Hôm nay,  

Mỹ Lan &các Bạn

27/04/200200:00:00(Xem: 4116)
- Chị Mỹ Lan ơi!
Bữa thứ Bảy "Tuần Lễ dành cho Trẻ Thơ", em đã cầm máy ảnh đi tìm chị Mỹ Lan. Ha, em biết chị Mỹ Lan là ai rồi. Nè, để em kể cho nghe, lúc đầu em gặp một chị bự con lắm, tóc thì chải dựng ngược lên, chắc phải tốn chừng ba hủ keo. Em tới làm quen hỏi tên, chị bự con nói hổng nói, con nít mà bày đặt hỏi này hỏi nọ. Em xin chụp hình thì chị ấy hét lên, hông chụp hình gì hết trơn, đi chỗ khác. Vậy không phải chị Mỹ Lan rồi. Em lại đi tìm một chị ốm nhom, hỏi, chị nhăn mặt nói hông thấy người ta mệt, đang thở đây sao mà hỏi…Bắt đền chị đó, làm em cứ đi tìm chị hụt hơi nên đâu có tham dự gì trò chơi…Nhưng em có chụp được hình một chị đẹp lắm, dễ thương lắm, em nghĩ là chị Mỹ Lan. Thôi, em không gửi hình cho chị đâu, vì sợ chị chối bai bãi, hổng phải hổng phải là em…vỡ mộng! (Tí Phá)

- Tí Phá ơi!
Tí Phá lại bé cái lầm rồi. Bữa đó, Mỹ Lan sửa soạn đi cùng với mấy đứa bạn thì bị đau bụng. Cuối cùng mấy đứa bạn đi mà Mỹ Lan thì phải ở nhà uống thuốc. Hì hì, hổng phải chọc Tí Phá đâu nha, vì tài chọc ghẹo, phá người ta là của Tí Phá mà.

Hẹn Tí Phá, sang năm tới, nếu Tí Phá còn đi dự "Một Ngày Cho Trẻ Thơ" thì sẽ gặp Mỹ Lan.

- Nhắn tin:
Bé Hiền ở đâu, lẹ lẹ tới Tòa Soạn nhận một món quà đặc biệt, của một phụ huynh gửi tới tặng em nhân đọc bài thơ: Em Từ Đâu Ra. Vị phụ huynh này là một bà mẹ rất dễ thương, nói gửi quà và gửi thêm cho bé Hiền một nụ hôn nữa.

Ngày xưa có một bác tiều phu nghèo, dành dụm ít tiền cho con trai đi học
Bé Thơ Em còn bé thơ lắm
Bạn Tí Oui, trước đây vẫn thường viết bài cho trang thiếu nhi Việt Báo
Em rất không vui vì tại sao mùa hè ngắn quá
Mùa hè đến với chúng ta có quá mhiều niềm vui, được nghỉ học, chơi đùa, đi du lịch, leo núi, tắm biển thỏa thích dưới ánh nắng mặt trời.
Tập Làm Câu Với các chữ: khúc gỗ, lực sĩ, đau nhức, thức dậy, sức khỏe, oi bức, tin tức, chim cút, nút áo, ngập lụt, ngón tay út, bút mực, ba đút bé ăn, cá nục, tập thể dục, múc kem.
Mới dự ngày lễ bế giảng của niên học đó, các em của tôi túa ra khỏi sân trường như bầy chim non, tản mát ra các ngã đường, và nhà trường vắng lặng, nhưng những hàng cây xanh vẫn tỏa bóng im mát như chờ đợi, nhớ nhung đàn học sinh đang mùa nghỉ hè.
Ngày xưa có một bác tiều phu nghèo, dành dụm được ít tiền nên cho con đi học nghề. Chàng trai đang học nửa chừng thì gia đình rơi vào vòng túng quẩn phải trở về phụ cha đi đốn củi.
Đi nghỉ hè, bé CungDo học làm thợ mộc đóng thuyền, nhưng chưa xong thì phải trở về nhà. Năm tới nghỉ hè về Sweden làm tiếp.
Lúc này, em không ở nước Mỹ, mà đi ngỉ hè ở một nơi xa lắm. Đó là bờ biển Tây Ban Nha.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.