Hôm nay,  

Những điều mông lung

10/06/202222:47:00(Xem: 3077)
1- Ann Phong. Molded Memory 30x40 mixed media 2010
Tranh Ann Phong.



chữ nghĩa nổi trôi theo sóng biển

ngày ươm nắng trên cánh chim thiên thần

da trời màu xanh đem lại bình an

thời gian như dừng lại

một khoảng không gian lắng đọng

 

biết ơn khu vườn và những đóa hoa bông giấy

tô màu đỏ rực những ô ký ức

từ những đồi ngực si mê vực thẳm

giấc mơ kéo tôi lên rừng

đi chơi cùng núi

cuối tháng Năm, những cây xương rồng ngạo nghễ
như nỗi cô đơn mọc gai

 

cơn viễn du đưa đẩy phù vân

miền xa lạ: ngày vỡ tiếng, đêm dõi trăng

có tiếng thì thầm của bài thơ thiếu ý

giữa trăm ngàn mặt trời

bỗng nhiên giọt mưa âm ỉ  

nhỏ xuống long lanh thiên cổ

cánh buồm đỏ trở về từ biển êm

bóng hình ai rung động

như ánh chiều chiếu lên đỉnh núi êm đềm

 

con đường quanh co xào xạc

vẽ ra khúc mắc và phiêu lưu cuộc đời

bước chân đi tìm tảng đá mùa xuân

dịu dàng những khung cửa mở ra lùa nắng

con chim én mang tiếng ca của biển

ru những người con gái

nằm im trên bãi cát hiền lành

 

níu lại bình yên bằng đôi tay gầy guộc

tự do hát thật nhỏ trong lòng

một lần hạnh ngộ mông lung

 

– thy an

(Paxos, cuối tháng 05-2022)

Từ mấy hôm nay Thi nôn nóng chờ đợi ngày về quê thăm nhà. Nàng cứ loay hoay tính toán mãi không biết phải mua quà gì về cho mấy đứa em. Con gái đi học xa nhà, thật sung sướng và hạnh phúc biết bao mỗi khi có dịp nghỉ lễ dài để trở về sống với gia đình thân yêu...
Tôi dần dà để ý đến một cặp vợ chồng Á Châu. Không hiểu tại sao, tôi đoan chắc họ là vợ chồng, chứ không thể là tình nhân, hay hàng xóm. Họ đến mua hàng hầu như mỗi ngày ở siêu thị tôi đang làm việc...
Hai bài thơ của Trần Hạ Vi...
Cuối đời Đông Hán nước Tàu, tại quận Cự Lộc có nhà cự phú họ Trương sinh được ba anh em là Trương Giốc, Trương Bảo, Trương Lương. Khi ông bà Trương mất thì Bảo và Lương hãy còn nhỏ, Trương Giốc thay quyền cha mẹ nuôi dạy hai em...
Tuy Hòa, nơi tôi ở cách nay gần bẩy chục năm, là một thành phố nhỏ hiền hòa nằm sát bờ biển, giống như nàng “Mỹ Nhân Ngư” phơi tấm thân kiều diễm trên bãi cát trắng tinh. Nàng dựa đầu trên núi Chóp Chài, đôi mắt mơ màng nhìn ra biển Đông, nghe gió thổi vi vu qua những bãi thùy dương dày đặc trên bãi biển Đại Lãnh, đầu đội vương miện hình Tháp...
Chắc bạn đọc nghĩ là tôi đang ở Hà Nội, hay Sài Gòn. Không. Chúng tôi đang du lịch châu Âu. Chuyến nghỉ hè năm nay, cùng với đôi bạn từ Quận Cam, tưởng đã không thành vì Delta Airlines huỷ chuyến bay vào giờ chót, sau khi đã có thẻ lên tầu. Lên mạng tìm vé khác và bên Turkish Airlines còn chỗ để đưa chúng tôi đến Barcelona, Tây Ban Nha là thành phố đầu tiên của chuyến du lịch...
Buổi sáng bến xe Tây Ninh đông đúc và ồn ào. Tiếng rao hàng của đám bán hàng rong vang lên inh ỏi, từ bán bánh mì, bán nước trà đá, nước ngọt bỏ bao, đến bọn người bán sách báo dạo, cứ gặp ai cũng chìa hàng đến trước mặt, giọng mời gọi...
Cái cối xay bột nước lắp ráp xong chị Bông đã xay thử đậu nành rồi xay gạo thấy cả hai đều thành bột mềm nhuyễn đúng ý. Coi như chị đã “khai trương” cái cối xay bột nước của mình mặc dù khi lắp cối xong ông thợ cối đã xay thử bột nọ bột kia rồi. Hôm ấy cả nhà chị được ăn món bánh xèo chiên giòn và uống sữa đậu nành nấu với lá dứa vừa thơm vừa béo thật ngon...
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu… được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn...
Thơ của hai thi sĩ Huỳnh Liễu Ngạn & Thy An...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.