Hôm nay,  

Tuyết Đầu Mùa

05/02/202513:30:00(Xem: 2198)
tuyet
Tuyết ở Turku, Findland - Ảnh Nguyễn Bá Trạc

   

                           

Một cơn tuyết đầu mùa rơi xuống khi chúng tôi sửa soạn ra đường đến nhà bạn ăn Tân Niên Ất Tỵ.

Tuyết rơi như lông ngỗng, như hoa rụng tùng chùm, bám trên nóc xe, trắng xóa mặt đường và tan dưới lằn bánh xe cán ngang. Hơi lạnh len cả vào chân tóc. Mùa Đông thật sự đã đến. Mùa Đông bắt đầu ở Tây Bắc nước Mỹ, hơi lạnh làm người ta yên trí hơn khi nghĩ lại đến những đám cháy rừng mới xẩy ra không xa nơi mình đang cư trú là bao nhiêu. Lửa và nước là hai nhu yếu phẩm quan trọng nhất cho con người nhưng cũng là nỗi ám ảnh đáng sợ, là căn nguyên của tàn phá. Lửa cháy hay nước dâng cao có thể tàn phá nhanh hơn chiến tranh.

Tuyết xuống! Màu trắng lạnh lùng đó nhưng lại đẹp như những hạt thơ rơi! Xòe bàn tay ra hứng, tuyết rơi xuống mong manh như những con bướm trắng, thấy bàn tay mình bỗng dưng thành một bông hoa năm cánh, tuyết xuống rơi trên vai dịu dàng như cánh tay ai khoác lên vai kéo lại gần cho thêm thân thiết! Cúi nhìn xuống đôi giày vùi trong tuyết, mỗi bước đi, quay lại như nhìn thấy dấu thời gian. Ta đã đi bao nhiêu dặm trong đời này rồi nhỉ? Khi nào thì ngồi xuống phiến đá bên đường, nghỉ chân? Tuyết xuống từng mỗi bước đi, để lại dấu giầy, nhưng chẳng bao lâu lớp tuyết mới rơi xuống, phủ lên, không còn gì cho ta quay đầu nhìn lại. Dấu giầy đã mất, con đường vừa đi qua bây giờ mênh mông như biển trắng xóa sóng bạc đầu.

Tuyết xuống, mùa Đông đang về: đẹp và lạnh. Người ta không chỉ sưởi ấm cái lạnh bằng than, lửa, mà người ta còn sưởi ấm mùa đông bằng những câu Thơ:

Trên bờ vai hạnh phúc

Một chùm tuyết vừa rơi

như chùm hoa rất đẹp

Nở đóa tình tinh khôi (-tmt)

 

Tuyết xuống tặng cái lạnh ngọt ngào, một chút run rẩy, một chút lôi cuốn, một chút Thơ, do dự không dám bước ra ngoài, không dám dẫm chân, vùi giầy vào cái lớp đá trắng phau và lạnh buốt nhưng lại hao hức muốn cái lạnh len vào thân thể để được kéo hai vạt áo mùa đông vừa lôi ra từ trong ngăn tủ cũ, còn đọng hương long não, như còn đọng hơi thở ấm áp của ai, kỷ niệm được đánh thức dậy ngọt ngào nhưng vẫn làm cay mắt.

 

Con đường trắng xóa trước mặt, chiếc xe vừa đi vừa hứng những cánh bướm trắng hàng đoàn bay tới, chạm vào kính xe, tan nhanh như những giọt lệ pha lê. Đẹp đến nao lòng!

 

Chàng tung trong gió tuyết lông ngỗng

Em nhặt vào may áo Mỵ Châu

Em quên rắc tuyết trên đường hẹn

Nên kiếp này ta lạc mất nhau -tmt

 

Kiếp này lạc mất nhau rồi, kiếp sau có tìm thấy nhau không nhỉ, hay chỉ như hoa tuyết chưa tụ đã tan.

 

Tuyết ơi! Thôi đừng rơi nữa

Nếu đã tụ rồi xin tuyết đừng tan (-tmt)

 

Nhưng khi mùa đông tới, lòng ai cũng mong một ngày tuyết đổ, cũng mong nhìn thấy đất trời như được phủ đường cát trắng, tuyết không vị, không mùi nhưng khi ta ngậm một bông hoa tuyết vừa từ trời rơi xuống, vẫn thấy tan trong cổ vị ngọt ngào tinh khiết và hình như đâu đây có hương thơm của một đóa hoa.

 

Tuyết rơi còn giữ trong lòng ta kỷ niệm lần đầu được đứng dưới bầu trời giang hai tay, ngửa mặt hưởng ơn mưa tuyết từ trời rơi xuống. (Một hình ảnh đáng nhớ của người tỵ nạn đến từ miền nhiệt đới.)

 

Vòng tay ôm một chùm hoa tuyết

Nghe nỗi thâm ân của đất trời (tmt)

 

Trần Mộng Tú

Ngày Tuyết đầu mùa ở Seattle. Tháng/2nd/2025

Tôi dần dà để ý đến một cặp vợ chồng Á Châu. Không hiểu tại sao, tôi đoan chắc họ là vợ chồng, chứ không thể là tình nhân, hay hàng xóm. Họ đến mua hàng hầu như mỗi ngày ở siêu thị tôi đang làm việc...
Hai bài thơ của Trần Hạ Vi...
Cuối đời Đông Hán nước Tàu, tại quận Cự Lộc có nhà cự phú họ Trương sinh được ba anh em là Trương Giốc, Trương Bảo, Trương Lương. Khi ông bà Trương mất thì Bảo và Lương hãy còn nhỏ, Trương Giốc thay quyền cha mẹ nuôi dạy hai em...
Tuy Hòa, nơi tôi ở cách nay gần bẩy chục năm, là một thành phố nhỏ hiền hòa nằm sát bờ biển, giống như nàng “Mỹ Nhân Ngư” phơi tấm thân kiều diễm trên bãi cát trắng tinh. Nàng dựa đầu trên núi Chóp Chài, đôi mắt mơ màng nhìn ra biển Đông, nghe gió thổi vi vu qua những bãi thùy dương dày đặc trên bãi biển Đại Lãnh, đầu đội vương miện hình Tháp...
Chắc bạn đọc nghĩ là tôi đang ở Hà Nội, hay Sài Gòn. Không. Chúng tôi đang du lịch châu Âu. Chuyến nghỉ hè năm nay, cùng với đôi bạn từ Quận Cam, tưởng đã không thành vì Delta Airlines huỷ chuyến bay vào giờ chót, sau khi đã có thẻ lên tầu. Lên mạng tìm vé khác và bên Turkish Airlines còn chỗ để đưa chúng tôi đến Barcelona, Tây Ban Nha là thành phố đầu tiên của chuyến du lịch...
Buổi sáng bến xe Tây Ninh đông đúc và ồn ào. Tiếng rao hàng của đám bán hàng rong vang lên inh ỏi, từ bán bánh mì, bán nước trà đá, nước ngọt bỏ bao, đến bọn người bán sách báo dạo, cứ gặp ai cũng chìa hàng đến trước mặt, giọng mời gọi...
Cái cối xay bột nước lắp ráp xong chị Bông đã xay thử đậu nành rồi xay gạo thấy cả hai đều thành bột mềm nhuyễn đúng ý. Coi như chị đã “khai trương” cái cối xay bột nước của mình mặc dù khi lắp cối xong ông thợ cối đã xay thử bột nọ bột kia rồi. Hôm ấy cả nhà chị được ăn món bánh xèo chiên giòn và uống sữa đậu nành nấu với lá dứa vừa thơm vừa béo thật ngon...
Hai chị em Quỳnh Trâm và Bội Trâm hôm nay được mẹ dạy làm món bánh trái cây bằng bột đậu xanh để đón anh gia sư của hai nàng. Những chiếc bánh xinh xinh đủ màu sắc của trái khế vàng, trái ớt đỏ, trái mảng cầu… được bày sẵn trên khay thật hấp dẫn...
Thơ của hai thi sĩ Huỳnh Liễu Ngạn & Thy An...
Chiếc xe khách Sài Gòn ra Huế tạm dừng ở thành phố Nha Trang vào khoảng bốn giờ chiều. Xe chưa đậu hẳn thì đã có bao nhiêu kẻ bán hàng vặt ồ ạt phóng tới miệng rao hàng inh ỏi tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn. Một số ăn xin tật nguyền, què cụt cũng cố chen lấn tranh nhau hành nghề...
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.