Hôm nay,  

Mất Thác Bản Giốc

19/10/201100:00:00(Xem: 6442)

Mất Thác Bản Giốc

Dưới mắt nhiều cơ quan truyền thông quốc tế, Thác Bản Giốc là của Trung Quốc, không còn là của Việt Nam. Nghĩa là, VN đã thua về mặt dư luận quốc tế trong nỗ lực giữ đất.

Lời báo động này đưa ra bởi trang blog Mr. Do (http://blogmrdo.blogspot.com) với dẫn chứng từ nhiều nguồn.

Trang blog Mr. Do về Thác Bản Giốc trích như sau:

"Trang tin News.com.au (một bộ phận thuộc tập đoàn News Corp. của ông trùm Rupert Murdoch) vừa đăng loạt ảnh về những ngọn thác kỳ vĩ nhất thế giới. Ở phần thác Bản Giốc, News.com.au ghi chú: Detian Falls, China (Thác Đức Thiên, Trung Quốc).

Cách ghi này gây phương hại tới chủ quyền Việt Nam và không thể chấp nhận được, bởi lẽ:

1. Theo Hiệp ước 1999, ngọn thác này đã bị cưa làm hai (không nhất thiết hiểu là 50/50), một phần thuộc Trung Quốc, một phần thuộc Việt Nam. Trong hình chụp được đăng trên trang News.com.au, có cả phần Việt Nam lẫn phần Trung Quốc, nhưng trang tin này chỉ ghi chú "Detian Falls, China" làm người đọc hiểu nhầm ngọn thác này hoàn toàn thuộc về Trung Quốc.

2. Bản trên News.com.au ghi nguồn là Wikipedia, nhưng trong bách khoa toàn thư mở Wiki, người ta ghi một tổ hợp tên Trung - Việt "Detian - Ban Gioc Falls", chứ không phải kiểu ghi "thuộc về Trung Quốc" như trang tin của ông trùm Murdorch.

3. Cùng trong loạt ảnh những ngọn thác kỳ vĩ nhất thế giới, các ngọn thác nằm trên đường biên giới hai nước đều được chú thích thuộc về hai nước rất rõ ràng, như Victoria (Zambia/Zimbabwe); Iguazu (Argentina/Brazil); Niagra (USA/ Canada), trong khi thác Bản Giốc nằm giữa biên giới Việt - Trung lại chỉ ghi là "Detian Falls, China".

Trong loạt ảnh những ngọn thác ngoạn mục nhất thế giới, ở hình thứ 7, tạp chí Life cũng ghi là "Detian Falls, China".

Một thiệt hại dễ hình dung nhất mà cách ghi chú này gây ra, đó là: sau khi đọc thông tin này, các độc giả (bên ngoài Việt Nam và Trung Quốc) muốn đi du lịch thác Bản Giốc sẽ đăng ký qua đường Trung Quốc, chứ không phải Việt Nam."

“Anh chỉ có một điều bận tâm hiện nay thôi. Đó là làm sao cho em và những người đi sau không bao giờ biết tới bệnh là gì.” Tôi thò tay qua bàn, xếp tờ báo kia lại và ném qua bàn bên cạnh. “Cuộc đời lạ lắm. Chúng ta không bao giờ hiểu được. Để anh bổ túc một ý kiến hôm trước, chúng ta không những chỉ
Buổi chiều, khi ông Tâm trở về, trời chưa tối hẳn. Hôm nay là ngày cuối ông ở Albany , cái thị trấn nhỏ bé miền cực Bắc New York . Hơn mười bảy năm ông đã ở đây, làm việc, chơi đùa, đi lang thang cà khịa với những người bạn Mỹ, uống những lon bia trước TV, dò dẫm từng bước chân trên những đụn tuyết,
Trời chiều, đèn đường vừa lên, anh ngẩng nhìn qua khung kính. Những dòng người xuôi ngược về trạm xe điện. Ly cà phê khen khét còn vương ở cổ. Cuốn sách dày cộm, nhìn muốn nản. Anh gấp lại, những dòng chữ không muốn đọc của ngày níu lại. Bước xuống phố, gió phất lạnh giữa mặt. Ngày đã đi và đêm tới.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.