Hôm nay,  

Con Chó Ngậm Cười

23/06/200100:00:00(Xem: 5198)
Cả nước Mỹ và có lẽ một phần không nhỏ của thế giới như bị thôi miên bởi đôi mắt đó, một cặp mắt đen láy của con chó nhỏ lông trắng toát thuộc loại “bichon frisé”. Tên nó là Leo nhưng có lẽ ngoài chủ nó, không ai biết đến cái tên đó, cho đến ngày nó bị túm cổ quẳng ra giữa lộ cho xe cán chết. Vụ xe cán chó xẩy ra chớp mắt chưa đầy một phút nhưng một bồi thẩm đoàn San Jose đã mất 40 phút thảo luận để đi đến bản án kết tội kẻ thủ phạm gây ra chuyện “chó cán xe” này.

Ngày 11-2-2000, trên con đường gần phi trường San Jose, xe của bà Sara McBurnett do bà lái đã sơ ý ủi nhẹ vào chiếc xe cỡ lớn thường được gọi là SUV của ông Andrew Burnett, 28 tuổi, do ông ta lái. Burnett nổi giận mở cửa chạy lại xe bà McBurnett. Bà hạ kính xe để nói lời xin lỗi, nhưng Burnett dùng cả hai tay túm lấy con chó Leo ngủ bên ghế cạnh bà, rồi quẳng nó ra giữa lộ có xe đang chạy khiến con chó bị cán chết. Đụng xe là chuyện nhỏ và mạng con chó cũng nhỏ so với mạng người, nhưng hành động tàn nhẫn đối với con chó là chuyện lớn. Khi tin này được loan ra trên báo chí, một quỹ đã thành lập để treo giải thưởng tìm cho bằng được kẻ giết chó, vì sau khi tai nạn xẩy ra hắn đã bỏ đi mất. Vào cuối tháng 3 năm ngoái quỹ đó đã được bồi đắp lên đến 100,000 đô-la. Đến ngày 10-5-2000, một e-mail vô danh đã thông báo cho Cảnh sát biết tên kẻ thủ phạm là Andrew Burnett.

Vào đầu tháng 3-2000, khi dư luận cả nước Mỹ chú ý đến tin này, tôi đã viết một bài bình luận về vụ xe cán chó. Tôi đã từng dạy các sinh viên báo chí: xe cán chó không phải là tin, bao giờ chó cán xe mới thật là tin. Câu nói đùa nhưng đã tóm gọn bài giảng thế nào là tin tức. Bởi vậy chuyện con chó chết nổ thành lớn khiến tôi có nhiều suy tư lẫn lộn vuợt ra ngoài phạm vi môn báo chí học. Tuần này tôi đã theo dõi vụ xử trước tòa qua tin tức của giới truyền thông Mỹ. Vào lúc khởi sự phiên tòa ngày 6 tháng 6, luật sư bênh vực cho bị cáo nói sở dĩ Burnett ném con chó ra lộ vì bị nó cắn vào tay. Lời biện hộ này không thuyết phục được bồi thẩm đoàn, vì nếu có chuyện bị chó cắn, tại sao Burnett không đứng lại vì chính xe hắn bị đụng" Tại sao hắn bỏ chạy" Hơn nữa từ lúc bị bắt vào đầu năm nay vì một chuyện khác cho đến lúc bị hỏi về vụ giết chó, không lần nào Burnett nói đã bị chó cắn. Tôi nghĩ dù hắn có bị chó cắn thật, câu hỏi đặt ra là tại sao hắn bị chó cắn" Nếu không dùng tay cướp con chó, làm sao con chó ngồi trong xe có thể cắn hắn được" Chỉ riêng vụ cướp chó cũng là một hành động hung bạo bất thường.

Tôi cũng muốn nói đến người chủ của con chó. Bà Sara McBurnett, một phụ nữ 40 tuổi, không có con. Bà thương chó Leo như con ruột của bà. Lời khai này là giả dối chăng" Hãy nhìn sự việc xẩy ra theo báo chí. Sau khi Leo bị xe cán, bà Burnett chẳng cần nhìn đến kẻ bạo hành, chạy vội ra giữa đường bồng nó lên. Con chó đẫm máu nhưng còn hấp hối. Bà chạy về xe đặt nó bên cạnh, đầu nó ngả vào chổ để tay bên cạnh, và lái thẳng đến bệnh viện chó, mặc dù lúc đó bà đang trên đường đến phi trường để đón chồng. Nhưng khi đến bệnh viện con chó đã chết. Từ ngày con Leo chết, bà sống những ngày đau buồn, tâm hồn tan nát vì chính mắt bà nhìn thấy nó bị xe cán trên đường lộ. Khi chuyện được đưa ra trên mặt báo, nhiều người đã đến thăm hỏi về chuyện con chó, lòng yêu thương của bà đối với Leo và nỗi đau buồn của bà.

Đến ngày 12-6, bồi thẩm đoàn nghị án và kết tội Burnett đã có hành động tàn bạo đối với súc vật. Tội này theo luật phạt đến tối đa 3 năm tù ở. Đến ngày 13-7 tòa mới định án phạt. Sau khi tòa tuyên án Burnett có tội, bà McBurnett nói: “Leo đã được có một ngày để công lý phân xử cho nó”. Bà ra về thỏa mãn nhưng nói: “Dù tòa đã xử, cũng không thể đem Leo trả lại cho tôi”. Bà đã quyết định khi chết bà muốn thi hài của bà sẽ được hỏa thiêu, đem tro rải trên bờ hồ Lake Tahoe, nơi Leo đã có phần mộ ở đó. Bà nói: “Tôi sẽ đến với Leo nơi yên nghỉ cuối cùng của nó”. Vụ án về cái chết của con chó Leo khiến tôi nghĩ nền văn hóa nào cũng có chỗ hay chỗ dở. Nhưng một tập quán yêu thương loài vật bao giờ cũng tiêu biểu cho một nền văn hóa tốt. Có biết yêu thương loài vật mới biết yêu thương con người.

Đó chỉ là chuyện con người. Ở đây tôi muốn đặc biệt nói đến chuyện con chó. Sau khi tòa tuyên án kẻ bạo tàn có tội, con chó Leo chắc đã ngậm cười dưới suối vàng. Tất cả chúng ta phần lớn bất luận theo tôn giáo nào, đều tin con người có linh hồn. Khi chết, linh hồn rời thể xác về thế giới bên kia, theo từ ngữ dân gian Việt Nam, đó là về nơi chín suối. Chúng ta đều coi nơi đó trang trọng, nên còn gọi là “suối vàng”. Nơi đó có thể là thiên đàng, cực lạc hay niết bàn, tùy theo đức tin tôn giáo và chỉ có những linh hồn hiền lương mới được về đó. Đa số chúng ta còn tin những con vật sống quấn quít với chúng ta cũng có linh hồn. Nếu con Leo hiện đang ở một thế giới hoan lạc nào đó, tưởng cũng là chuyện thường.

Nhưng tại sao nó lại cuời" Tôi không nghĩ Leo khoái trá vì đã trả được mối thù với kẻ đã giết nó. Tôi tin rằng cửa thiên đàng sẽ không mở cho những linh hồn đã rời bỏ thể xác mà vẫn ôm nặng mối hận thù. Leo cuời vì mừng cho loài người chúng ta. Nhân chi sơ tính bổn thiện. Loài người khi sinh ra vốn đã có lòng thiện. Chúng ta chỉ ác khi sống ở những nơi nặng về vật chất mà quên đi những giá trị cao quý của tinh thần. Leo mừng cho loài người dù sống ở những nơi có cám dỗ vật chất mạnh nhất, vẫn còn những tâm hồn hướng thiện để yêu thương cả đến loài vật.

Tổng Thống Hoa Kỳ Donald Trump hôm Thứ Hai, 2 tháng 12, lên án các nhà Dân Chủ tại Hạ Viện về việc tổ chức điều trần luận tội trong khi ông đang dự hội nghị thượng đỉnh NATO tại London
Viện Kiểm Soát Nhân Dân Tối Cao tại Việt Nam đã đề nghị ngưng thi hành án lệnh hành quyết với tử từ Hồ Duy Hải để điều tra lại vụ án này, theo bản tin của Đài Á Châu Tự Do cho biết hôm 2 tháng 12.
Tuần báo OC Weekly đã viết twitter cho biết đóng cửa sau khi chủ nhân là công ty Duncan McIntosh Company đóng cửa tuần báo giấy một ngày trước Lễ Tạ Ơn.
Cha mất rồi. Em buồn lắm, vì không về thọ tang Cha được. Em đang xin thẻ xanh. Sắp được phỏng vấn. Vợ chồng em định năm sau, khi em đã thành thường trú nhân, sẽ về thăm Cha Mẹ. Ngày tạm biệt Cha lên đường đi Mỹ du học bốn năm trước, đã thành vĩnh biệt.
Tôi khẳng định những việc tôi làm là đúng đắn và cần thiết để kiến tạo một xã hội tốt đẹp hơn. Những gì tôi làm không liên can đến vợ con và gia đình tôi. Vì thế, tôi yêu cầu công an Hồ Chí Minh chấm dứt ngay việc sách nhiễu, khủng bố gia đình tôi.
Brilliant Nguyễn là một thanh niên theo trường phái cấp tiến và chủ thuyết Vô Thần (*). Chàng ta không tin ma quỷ đã đành mà cũng chẳng tin rằng có thần linh, thượng đế. Để giảm bớt căng thẳng của cuộc sống, theo lời khuyên của các nhà tâm lý và bạn bè, chàng ta đến Thiền Đường Vipassana ở Thành Phố Berkeley, California để thực hành “buông bỏ” trong đó có rất nhiều cô và các bà Mỹ trắng, nhưng không một ý thức về Phật Giáo
Có những câu chuyện ngày xửa ngày xưa mà chẳng xưa chút nào. Có những chuyện hôm nay mà sao nó xa xưa vời vợi. Chuyện ngày xưa... Có một ngôi chùa ở vùng quê thanh bình, trước mặt là đồng lúarì rào, cánh cò chao trắng đồng xanh. Trong chuà có vị hoà thượng già hiền như ông Phật, lông mày dài bạc trắng rớt che cả mắt...
Ông Gavin Newsom, Thống đốc tiểu bang California, đã tuyên bố ân xá cho hai người đàn ông từng dính vào hai vụ hình sự khác nhau khi họ mới 19 tuổi và đang mong muốn không bị trục xuất về Việt Nam.
Hoang Nguyen, 43 tuổi, bị bắt và bị truy tố về tội trộm sau khi bị cho là đổi nhãn giá trên hơn ba mươi chai rượu vang tuần trước, theo hồ sơ tòa.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.