Hôm nay,  

Tâm Tình Thầy Trò

09/06/201900:00:00(Xem: 2871)
Các em thân mến,

Mới nhập học đó, các em tưng bừng, hớn hở với cặp, sách vở mới tinh đến trường, nhất là ngôi trường dạy tiếng Việt, tuy mỗi tuần chỉ có một buổi cuối tuần, nhưng thân mật, ấm cúng biết bao, khi trong lớp học, tất cả cùng nói một ngôn ngữ: tiếng Mẹ.

Và rồi, tháng ngày như thoi đưa, thoắt cái đã đến ngày bế giảng.

Tôi thật xúc động khi cùng các em dự lễ. Các em, đàn con của tôi, lớp vỡ lòng, tung tăng trong áo mới, từng nhóm, líu lo tiếng Việt còn ngọng, xếp hàng lĩnh giải học sinh xuất sắc. Có em tham gia trong đoàn văn nghệ giúp vui cho buổi lễ. Có em hào hứng xem các bạn mình trình diễn và vỗ tay không ngớt.

Trường dạy Việt Ngữ của Trung Tâm Văn Hóa Việt Nam, hôm nay thật rộn ràng. Không chỉ lớp vỡ lòng của tôi, mà tất cả các lớp, các em đều hăng hái tham gia văn nghệ, lĩnh thưởng và phát biểu cảm tưởng của mình sau một mùa học vất vả. Tôi ngồi nghe những bài phát biểu trong ngày lễ bế mạc của các em lớp lớn bằng tiếng Việt, với lời lẽ thật thà, lễ phép, biết ơn thầy cô, biết kính trọng thầy cô, lòng tôi như chìm đi trong sự vui sướng, mừng cho trường, cho các thầy cô giáo, đã dìu đắt, hướng dẫn được một thế hệ mới vững vàng trong nền giáo dục.


Các em sung sướng, vui chơi, hớn hở như thế nào thì các thầy cô cũng chia sẻ với các em bằng chừng ấy trong lễ bế giảng.

Các em được nghỉ hè, được những ngày rỗi rảnh, nhưng tôi biết có em, đó cũng là thời gian ôn tập tiếng Việt với bà ngoại, bà nội, với gia đình anh chị em.

Trước giờ phút chia tay, có em đã níu áo tôi:

“Nghỉ hè, con nhớ cô lắm”.

Có em dặn dò:

“Cô ơi, cô nhớ điện thoại thăm tụi con nghen.”

Và có em hứa hẹn:

“Con sẽ học thêm tiếng Việt, để mùa tựu trường tới, con kể cho cô nghe con đã đi đâu, làm gì trong mùa hè.”

Chia tay các em, tôi bùi ngùi cảm động. Từng em ôm tôi với mắt nhìn cùng với nụ cười, nửa như mừng vui được nghỉ hè, nửa như vẫn còn lưu luyến với thầy cô, trường lớp.

Huyền Trúc

Tranh với tựa đề “Hoa Lung Linh” của Đỗ Đan-Vy Emily, đã đoạt giải Tranh Thiếu Nhi của Việt Báo năm 2017.
Các em thân mến, Hôm nay, tôi muốn các em biết về sự khổ của học sinh ở quê nhà. Đi học không phải chỉ cực thân vì trèo đèo, lội suối, đu cầu dây qua sông, chui trong bao ni lông để cho giòng nước đưa đẩy. Nghĩa là đem thân mạng mình đánh đổi việc biết chữ.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, anh trai và em gái, rất thương yêu nhau. Người cha tục huyền với một người đàn bà phù thủy ác độc nên thường bỏ đói và đánh đập, hành hạ hai anh em. Hai anh em chịu đòn và đói không thấu, đã bàn với nhau bỏ nhà ra đi. Hai anh em lạc vào rừng sâu vừa đói vừa khát nên đã rủ nhau đi tìm một giòng nước suối để uống...
Các bạn thân mến, Hôm nay chúng ta lại tiếp tục đọc bài của chị Tường Chinh, về một đổi thay, một ước muốn.
Năm nay các bạn thiếu nhi của Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng ăn Tết Kỷ Hợi kỹ quá! Đến hôm nay, sang Xuân rồi, các bạn mới viết bài về Tết để dự thi. Và bài nói về Tết của Eric Vu Nguyễn
Tuần vừa rồi, tôi có gặp một số phụ huynh, nhân một buổi họp để góp ý kiến của phụ huynh học sinh về kỷ luật với các em từ nhà trường đến gia đình. Có một vấn đề mà tôi và phụ huynh các em đều rất quan tâm.
Ngày xưa có một người đàn ông vợ chết sớm, để lại hai người con một trai và một gái. Không bao lâu người đàn ông tục huyền. Bà dì ghẻ này là một mụ phù thủy rất độc ác, tìm đủ mọi cách để hành hạ con chồng.
Tập Đặït Câu với các Chữ: Trời. Biển. Người. Cá. Con bướm. Chim bồ câu. Xe hơi. Mặt đất. Cánh đồng. Vui vẻ. Máy bay. Trái cam. Màu hồng. Trái ớt. Trời tối.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.