Hôm nay,  

Trả lại tôi

11/09/202217:18:00(Xem: 4815)

0911 memorial

Trả lại tôi người mẹ

Mẹ đến đón, ôm tôi

Trường đã tan cửa đóng

Bạn đã về hết rồi

Tôi đợi đã lâu lắm

Bóng mẹ biệt tăm hơi

 

Hãy trả lại cho tôi

Người con trai duy nhất

Trả lại nguyên hình hài

Không mảnh nào được mất

Tôi cất con vào lòng

Chỗ an bình duy nhất

 

Hãy trả lại cho tôi

Cô con gái xinh đẹp

Cô còn quá thanh tân

Để đi vào cõi chết

Tối nay người yêu đến

Họ nói chuyện cưới xin

 

Hãy trả lại cho tôi

Người cha rất cần thiết

Tôi có một câu hỏi

Sẽ gọi cha tối nay

Cha tôi không về nữa

Câu hỏi chôn trong mây

 

Hãy trả lại cho tôi

Người vợ trong căn bếp

Đàn con đang ngóng chờ

Ngọn đèn bắt đầu mờ

Thức ăn bắt đầu nguội

Nàng ở đâu bây giờ

 

Hãy trả lại cho tôi

Người chồng rất kính yêu

Chàng là cha đàn trẻ

Là linh hồn gia đình

Không có chàng cuộc sống

Sẽ bước vào chông chênh

 

Hãy trả lại cho tôi

Người bạn tôi tâm đắc

Người biết khóc biết cười

Biết chia cơm nhường áo

Và sẽ bước cùng tôi

Đến cuối đường không mỏi

 

Hãy trả lại cho tôi

Một mặt trời không lửa

Tiếng sấm không nổ tung

Buổi sáng không lo sợ

Nước mắt không ướt ngày

 

Tôi sẽ trả lại anh

Con dao không có lưỡi

Súng không đạn trong nòng

Bàn tay không nắm đấm

Tôi sẽ trả lại anh

Tình yêu cho nỗi ghét

Băng bó cho vết thương

Đắp bồi cho mảnh vỡ

 

Và rồi anh sẽ có

Một trái tim an bình

 

Trần Mộng Tú 

(Gửi những nạn nhân ngày 9/11/01)

 

Sarah, cô bạn da trắng, từng học chung với tôi chương trình về Day Care tại McEwan College nhưng lại rủ rê tôi làm việc hổng có dính dáng gì đến Day Care: chuỗi cửa hàng cà phê. Hồi đó, sau khi lấy bằng Day Care, chúng tôi mỗi người một nẻo, tôi làm trong một Day Care Center một thời gian, bỗng một hôm gặp lại Sarah, nó bảo nó đang làm manager cho một chuỗi cửa hàng cà phê, nó khoe ông chủ rất dễ thương, tốt bụng, đang cần một người làm part time rất đúng “nghề” của tôi!
Lục bát mới của nhà thơ Nguyễn-hòa-Trước
Từ “Cha” chỉ là một tên gọi khác của lòng yêu thương. (Fanny Fern)
Tôi không có mẹ nên tôi nghĩ nhiều về bố tôi. Nói đúng ra, nói không có mẹ là tôi nói sai, vì không có mẹ thì ai sinh ra mình. Phải nói lại cho đúng là tôi mồ côi mẹ từ lúc sơ sinh. Ý niệm về mẹ đối với tôi rất mơ hồ và cũng rất nguyên vẹn. Mẹ là gì? Chỉ là một bức hình bán thân đen trắng cỡ bằng trang vở học trò, một khuôn mặt người xưa còn rất trẻ, đôi mươi, rất gần mà cũng rất xa, mông lung là như có, rồi như không. Tấm hình ấy ở luôn bên tôi từ lúc tôi có trí nhớ. Đến bây giờ vẫn hiện diện đó...
Anh Bông thức giấc thấy vợ đã đứng bên giường. Ánh sáng từ bên ngoài lùa qua khe cửa sổ rực rỡ làm anh giật bắn người, theo phản ứng tự nhiên anh vụt ngồi nhỏm dậy, tung mền nhảy xuống đất...
Dòng đời lặng lẽ trôi không một phút ngừng nghỉ, người sanh diệt đến đi cứ như áng mây trời, thoạt có thoạt không. Cái hình hài nhân dáng này coi vậy chứ vô thường lắm, có đấy mất đấy không hẹn kỳ hạn định. Cuộc trăm năm ngỡ dài nhưng thật sự chẳng mấy chốc, ấy là chưa nói đến những bất ngờ không biết trước được. Người đến thế gian này vì ân oán, vì duyên nợ mà gặp nhau để làm cha mẹ, anh em, vợ chồng, con cái, bạn bè... những mối ân tình sâu đậm ràng buộc chúng ta với nhau...
Người nào cũng thương cha mẹ của mình mà không nói, không bày tỏ tình yêu của mình. Nếu không nói ngày hôm nay, ngày mai nếu không thức dậy thì sẽ không còn cơ hội để nói: cha ơi, con thương cha lắm! Ngày xưa, thương cha, thương mẹ, thương người mình kính trọng chỉ để trong lòng, ngày nay thương ai cứ nói ra. Nếu ngày mai mình không còn, sẽ không ân hận là mình có nhiều cơ hội để nói mà mình không nói.
Tháng Sáu mọi người sửa soạn chào đón Ngày Father’s Day, Ngày Của Cha. Công Cha như Núi Thái Sơn, Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra. Một lòng thờ mẹ kính cha, Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con!
Đây là chiến trường đẫm máu và nổi tiếng nhất trong cuộc Chiến Tranh Nội Chiến (Civil War), hay Chiến Tranh Nam-Bắc của người Hoa Kỳ. Chiến tranh diễn ra giữa người Miền Nam và người Miền Bắc, kéo dài trong suốt bốn năm từ 1861 tới 1865...
Huân cầm cái vỉ đập ruồi, chăm chú, im lặng, rình mấy con ruồi đang bay, đợi chúng đáp xuống một chỗ nào đó trên cái bàn ăn dành cho tù nhân được đúc bằng xi măng nham nhở...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.