Hôm nay,  

Chùm thơ về Cha

05/06/202221:48:00(Xem: 4071)

Cha

C
ha và mùa giông bão

 

Con, mùa giông bão vừa qua

Bỗng dưng chợt nhớ

Đời cha… rồi buồn!

 

Từ xa quê,

Cách cội nguồn.

Cha như chiếc lá,

Giữa luồng gió bay

“Công hầu, khanh tướng”

Trắng tay…

Ngụ cư khắp cõi

Mệt ngày kiếm ăn?

Bão giông chập choạng

Ông-thằng?

Vợ con nheo nhóc.

Nhọc nhằn xác thân…

 

Đời người,

Một áng phù vân?

Cha treo danh lợi,

Cuối vầng trăng nghiêng

Xuôi tay. Nắm nỗi niềm riêng

Xác trần gửi đất,

Hồn thiêng lên trời

 

Cha ơi! Giông bão bời bời

Một mai quang tạnh,

Xin dời về quê…

 

*

 

Cha là

 

Cha là hạt muối đại dương

Ướp cho con những tình thương mặn mà

 

Cha là gió mát đồng xa

Tuổi thơ con với cỏ và hoa lau

 

Những chiều tan học chăn trâu

Vi vu tiếng sáo trên bầu trời xanh

 

Cha là giọt mưa mái tranh

Là lu nước mát ngọt lành hạ trưa

 

Cha là cổ tích ngày xưa

Anh em, bó đũa… cha vừa dạy con

 

Cha là sông núi, nước non

Đắp vun con để vuông tròn ngày nay!

 

*

 

Cha

 

Cha giờ sương khói quê xa

Còn thương núi Ấn, sông Trà đậm sâu

Mây bay có nối nhịp cầu

Về trong hương khói bên bầu bạn xưa?

 

Cha giờ như những hạt mưa

Tắm đời con thuở đón đưa nhọc nhằn

Thương cha trong nỗi ăn năn

Con làm cha. Thấu vết hằn đời cha…

 

Đất quê, nấm mộ gần, xa?

Cha là sương sớm, cỏ hoa tươi màu

Qua rồi những tháng năm đau

Nỗi sầu cố xứ nhuốm màu ly hương

 

Giờ cha cực lạc Tây phương

Câu kinh truy điệu nghe dường mây trôi

Đời cha lở, đời con bồi

Chiều nay thắp nến. Con ngồi nhớ cha…

 

*

 

Nghĩ về Cha

 

Suốt đời cha chỉ là… dân
Dân đen, dân dốt, chẳng cần gì quan
Một đời nặng gánh đa mang
Cửa nhà nửa gánh, giang san một bồ!

 

Cha như tuấn mã nặng thồ
Chùng chân, mỏi vó giang hồ chung chiêng
Học lưng lưng chữ thánh hiền
“Hào con” đông đúc, “hào tiền” cạn vơi?

 

Ba kỳ… tuổi trẻ rong chơi
Lo toan giao vợ, hụt hơi quay về
Chỉ… “chung thủy, vẹn lời thề”
Không ham mật ngọt, lại mê đắm đời

 

Bây giờ, đồng nội… thảnh thơi
Còn cha với cỏ, mây trời thênh thênh
Nhiều khi con nhớ. Buồn tênh
Khói nhang ngồi đốt, ngày mênh mông ngày…

Trần Hoàng Vy

Một bài phiếm luận thú vị của một tác giả sống bên Đức Quốc. Những điều tủn mủn tầm thường của cuộc sống đôi khi lại định đoạt cho hạnh phúc của mình. Việt Báo hân hạnh giới thiệu.
Thơ ba dòng là một thứ “hố đen” trong vũ trụ thơ. Đó là thứ “thơ còn lại” sau khi thiêu rụi những rườm rà, những quy cách, những lối mòn của những đường lối thơ đã trở nên chán ngắt mà, trong đó, nổi bật nhất, là sự mượt mà du dương của chủ nghĩa lãng mạn. Thơ ba dòng, do đó, là thơ để nghĩ hơn là để ngân nga như những nhạc điệu êm tai và, trong tương tác với người đọc, như là một thứ thơ đã nén chặt, nó sẽ bùng nổ theo những liên tưởng và suy tưởng không ngờ.
Mời nghe Alexandra Huỳnh đọc bài thơ Di Sản (Inheritance) "live" trên đài truyền hình LX News. Nữ sinh gốc Việt Alexandra Huynh, tên Việt là Thụy An, 18 tuổi, trong buổi chung kết đêm Thứ Năm 20/5/2021 vừa qua đã thắng giải: "2021 National Youth Poet Laureate -- Nhà Thơ Khôi Nguyên Giới Trẻ Quốc Gia 2021". Huynh trả lời phỏng vấn AP đêm Thứ Năm qua điện thoại từ nhà, rằng thơ đối với cô là phương tiện để tự bày tỏ và để giúp công lý xã hội. Cô nói “Tiếng Việt tự nó đã là một tiếng nói giàu chất thơ. Trong sinh hoạt văn hóa của người Việt người ta đã nói thành thơ trong cuộc sống hằng ngày.” Cô cho hay là đã tập viết những lời thơ phổ nhạc từ khi mới 7 tuổi; đặc biệt là sau những lần đọc thơ trước công chúng thì lại càng cảm thấy sức mạnh của chữ nghĩa có tác động tích cực lên tâm lý và tinh thần đại chúng. Alexandra Huynh căn bản sáng tác thơ bằng tiếng Anh nhưng luôn nuôi hy vọng là sẽ có tác phẩm thơ ra đời và sẽ được chuyển ngữ sang “tiếng Mẹ đẻ”, ngôn ngữ Việt Nam.
Trong mọi hoàn cảnh Anh vẫn không ngừng hoạt động, Anh vẫn cứ đứng ở ngoài nắng - chữ của Mai Thảo. Với tôi, Nhật Tiến - Én Nhanh Nhẹn RS, vẫn cứ mãi là một Tráng Sinh Lên Đường
Tản Đà Nguyễn Khắc Hiếu tên thật là Nguyễn Khắc Hiếu, sinh ngày 8 tháng 5 năm 1888 (tức ngày 29 tháng 4 năm Mậu Tý), tại làng Khê Thượng, huyện Bất Bạt, tỉnh Sơn Tây, nơi có núi Tản sông Đà. Thân sinh ông là Nguyễn Danh Kế, đỗ Cử nhân, từng giữ chức Ngự sử trong kinh. Mẹ là Lưu Thị Hiền, cũng có sách ghi là đào Nghiêm, vốn là một đào hát, nổi tiếng tài sắc, giỏi văn thơ.
“Tất cả đều là khói sóng trên sông cả”. Chuyên buột miệng với tiếng thở dài. “Mất mát, tan biến không thể nào tìm lại được”. Vũ đứng dậy, bứt rứt. “Bỗng nhiên mà thấy nhớ nhà ghê! Nhớ dòng sông cũ.
Một bức biếm họa của họa sĩ Ricardo Caté đang gây sôi nổi trong giới trẻ Việt Nam và nhiều nước. Họa sĩ Caté là người Mỹ gốc da đỏ duy nhất trong nghề vẽ biếm họa có tranh đăng từ 2006 trên một nhật báo dòng chính
Năm 2017, khi in tập Thơ Ngắn Đỗ Nghê, tôi viết tặng Hoàng Quốc Bảo một bài thơ ngắn: CÓ KHÔNG. Bài thơ rất ngắn, như để dành riêng cho người bạn của mình, nhưng thực ra cũng để chia sẻ cùng các bạn đang hành thiền Quán niệm hơi thở
Riêng mùa Tạ Ơn năm nay, anh H. đặc biệt muốn hướng lòng biết ơn của mình đến với một biểu tượng của đức tin. Anh H. đã đến tạ ơn Đức Mẹ Long Beach.
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.