Hôm nay,  

Mẹ Sợ Con Gì Nhất?

04/03/200200:00:00(Xem: 3964)
Lúc mẹ 12 tuổi, bằng tuổi Thu bây giờ, mẹ là nữ Hướng Đạo VN ở Sài Gòn. Cho đến bây giờ, hơn 30 năm trôi qua, mẹ vẫn còn nhớ nhiều bài ca hướng đạo.
Lúc Thu khoảng 3, 4 tuổi, mỗi tối, nằm trong lòng mẹ, Thu thường hay hỏi:
"Mẹ ơi, mẹ có thuộc bài "con cá" không""
"Thuộc chớ, chiều nay em đi câu cá…", mẹ hát một đoạn cho Thu nghe.
"Thế còn bài "con mèo""
"Có thấy chăng, kìa chú mèo mà trèo cây cau…", mẹ hát, giọng mẹ thật ềm đềm.
"Thế còn bài "con nhền nhện""
"Buồn trông con nhện giăng tơ…". Thôi ngủ đi con, khuya rồi!"
"Mẹ ơi, thế mẹ sợ con gì nhất""
Nói đến đây, hai mắt của Thu tự nhiên muốn khép lại. Thu buồn ngủ quá… Thế là Thu chìm vào giấc ngủ, bên tai mơ màng tiếng ru của mẹ.
"Ru em cho thét cho muồi
Để mẹ đi chợ mua vôi ăn trầu…"
Bây giờ Thu đã 12 tuổi, và không còn cần mẹ ru để dỗ nhất ngủ nữa. Và câu hỏi ngày nào "Mẹ ơi, mẹ sợ con gì nhất" đã có câu trả lời.

Tối thứ Sáu tuần trước, Thu và mẹ đang ngồi xem TV "Thế vận hội mùa Đông 2002". Thình lình một con chuột chạy ngang trước mắt. Mẹ sợ quá, nhảy phóc xuống ghế, chạy tới ôm Thu la rối rít làm Thu cũng thấy sợ lây. Ngày hôm sau, mẹ ra chợ Vons mua một cái bẩy chuột. Mẹ để cái bẩy xuống đất, rắc gạo xung quanh, lấy tay bật cái bẩy lên rồi nhè nhẹ đẩy vào một góc nhà bếp. Nhưng có lẽ chuột ở Mỹ không thích ăn gạo nên hai ba ngày rồi mà Thu vẫn không thấy có gì khác lạ.
Thu nói với mẹ:
"Mẹ ơi, chắc chuột nó không thích ăn gạo đâu, hay mẹ bỏ một miếng cheese vào nghe."
Hôm sau, Thu tới góc bếp để quan sát cái bẫy chuột. Miếng cheese thì mất đâu rồi mà cái bẫy thì cứ trơ trơ không chịu bật xuống. Thu phải bỏ thêm miếng cheese khác vào. Thu rất cẩn thận, vì nếu để cái bẫy bật trúng tay thì đau lắm.
Chiều ngày hôm sau, đang ngồi làm bài trong phòng. Thu nghe một tiếng động thật to. Thu reo lên: "Mẹ ơi, chắc có chuột bị…" Đúng rồi, một chú chuột đang mắc kẹt dưới cái bẫy. Thu chạy vào phòng cho mẹ hay, cùng lúc mẹ bước ra, mặt buồn xo:
"Con chuột nó cắn cái áo dài của mẹ lủng một lỗ trước ngực, bây giờ mẹ không còn áo để mặc đi lễ chùa đầu năm."

Trần Tú Anh

Là một học sinh Mỹ gốc Việt, học hành, đỗ đạt là mục đích mà chúng ta ai cũng mong muốn. Đi học có rất nhiều ích lợi cho cuộc sống của chúng ta bây giờ cũng như sau này.
Nơi mái nhà phía trước Chim mẹ xây tổ Đẻ trứng Và em theo dõi hàng ngày Trứng nở ra năm chim con Một buổi sáng Em nghe thấy tiếng chim kêu Rất vui
Ngày xưa rất xưa, có một người tiều phu nghèo xơ xác, bác làm việc quần quật từ sáng sớm tinh mơ đến tối mịt, cốt là để dành được một số tiền lo cho con.
Phượng tím đã rơi đầy trên những con đường trong thành phố nơi chúng ta ở. Mặt đường ngợp bông hoa phượng rụng, tím cả hai ven đường, nhuộm tím cả cỏ xanh. Dù không có tiếng ve sầu kêu râm rang, chúng ta cũng biết là mùa hè đã đến.
Giới thiệu: Đây là bài dự thi của Esther Thụy Vy Huỳnh, Em đã học xong chương trình tiếng Việt, hiện là phụ giáo cho Trung Tâm Việt Ngữ Hồng Bàng.
Kết quả học tập của học sinh là một món quà, một phần thưởng lớn cho các thầy cô giáo, để không bỏ công chịu khó dạy dỗ suốt một năm học.
Tóm tắt: Ngày xưa có hai anh em mồ côi mẹ, chịu không nổi với sự ác độc của dì ghẻ, người anh rủ em gái trốn ra khỏi nhà. Người dì ghẻ là một phù thủy, đã biến người anh thành một con Mang.
Các bạn thân mến, Tin vui và cũng là một tấm gương cho thiếu nhi chúng ta, về người một người anh tên là Derrick Ngô, ở Houston, Texas sẽ được vinh danh thủ khoa tại trường Trung Học Energy Institute.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.