Hôm nay,  

Vacation, anh ơi!

21/06/202221:15:00(Xem: 3972)

tahiti

Hết "dịch" rồi anh ơi

Hãy cùng em đi chơi

Xa hay gần cũng được

Miễn sao mình có đôi

 

Nhưng đi xa thích hơn

Mexico, Cancun

Hoặc Châu Âu, Châu Á

Qua thẳng Châu Phi luôn!

 

Phi trường đông vui quá

Nao nức những đường bay

Con chim sắt cất cánh

Vút cao trên tầng mây

 

Hay là mình đi Cruise

Nghe gió thoảng vi vu

Bên mạn tàu sóng vỗ

Anh nói “I Love You”

 

Ô kìa những bến bờ

Cảnh tuyệt vời nên thơ

Quên đi những phiền muộn

Đời buồn vui nắng mưa

 

Hay mình đi Road Trip

Thênh thang đường Free Ways

Qua thành thị, thôn xóm

Chập chùng những hàng cây

 

Đi xe lửa cũng đẹp

Ngắm vách núi, cheo leo

Trên ngàn có suối reo

Ru hồn ta thanh thoát

 

Xách vali lên nhé

Đời là những chuyến đi

Enjoy khi có thể

Book vé ngay, ngại gì

 

Hotels đang chờ đón

Gặp gỡ người đó đây

Và những món ăn lạ

Trời ơi ngon ngất ngây

 

Mình sẽ đi tản bộ

Ngắm cảnh vật xung quanh

Vào quán Bar tìm rượu

Ôn lại thuở tóc xanh

 

Ngày xưa ta hò hẹn

Anh, ly Martini đầy

Em má hồng e thẹn

Cocktails ngọt ngào say

 

Bây giờ mình hết trẻ

Đang qua nửa đời người

Nắm tay nhau đi tiếp

Thương yêu và mỉm cười

 

Mỹ hay Canada?

Em ok luôn nha

Đi đâu em cũng chịu

Miễn là ra khỏi nhà!!!

 

Kim Loan

(10/5/2022)

 

Nhà báo, nhà văn Chu Tử vào thập niên 1960, chủ nhiệm nhật báo Sống, tác giả những cuốn tiểu thuyết chỉ một chữ với tác phẩm đầu tay như Yêu (1963) đến Sống (1963), Loạn (1964), Ghen (1964), Tiền (1965)...
Tôi quen chị vào những năm cuối đời dậy học của tôi, sau 75, hai chúng tôi và một số bạn nữa, được gọi là giáo viên lưu dung, mới đầu xem văn bản CS tiếp thu trường và viết cho các thầy cô, tôi cứ tưởng là lưu lại giữ lại để dùng, hóa ra không phải, mà họ giải thích lưu dung là do lòng bao dung mà họ dùng chúng tôi...
Minh đang hào hứng với kế hoạch ra trường có công việc vừa ý rồi sẽ tính tới chuyện kết hôn với người yêu Scarlett. Đi bất cứ nơi đâu, mỗi tiểu bang hay thành phố lạ đều cho Minh những cảm giác tò mò thích thú. Minh sẽ làm quen nơi ấy, sẽ làm việc và xây dựng tương lai. Đối với chàng điều quan trọng là có job chứ không phải gần nhà hay bám mãi vào một thành phố như mẹ chàng. Bà không muốn thay đổi nơi chốn, không muốn phải học từng con đường con phố và xin việc làm lại từ đầu...
Quá nửa đời người rong ruổi giữa dòng đời, một ngày kia y soi kiếng chợt nhận thấy những sợi tóc bạc xuất hiện lẫn lộn trong mớ tóc đen. Y giật mình lẩm bẩm: “Rồi, sứ giả của quỷ vô thường đã gởi tin nhắn”.
Phải trở về quê một chuyến xem thử chỗ ngồi bên gốc cây bàng trong khuôn viên chợ Quán Rườn nay có còn không? Chắc còn, và chẳng có gì thay đổi. Bởi vì Hạo đã ngồi ở đó suốt mười hai năm, ngày ngày ngắm ông đi qua bà đi lại, mỗi khi có ai xe đạp bị hư, bể ruột, cong niềng, trật ốc, dắt lại sửa thì anh mừng húm lên, bởi vì anh sẽ có được chút tiền công mang về cho ba đứa con đang đợi ở nhà...
Thơ của hai thi sĩ Trần Hoàng Vy & Đào Văn Bình...
Tại cánh đồng rộng mênh mông ở Phi Châu có một con sử tử con mới lọt lòng mẹ bảy ngày. Mẹ nó trong một chuyến đi săn bị bầy linh cẩu cắn chết và không bao giờ quay trở lại. Sư tử con đói kêu la thảm thiết, chập chững đi chẳng kể phương hướng để tìm sự sống. Nó may mắn lạc vào một đàn bò...
Tuy mới mười sáu nhưng tôi biết “thằng Bôi” bố tôi đang nói đến là ai. Tên ông ta là Phan Bôi, hình như là em chú bác với ông Phan Khôi, và đang giữ chức Bộ trưởng Nội vụ trong chính phủ cụ Hồ. Tôi nghe các anh lớn trong Tự vệ thành kháo nhau như thế...
Người lái xe bực mình. Ai đời mấy người khách đi nhờ từ lúc lên xe cứ một mực im lặng. Mà anh muốn họ nói. Nói chuyện gì cũng được, miễn có. Miễn anh nghe tiếng họ, không phải cảm thấy chỉ có mình anh trên chiếc xe tải cũ kỹ này. Đường thì dài...
Hồi nhỏ có lần vào dịp lễ Ok Om Bok nội dắt tôi đi Sóc Trăng coi lễ hội truyền thống đua ghe Ngo của người Khmer trên sông Nhu Gia ở xã Thạnh Phú. Lớn lên, anh bạn Thạch Sum quê Cù Lao Dung (Sóc Trăng) đưa tôi tới Chùa Dơi coi đàn dơi khổng lồ đeo tòn ten trên cây sao, cây dầu xong xuống kinh Chà Và lội về bến cá Bãi Xàu uống rượu nếp Bãi Xàu say tít cung thang. Tôi còn nhớ buổi nhậu trong một quán lá đơn sơ, lần đầu tiên tôi nghe câu nói lạ tai: "On ơi on! Sà lanh bon tê?", “Sóc Sờ Bai, bòn, tâu na bòn, tâu na bòn ơi”...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.