Hôm nay,  

Em bé Ukraine

11/04/202208:13:00(Xem: 4447)

Ukraine_child_death

Ôi em bé Ukraine

Chín tuổi đời hát trong tiếng súng

Mắt nhòa lệ nhìn đất quê hiền

Cày xới bởi xe tăng pháo rụng

                       

Ôi em bé Ukraine

Hết vui chơi sân trường êm ả

Loài quỉ dữ mặt người xa lạ

Bắn mái trường mù tỏa đêm đen

 

Ôi em bé Ukraine

Co rúm dưới đường ngầm tàu điện

Không bánh mì, kẹo ngọt, sữa kem

Mẹ gào khóc ôm vuông vải liệm

 

Ôi em bé Ukraine

Đường tuyết đổ chân tê lạnh cóng

Trốn quê nhà pháo nổ đạn xuyên

Loài quỉ dữ ca vang chiến thắng

 

Ôi em bé Ukraine

Khóc chào đời đầy tiếng đạn bom

Phòng bệnh viện ngập trong biển lửa

Mẹ rã rời ngất lịm bên con    

                                     

Ôi em bé Ukraine

Run rẩy nghe lời ca chiến thắng

Đạp tuổi thơ dưới gót giày đen

Phủ bóng tối lên mặt trời tươi sáng

 

– Đào Ngọc Phong

(California, 22/3/2022            )

 

                                               

                       

                                               

                                                             

Những khúc thơ ngắn của nhà văn Trần Hoàng Vy. Cảm xúc cô đọng, bất ngờ...
phân thân ̶ ̶ ̶ bạn nói phân thân / nhẹ nhàng tách rời khỏi xác / lênh đênh trên dòng chảy vô hạn / bềnh bồng trong bầu sinh quyển phi trọng lượng / như lạc vào một bức tranh chagall...
Trong thơ ta có gió / Để tháng ngày ngao du / Trong thơ ta có núi / Đứng bên bờ ưu tư...
Mùa trăng, với chúng tôi chỉ có một ngày duy nhất. Đúng rằm, phải đúng ngày 15. Nghe cứ như ngày của cúng bái khói hương, với hoa trái cùng tiếng chuông chùa trong những chiều lao xao, đình đám...
Tôi yêu tiếng Việt từ thuở bé tí ti. Bập bẹ tập đọc trong lớp mẫu giáo của thầy Thống ở Quảng Ngãi, i u ư, o, ô, ơ, a ă â, e ê y, tôi đã cảm thấy những vần, những chữ hấp dẫn hơn nhảy cò cò, chơi ô quan...
Bóng tối mịt mùng bao phủ không gian, bên trong căn phòng lung linh ánh sáng từ ngọn nến tỏa ra, cái viền vàng hình lưỡi mác bọc lấy tim nến đỏ, ánh sáng phá vỡ màn đêm đen kịt ấy. Ngọn lửa nến âm thầm tỏa sáng, càng sáng bao nhiêu thì thân nến lại hao mòn bấy nhiêu. Những giọt lệ nóng hổi chảy dọc thân nến, đọng lại thành những mảng sáp hồng dưới chân...
Cứ mỗi khi nhìn trời mưa bên đây, tôi lại nhớ về mưa quê nhà, mưa trong ngõ hẻm nhà mình...
Khi chúng tôi được vô lớp học của thầy thì thầy chúng tôi đã cao tuổi rồi, lúc đó, khoảng năm 1965-1970 thầy đã trong, ngoài 60 tuổi. Với cái tuổi gọi là nhi nhĩ thuận đó, thầy tôi còn rất vui vẻ, phong độ uy nghi, đĩnh đạc và sức khỏe tốt. Tứ thời thầy mặc bộ complet đen tươm tất và tay sách cặp da đi dậy học, phía trong áo gilet, thầy cài đủ thứ bút viết, viết bic xanh, đỏ, bút máy, viết chì… để tùy nghi sử dụng và có ngay...
sau bấy nhiêu năm / con dốc không già hơn / không nghèo hơn / không trơ trọi hơn / nó chỉ biến / nó chỉ mất / không để lại một dấu tích...
Bắc thang lên hỏi tận trời / Hỏi sao Cuội phải ấp cây cả đời / Cuội nghe thấy nói Cuội cười / Bởi hay nói dối nên ngồi gốc cây...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.