Hôm nay,  

Công Ơn Duong Dục

22/12/200200:00:00(Xem: 7585)
tn_12222002_1
“Ơn Cha, nghĩa Mẹ, công Cô, Thầy.” Chúng em phải vinh danh Cô Giáo dã dạy dỗ chúng em chứ! (Lớp 1 B và cô giáo Phan Thị Nguyệt Hồng của Trường Việt Ngữ thuộc Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam.)


Mỹ Lan & các bạn
Các bạn thân mến,
Năm nay, tại trường Việt Ngữ thuộc Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam học sinh ghi tên đông đảo hơn năm vừa qua. Được như vậy là nhờ vào sự đóng góp, tình nguyện và tận tâm của quí vị phụ huynh.
Mỹ Lan được một số Thầy Cô của Trường Việt Ngữ nhờ đăng lời kêu gọi phụ huynh học sinh giúp đỡ và tham dự vào những hoạt động sau đây:
.Giúp đỡ Ban Giảng Huấn, gửi tới những đề nghị, ý kiến đóng góp trong việc dạy dỗ con em học tiếng Việt. Điện thoại cô Hiệu Trưởng Vũ Ngọc Mai trong giờ học.


. Gia nhập Hội Phụ Huynh Học Sinh và giúp đỡ Thầy Cô và Học Sinh tạo những sinh hoạt trong giờ chơi vừa giáo dục vừa bổ ích. Xin liên lạc qua số điện thoại: (714) 960-3528.
. Giúp đỡ Ban Quan Trị (tất cả đều là Phụ Huynh và tình nguyện) trong những hoạt động hằng tuần. Xin vui lòng liên lạc vị Chủ Tịch Ban Quản Trị Steve Nguyễn trong giờ học hàng tuần hoặc bằng điện thoại cầm tay: (714) 915-7476.
. Sữa Bột: Mỹ Lan chờ gần gãy cổ cái “bánh Bài” cho mùa Xuân mà chưa có. Bộ uống hết Sữa và khuấy ăn hết Bột rồi sao đây" Vậy làm gì còn Sữa Bột nữa! Hèn chi biến mất tiêu. Đang chờ bài của bạn để đăng vào Trang Thiếu Nhi Xuân.

Phải nhiều tháng sau, tôi mới biết cô nàng bị bệnh ung thư. Gần như là không ý thức, tôi từng nhìn những dãy chai thuốc đủ nhãn hiệu, thuốc viên, thuốc nước, thuốc bột trong ngăn tủ phòng nàng và hoàn toàn không thắc mắc hay có ý niệm gì về sự có mặt của chúng. Cũng thường thôi, có nhiều người vẫn thích
Hắn đẩy cửa, bước ra đường. Tiếng nhạc đuổi theo sau lưng, nhỏ dần và im hẳn. Biển Long Beach trước mặt, trải dài, đen thẳm trong bóng đêm, gợn lên những đợt sóng trắng ven bờ, rì rào, chầm chậm, kiên nhẫn. Hắn ngồi lên kè đá, nhìn ra xa. Những điểm sáng trên biển như các vùng sao tụ hội. Tàu bè có vẻ hơi nhiều
Tôi ngủ quên lúc nào không hay, khi tỉnh dậy trời chưa sáng hẳn. Tôi ra đón chuyến xe lam sớm để lên quân trường. Tôi bị phạt chạy suốt buổi sáng hôm đó, cũng may không có hình phạt dã chiến cho sinh viên. Mồ hôi nhễ nhại, tay ôm súng, chân chạy không thôi nhưng lòng tràn ngập niềm vui. Hình ảnh Mai vẫn hiện
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.