chuyện Dài Dài Thẩm Mỹ:

Ước Gì Có Tiệm Bán Nón Gần...

Trương Ngọc Bảo Xuân

Ngay đầu đường gần tiệm chị Ngà có tiệm bán nón mới khai trương.

Nghe nói có tiệm bán nón gần mình, ai cũng cười ngất.

Chị Ngà nói:

-Thấy cái tiệm bán nón làm tui nhớ. Hồi còn đi học, khi cô giáo bắt đầu cho ra floor, bắt đầu lãnh khách hớt tóc, tụi tui cứ ước gì có cái tiệm bán nón gần trường.

Ai nấy cười khúc khích. Martha, cô thợ người Mễ lẻ loi, thấy mọi người cười, cô ngạc nhiên xáp vô hỏi lại, chị Ngà vừa nói bằng miệng vừa ra dấu, cô chợt hiểu, cũng bật cười dòn, hàm răng trắng cái miệng đẹp tươi mát tô son đỏ, trông ngọt hết sức, gật gật đầu, ra cái điều chắc chuyện vậy cũng đã xảy ra cho cô.

Sương hỏi:

-Có phải chị Ngà nói là, trông có tiệm để chị mua cái nón tặng cho khách sau khi hớt tóc phải hông"

Tuấn ngưng cười, hỏi:

-Ô. Thế, Sương cũng bị tai nạn à"

Sương nói:

-Em hổng có bị, mấy chị bạn bị.

Chị Ngà nói:

-Tui bị nè. Nghĩ tới còn mắc cười.

Sau nầy, thời của mấy người thì đỡ hơn nhiều, thời của mấy người là thời đại computer, người nào cũng xử dụng máy móc quen tay nên khi cầm kéo cầm tông đơ hổng bị lúng túng như thời của tui. Nói thiệt nghe, hồi tấp lên đảo, tui với mấy chị em, nghèo muốn chết, tìm cách kiếm ra tiền, ráng nhớ lại thời nhỏ còn sống với cha mẹ, ráng nhớ lại những gì mẹ mình hay làm, hùn đậu hùn đường hùn bột lại rồi hên quá sống trên cái đảo dừa hoang, xúm lại đứa rung cây đứa lấy cây thọt cho dừa rớt xuống, lượm nút khoén chế ra cái đồ bào, nạo dừa, lên rừng gom cũi về, nấu, cán, nặn ra được những cái bánh nấu ra những nồi chè, bày bán cho dân tỵ nạn trên đảo, sống qua ngày cả mấy năm mới qua tới Mỹ. Qua Mỹ rồi thì tay chân quen với bột đường đậu, chừng vô học nghề làm đẹp cho người, hớt tóc uốn tóc đấp bột làm móng tay chuyện tỉ mỉ sao mà khó dàng trời mây. Nhiều khi tui khóc muốn bỏ cuộc luôn nhưng tại tánh bướng, chịu khó nhẫn nhục và lỡ mang trên lưng cái chữ "Ráng" bự tổ chảng, với lại nghe người ta nói nghề nầy nhẹ nhàng hơn nghề may nên tui "tới luôn bác tài". Vậy mà khi cầm cái tông đơ hớt tóc cho khách lần đầu, tui run quá quên mất tiêu điều căn bản cô dạy là "hình dạng đầu thì tròn tròn khi hớt tóc phải theo dạng đường cong chớ hổng phải canh cho thẳng băng như cắt hàng vải trong hãng may nghe " tui quên cho nên tui vớt tông đơ phạm vô tóc ông khách, làm cho một lõm, tui khóc luôn. Tội nghiệp ông khách, ông tử tế tui còn nhớ tới bây giờ, ổng hổng giận gì hết mà còn khuyên tui là, cô đừng sợ, khi bước vô đây, tôi đã chuẩn bị sẵn cái nón rồi. Nói rồi ông móc ra cái nón đưa tui coi. Lúc đó thiệt tình, tuổi trẻ dễ khóc dễ cười, thấy cái nón tui bật cười lên. Thất cười thiệt, tui với ổng cùng cười làm mấy ngừơi xung quanh tưởng ông khách dê tui hay sao, dừng tay lại ngó, chừng hiểu ra, cả phòng cười muốn chết luôn.

Sau khi kể lại cho cô thầy nghe, họ cũng cười cười, nói là, những ngừơi vô đây, họ đã biết trước, đây là chỗ cho học viên thực tập, vừa học vừa hành mờ, từa tựa như đưa đầu đưa mặt đưa tay cho học viên thí nghiệm rút kinh nghiệm mờ, thì đôi khi cũng bị tai nạn nghề nghiệp chớ, bởi vậy giá tiền mới tính rẻ, có khi gặp trường hợp như tui kỳ đó, cô giáo đâu có thâu tiền ông khách, vậy mà khi xong cái đầu, ổng móc tuí cho tui hai đô, làm tui muốn chảy nước mắt, vừa cảm động vừa quê cơ, hổng dám nhận.

Thu xảnh xẹ hỏi:

-Cha a a làm bộ hổng dám nhận nhưng sau cùng thì cũng bỏ tuí phải hôn"

Chị Ngà cười:

-Xời, hồi đi học nghèo thấy mồ, nói thì nói vậy chớ, tiền khách cho hổng lấy người ta nói mình hoặc chảnh hoặc chê ít sao.

Vinh hỏi:

-Nhưng mái tóc cắt hư của ổng, ai sửa" sửa sao"

Chị Ngà nói:

-Cười thì cười chớ tui run gần chết, sức mấy mà biết sao mà sửa. Cầu cứu với cô, cổ chạy lại sửa dùm đó chớ. Thì cổ cắt ngắn gần sát da đầu, rẹt rẹt vài nhát là xong, dòm thấy cũng đỡ đỡ, cổ còn chọc ông khách là kiểu này nhìn thấy ông hiền như "tiên sư". Nếu là con gái chắc cổ dám nói là "hiền như ma sơ" lắm à.

Thu nói:

-Hèn chi i i i…tới bây giờ chị cũng chỉ hớt tóc bằng kéo mà thôi. Thì ra lý do có tiểu sử.

Chị Ngà gật đầu:

-Đúng. Tui hổng hạp với cái tông đơ. Ờ, tiệm mới mở bán nón còn bán thêm gì nữa hông" Có ai vô coi chưa"

Thanh nói:

-Em vô rồi. Họ bán va ly, bóp xách, giày, nón, kể như bán hầm bà lằng. Thấy để giá cũng được được.

Chị Ngà nói:

-Hồi nhỏ, tui có chiếc xe Honda Dame, mỗi lần chạy là đội cái nón lên, coi le lói lắm chớ bộ đồ bỏ sao. Cái "mốt" hồi đó là vậy, cái bóp nhỏ xíu vuông xuông, sợi dây thì dài đeo lên vai, đội cái nón móc bằng sợi nylon to bản, màu nầy màu nọ, dễ thương chi lạ!

Nói xong, chị mơ màng nhìn ra trời nắng. Nhìn nắng lung linh, chị nhớ Sài Gòn muốn chết luôn. Chị thở ra, nói:

-Tui nhớ Sài Gòn quá trời. Ước gì trở lại một ngày thôi, một buổi chiều thôi cũng được. Một buổi chiều đi dạo phố với ngừơi yêu từ chiến trận được ngày phép về thăm mình. Hai đứa sánh vai nhau, tà áo dài trắng bay bay quyện vô ống quần "trây di" của chàng, đi trong nắng hoàng hôn, đường Lê Lợi, ghé vô nhà sách Tự Lực nếu chàng mới lãnh lương, còn như ít tiền thì đi lên phiá trên chút nữa, xề xuống vỉa hè, lựa sách cũ, giống như cô bán sách trong phim Bỗng Dưng Muốn Khóc đó mấy người coi chưa" cổ cũng trải tấm nylon ra, đặt từng cuốn sách trân trọng lên bày hàng.

Mình lựa cũng được cuốn sách hay, chàng mua rồi rút cây viết nguyên tử ra, đề tặng nàng, ghi lại dư hương của buổi chiều bên nhau. Ôi i i i…tình yêu mới đẹp làm sao o o o…

Nhắc tới thiệt muốn khóc.

Nghe chị kể, ai nấy cũng rưng rưng. Sao mà, khi nhắc về những ngày xa xưa, ai cũng cảm thấy buồn buồn vậy cà" lạ quá./.

Trương Ngọc Bảo Xuân

Có 422.9 triệu khẩu súng đang lưu hành, khoảng 1.2 khẩu cho một người Mỹ, và 8.1 tỉ dây đạn được bán vào năm ngoái, chứng tỏ súng là phổ biến tại Mỹ, theo National Shooting Sports Foundation cho biết.
Tạp chí Văn Học Mới số 5 dày 336 trang, in trên giấy vàng ngà, bìa tranh nghệ thuật của Nguyễn Đình Thuần, sáng tác từ hơn 50 nhà văn, nhà thơ, nhà biên khảo và phê bình nghệ thuật.- Văn Học Mới số 6 sẽ ấn hành vào tháng 3/2020, có chủ đề về nhà văn, nhà thơ, nhạc sĩ Nguyễn Đình Toàn
Một tuyệt phẩm thi ca gồm những bài thơ dị thường chưa bao giờ xuất hiện bất cứ đâu, viết bởi một thi sĩ dị thường. Tựa: Tuệ Sỹ Ba ngôn ngữ: Việt - Anh - Nhật Dịch sang tiếng Anh: Nguyễn Phước Nguyên Dịch sang tiếng Nhật: G/s Bùi Chí Trung Biên tập: Đào Nguyên Dạ Thảo
Mùa thu là cơ hội bước sang trang mới khi nhiệt độ bắt đầu dịu lại. Trong mùa này, người dân California không cần mở điều hòa không khí lớn hết cỡ và cũng còn quá sớm để lo chạy máy sưởi.
Garden Grove xin mời cộng đồng tham gia chương trình đóng góp tặng quà cuối năm nhằm mang lại niềm vui, hy vọng và giúp đỡ cho những trẻ em địa phương không có quà trong mùa lễ Noel.
Ngồi niệm Phật miên man, dù cố tâm vào Phật hiệu nhưng hôm nay vẫn không sao “ nhập” được, đầu óc nó cứ văng vẳng lời anh nó lúc sáng: - Tu hú chứ tu gì mầy!
Một đường dây buôn người bán qua TQ do một phụ nữ Việt là nạn nhân buôn người trước đây tổ chức vừa bị phát hiện và bắt 2 người tại tỉnh Nghệ An, miền Trung Việt Nam, theo bản tin hôm 5 tháng 12 của Báo Dân Trí cho biết.
Điều trần luận tội đầu tiên của Ủy Ban Tư Pháp Hạ Viện đã nhanh chóng nổ ra cuộc đấu đá nội bộ đảng phái hôm Thứ Tư, 4 tháng 12 năm 2019, khi các nhà Dân Chủ cáo buộc rằng Tổng Thống Donald Trump phải bị truất phế khỏi chức vụ vì tranh thủ sự can thiệp của nước ngoài vào cuộc bầu cử ở Hoa Kỳ và đảng Cộng Hòa giận dữ vặn lại không có căn cứ cho hành động quyết liệt như vậy.
Đó là cuộc khảo sát của công ty tài chánh WalletHub đối với 182 thành phố khắp Hoa Kỳ, để xếp thứ tự an toàn nhất cho tới bất an nhất. Cuộc nghiên cứu dựa trên 41 thước đo liên hệ tới an toàn
Cảnh sát đã bắn chết một người đàn ông cầm dao tại El Monte, Nam California hôm Thứ Hai.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.