Hôm nay,  

bước vào giấc mơ

29/08/202210:50:00(Xem: 3607)
harlequinade (1911) - albert bloch (1882-1961)
Harlequinade (1911) của họa sĩ  Albert Bloch (1882-1961).



lũ hề câm cất giọng ngâm nga

thổi đi thổi lại bài ca không lời

cố tình len lách vào giấc mơ tôi

 

hai mắt ngây dại chờ đợi

buổi sáng âm u trống vắng

không thấy mặt trời bên kia kẽ lá

cúi xuống hít thở mùi mục rữa phân hủy

tìm chỗ ngả lưng xin chút yên lành

 

ngày hạ chí bắt lửa đã qua 

tưởng như rất xa trong nhiều ngày tháng

bước chậm ngang khu vườn gập ghềnh cát đá

hả miệng nghe tim đập thình thịch

loạn nhịp bật ngửa ngỡ ngàng

 

đây là đâu?  ̶ ̶ ̶  có phải trạm xe điện ngầm?

băng ghế trống trông quen nhưng không nhớ

dáng ai lướt thướt trông quen mà quên tên

tiếng cười giòn tan pha lê vụn vỡ

hít thở đau nhói mùi ảo vọng mắc cạn  

 

buổi chiều lũ hề câm trở lại

phân phát những viên màu như kẹo

những viên thuốc bọc đường chừng như

phân lô giấc mơ / phân lô cuộc đời

chập chờn âm vọng réo gọi

bờ bên này? / bờ bên kia?  

 

ngập ngụa trên dòng huyền thoại vơ vẩn

một ngày lệch tâm điểm lềnh bềnh trôi

tôi chắp vá nối kết giấc chiêm bao đứt quãng  ̶ ̶ ̶ 

chợt thấy đời mình bắt chước giấc chiêm bao. 

 

– Quảng Tánh Trần Cầm

 

Tôi để ý đến hắn, không phải vì cái tên với cái họ “lạ”, họ Mai. Cũng chẳng phải vì hắn là công tử con nhà giàu. Nghe nói ba hắn đi qua Mỹ từ ngày chạy loạn 30/4, nên cuộc sống mấy mẹ con rất ung dung khá giả. Mới học lớp 6 thôi, mà hắn đi học mặc quần tây áo sơ mi “đóng thùng” chỉnh tề, mang giày xăng-đan, tay còn đeo chiếc đồng hồ nữa cơ...
Ghi lên đá một thuở áo sờn vai / Vác thập ác quảy tiêu điều âm vọng / Nợ máu xương, nợ người lận đận / Của một thời vàng tím trẻ trai...
Một buổi trưa chan hòa ánh nắng trong vắt như thủy tinh của một ngày nắng ấm cuối đông, chớm bước sang xuân. Cảnh vật như bừng sáng dậy sau những ngày u ám. Tôi và Thi ngồi bên nhau tại một nơi vắng vẻ trong khu vườn sau nhà, dưới tàn cây mít, gần bên chiếc cầu ao soi bóng lung linh trên mặt nước đang gợn sóng lăn tăn...
Tôi có một người anh cá tính hoang nghịch trổ trời mà lên. Từ nhỏ, thích trèo cây trong vườn. Có bữa leo phải cành ổi giòn bị gãy, thế là anh rớt xuống nghe uỵch một cái như trái mít rụng. Anh đau điếng cảm giác rêm ram cả mạnh sườn...
Hồi ở trại tỵ nạn Thailand, tôi có lúc đã quay cuồng “chạy sô” đi học 4 thứ tiếng.
Thơ của hai thi sĩ Thy An & Lê Minh Hiền
Nhận được bài thơ của người bạn Phạm Xuân Tích, tôi thấy bài thơ của ông bạn khá độc đáo và lý thú, tôi mạo muội viết lại sao y bản chính – cả hai bản tiếng Pháp và bản dịch tiếng Việt cũng của ông ấy, để hầu các vị đọc cho vui...
Mấy hôm nay có những cơn mưa kèm theo gió mạnh buổi chiều kéo dài đến khuya, báo hiệu sắp hết mùa Hè. Tôi lại nhớ tuổi trẻ của mình những năm đầu “lập nghiệp” vào mùa tựu trường...
Nói về "giàu nghèo" là nói về một vấn đề rất tế nhị bởi vì nó đụng đến đồng tiền. Mà đồng tiền luôn luôn có hai mặt: mặt tốt và mặt xấu. Nhưng đó là điều cần phải làm vì mấy ai có thể nói mình biết quản lý tốt đồng tiền...
Tôi trôi tuổi ấu thơ, từ quê hương cùng khổ, rau dưa khoai sắn / Tôi trôi từ chợ quán rường, cái đình làng, ngôi trường tiểu học, áo lấm lem màu mực tím mẹ mới mua, cùng cây viết lá tre, trang giấy tự túc, vàng khè, không trông rõ chữ...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.