Hôm nay,  

Trung Ương 6 bế mạc què quặt

10/10/202209:01:00(Xem: 4999)
Chính luận

xuanphuc


Sau 7 ngày gọi là “làm việc khẩn trương, nghiêm túc và đầy tinh thần trách nhiệm”, Hội nghị lần thứ 6 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khoá XIII của CSVN đã bế mạc què quặt ngày 09/10/2022. “Què quặt” vì không có gì mới, toàn những vấn đề cũ đã thất bại trong nhiều năm được lặp lại. Riêng trong công tác nhân sự được thảo luận với đề án bổ nhiệm 3 chức danh gồm: Tổng Kiểm toán Nhà nước và phê chuẩn các chức danh Bộ trưởng Y tế, Bộ trưởng Giao thông vận tải tại kỳ họp của Quốc hội, khai mạc ngày 20/10/022.

Người dự kiến được bổ nhiệm vào chức Tổng Kiểm toán nhà nước là ông Ngô Văn Tuấn, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Tỉnh ủy Hòa Bình, căn cứ vào quyết định của Bộ Chính trị. Bộ trưởng Y tế mới sẽ về tay bà Đào Hồng Lan, Ủy viên Trung ương Đảng, Bí thư Ban cán sự Đảng, quyền Bộ trưởng Bộ Y tế. Bà Lan nguyên là Bí thư Tỉnh ủy Bắc Ninh. Riêng chức danh Bộ trưởng Giao thông Vận tải, hiện do ông Nguyễn Văn Thể là Bộ trưởng từ năm 2017 sẽ có người mới.

THÀO LUẬN VÀ  NGHỊ QUYẾT

Theo chương trình đề ra, có 5 lĩnh vực đã được thảo luận và ban hành Nghị quyết gồm:

1. Về tình hình kinh tế-xã hội, ngân sách nhà nước năm 2022 và phương hướng, nhiệm vụ năm 2023.
2. Về định hướng quy hoạch tổng thể quốc gia thời kỳ 2021-2030 và tầm nhìn đến năm 2050.

3. Về tiếp tục đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đến năm 2030, tầm nhìn đến năm 2045.
4. Về tiếp tục xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam.

5. Về tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị.


ÔNG TRỌNG KHOE


Về tình hình Kinh tế, ông Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng khoe: “Trong bối cảnh, tình hình thế giới và trong nước có những diễn biến mới, nhanh chóng và phức tạp, gây ra không ít khó khăn, thách thức lớn hơn so với dự báo, nhưng do có sự lãnh đạo sáng suốt, sát sao, kịp thời của lãnh đạo Đảng và Nhà nước; sự đồng hành và giám sát có hiệu quả của Quốc hội; sự chỉ đạo, điều hành quyết liệt, bài bản của Chính phủ, Thủ tướng Chính phủ; sự đoàn kết, phối hợp chặt chẽ của các cấp, các ngành; sự vào cuộc quyết liệt của cả hệ thống chính trị và sự nỗ lực phấn đấu của toàn Đảng, toàn dân, toàn quân, chúng ta đã thực hiện thắng lợi, khá toàn diện mục tiêu, nhiệm vụ: Vừa tập trung phòng, chống, kiểm soát dịch bệnh, vừa thúc đẩy phục hồi và phát triển kinh tế - xã hội, xây dựng nền kinh tế độc lập tự chủ gắn với chủ động, tích cực hội nhập quốc tế sâu rộng và hiệu quả.”

Tuy nhiên, ông Trọng cũng nói phải đề cao cảnh giác trước bệnh dịch Covid-19 và các dịch bệnh mới; giữ vững ổn định kinh tế; kiểm soát lạm phát, bảo đảm cân đối ngân sách nhà nước và đẩy mạnh cơ cấu lại nền kinh tế.

Thất bại lớn nhất của ông Trọng là đã không giữ được lời hứa đưa Việt Nam thành nước “Công nghiệp hóa vào năm 2020”. Vì vậy, Hội nghị Trung ương 6 đã lùi mục tiêu lại 10 năm sau vào năm 2030,có tầm nhìn đến năm 2045. Nhưng không ai biết liệu dảng CSVN có thành công hay tiếp tục thất bại.

Về mục tiêu thứ 4 “Tiếp tục xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam” , ông Tổng Bí thư Trọng lại khoe: “Ban Chấp hành Trung ương nhất trí cao việc ban hành Nghị quyết về "Tiếp tục xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam trong giai đoạn mới" với mục tiêu tổng quát là: "Hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam của Nhân dân, do Nhân dân và vì Nhân dân, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo; có hệ thống pháp luật hoàn thiện, được thực hiện nghiêm minh, nhất quán; thượng tôn Hiến pháp và pháp luật, tôn trọng, bảo đảm và bảo vệ có hiệu quả quyền con người, quyền công dân; quyền lực nhà nước là thống nhất…”


Câu nói này cũng giống như lời tuyên truyền Việt Nam “qúa độ lên Xã hội Chủ nghĩa” và thực hiện nền “kinh tế thị trường theo định hướng xã hội chủ nghĩa”.  Nhưng từ cuối năm 2013, Bộ trưởng Bộ Kế hoạch và Đầu tư Bùi Quang Vinh đã nói: “Chúng ta cứ nghiên cứu mô hình đó, mà mãi có tìm ra đâu. Làm gì có cái thứ đó mà đi tìm”.

Trong khi đó, chuyên gia kinh tế Võ Đại Lược cũng nói: “Chúng ta là nền kinh tế thị trường duy nhất trên thế giới lấy kinh tế nhà nước làm chủ đạo, làm kinh tế thị trường bị biến dạng, gia tăng vai trò can thiệp hành chính của Nhà nước”. (theo Thới báo Kinh tế Sài Gòn, ngày 04/05/2014.

Vì vậy khi ông Trọng cho biết Trung ương 6 đã nhất trí "Tiếp tục xây dựng và hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam trong giai đoạn mới" với mục tiêu tổng quát là: "Hoàn thiện Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam của Nhân dân, do Nhân dân và vì Nhân dân, do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo” thì ai cũng biết ông đã nói tào lao.

Bởi lẽ, nhà nước do đảng CSVN lãnh đạo không hề  là của dân, do dân và vì dân mà là “của đảng, do đảng và vì đảng” 100% từ Trung ương xuống cơ sở với tham nhũng ngập đầu. Nhân dân không có quyền chọn người lãnh đạo, không được bầu cử và ứng cử tự do, không được lập đảng đối lập, và không được ra báo thì “dân chủ” ở đâu?

Trên lĩnh vục Tư pháp, tuy đảng nói hoàn toàn độc lập nhưng lại do “đảng lãnh đạo”. Các phiên Tòa xử, nhất là trong các vụ án chính trị và xử những ngưởi đấu tranh cho dân chủ, nhân quyền và tự do tôn giáo thì từ quan tòa đến công tố viên đều là người của đảng. Các luật sư bào chữa tư nhân bị hạn chế đối chất nhân chứng và không được cung cấp, hay cung cấp thiếu các văn kiện điều tra của Công an. Đặc biệt, thân nhân của những “tù nhân chính trị và đấu tranh tư tưởng” không được tham dự phiên tòa, mặc dù Chính phủ nói “xử công khai”.

Về mục tiêu 5: “Tiếp tục đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng đối với hoạt động của hệ thống chính trị”, ông Nguyễn Phú Trọng lại khoe: “Đất nước ta chưa bao giờ có được cơ đồ, tiềm lực, vị thế và uy tín quốc tế như ngày nay. Nhưng Trung ương lại quyết định tiếp tục xây dựng, hoàn thiện Nhà nước ưu tiên trong công tác: “Vận dụngphát triển sáng tạo chủ nghĩa Mác - Lênin, tư tưởng Hồ Chí Minhkiên định mục tiêu độc lập dân tộc và chủ nghĩa xã hội; bảo đảm sự lãnh đạo, cầm quyền của Đảng và bản chất giai cấp công nhân, tính nhân dân, tính dân tộc của Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa Việt Nam.”

Toàn là khẩu hiệu và tuyên truyền. Đảng CSVN đã làm công tác này từ khóa đảng XI năm 2011, ngay sau khi ông Nguyễn Phú Trọng lên chức Tổng Bí thư. Nhưng Chủ nghĩa Cộng sản đã chết ngay trên quê hương sinh ra nó ở Nga từ năm 1991, sau 70 năm cai trị hà khắc và đã giết hại hàng trăm triệu người khắp Thế giới.

Ở Việt Nam, từ khi ông Hồ Chí Minh du nhập Chủ nghĩa này vào trong nước năm 1930 và thành lập đảng, Việt Nam đã biến thành bãi chiến trường cho tham vọng cường quyền và độc tài của những người đi theo Chủ nghĩa Cộng sản.


Ngày nay, sau 36 năm gọi là “đổi mới” từ năm 1986, Việt Nam, tuy đã thoát đói nhưng vẫn nghẻo nàn và lạc hậu. Đại đa số nhân dân ngót 100 triệu người vẫn chậm tiến so với các dân tộc láng giềng. Đảng CSVN đã sa lầy từ năm này qua năm khác. Khuyết điểm và thất bại cứ chồng lên nhau nên nếu muốn “Đổi mới phương thức lãnh đạo của Đảng” thì đảng phải chứng minh bằng những việc làm cụ thể, không phải những lời nói suông.

Đảng cũng cần giải thích tại sao chế độ được gọi là “siêu việt” mà lại có “một số không nhỏ cán bộ, đảng viên “tự diễn biến” và “tự chuyển hóa”, quay lưng lại với Chủ nghĩa Cộng sản và đảng cầm quyền.

Vì vậy, nếu cứ tiếp tục rêu rao sáo ngữ "Đảng lãnh đạo, Nhà nước quản lý, Nhân dân làm chủ" thì Việt Nam sẽ mãi mãi chúi đấu xuống cát.

Phạm Trần

(10/022)

 

Theo tôi thì “các vị cán bộ” này đều vẫn ngủ rất ngon vì họ được bảo vệ rất kỹ trong những căn “nhà gỗ triệu đô” bởi chế độ hiện hành. Qua lệnh xử phạt “500 triệu đồng và cho tồn tại ‘biệt phủ’ của gia đình ông Phạm Sỹ Quý” ở Yên Bái, mọi người đều thấy được cái tâm, cũng như cái tầm, của những người hiện đang nắm quyền bính ở Việt Nam. Đất nước này tuy không nằm trên đường xích đạo như Ecuador nhưng số phận thì e đen đủi hơn nhiều...
Tuổi trẻ Việt Nam sống dưới chế độ Cộng sản thì phải “vừa hồng, vừa chuyên”, ai không đạt tiêu chuẩn sẽ bị loại khỏi hàng ngũ “hạt giống đỏ”. Nhưng tình trạng “khô đoàn, nhạt đảng” và “phai nhạt lý tưởng Mác-Lênin, Tư tưởng Hồ Chí Minh” lại đang đe dọa sự tồn vong của chế độ. Về tổng thể, điều này không mới, nhưng tính “đại trà” (tràn lan) của tình hình này đã khiến đảng Cộng sản Việt Nam lo sốt vó. Vì vậy, đảng đã chỉ thị phải khẩn trương chống đỡ.
May mắn là những trường hợp “đáng tiếc” như thế không nhiều. Dù hết sức nỗ lực từ nhiều năm qua, Ủy Ban Nhà Nước Về Người Việt Ở Nước Ngoài (NVNONN) cũng chỉ thu dụng được chừng năm bẩy tên vô loại loanh quanh ở phố Bolsa, thôi: Nguyễn Phương Hùng, Hoàng Duy Hùng, Vũ Hoàng Lân, Nguyễn Ngọc Lập, Nguyễn Trường…
Trên nóc chợ có dựng tượng Nguyễn Trung Trực bằng đồng. Pho tượng nhỏ, kích thước chỉ bằng một người thường, và không có đường nét nào đặc biệt, ngoại trừ đôi mắt. Ngó buồn thảm thiết!
Cộng sản Việt Nam nhìn đâu cũng thấy kẻ thù và các “thế lực thù địch, phản động”, nhưng chúng là ai mà làm điện đầu nhà nước? Hỏi cho vui vậy thôi chứ Công an biết hết. Không dám bắt vì chúng nói đúng những việc đảng và nhà nước ngồi lên Hiến pháp và Pháp luật...
Vài hôm trước, trước khi “toàn dân nô nức” kỷ niệm Ngày Giải Phóng Thủ Đô (lần thứ 68) nhà thơ Hoàng Hưng đã viết một câu ngăn ngắn (và hơi khó hiểu) trên trang FB của ông: “Sắp đến ngày 10/10 ! Biết bao người con tinh hoa của Hà Nội vui mừng đón ngày ấy rồi tan nát cả đời sau ngày ấy huhu…”
Trong mọi tình huống “tự diễn biến, tự chuyển hóa” không đâu nguy hiểm bằng trong hai lĩnh vực an ninh và quốc phòng, vì sự tồn vong của chế độ CSVN hoàn toàn lệ thuộc vào Công an và Quân đội...
Chung cuộc, may thay, ông Trường Chinh cũng đã cứu được chính mình. Ông qua đời vì tai nạn chứ không phải vì bị đầu độc – như rất nhiều đồng chí khác...
Tôi thì tin rằng công luận sẽ đỡ phẫn nộ (đôi phần) nếu mọi người hiểu ra rằng không riêng gì ông Phạm Sỹ Quý mà tất cả quan chức của chế độ hiện hành cùng ở trong tâm trạng bất an của những kẻ đang nhấp nhổm trên con tầu vét tốc hành. Họ đều vội vã, hối hả, giành giật thu vén nên còn tâm trí đâu mà nghĩ đến nhân cách hay danh dự, nói chi đến những chuyện xa xỉ như thời tiết, khí hậu, hay quân bình sinh thái...
Thảo nào mà ở Việt Nam người ta ưa chế giễu thầy bói, thầy cúng, thầy đồ, thầy pháp, thầy mo, thầy tu, thầy địa lý, thầy phong thủy... và cả thầy thuốc nữa nhưng thầy cãi thì không. Ở đất nước này giới luật sư được tôn trọng, và họ quả xứng đáng...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.