Hôm nay,  

Trịnh Gia Mỹ, Thơ Mừng Tuổi

2/23/201300:00:00(View: 3516)
trinh-gia-my
Mừng Tuổi Con

Tết đến rồi, mừng tuổi cho con gì đây?

Mẹ mừng cho con bao lì xì đỏ
Con mở ra trời đất rộng quê xưa
Sáng hôm nay con vào lớp học
Hãy mang theo hương sớm buổi Giao Thừa

Mẹ mừng cho con mứt gừng, mứt bí
Con nếm đậm đà vị ngọt quê hương
Hạt dưa sẽ thay màu xác pháo
Vướng chân con mãi đến tận sân trường

Mẹ mừng cho con một cành mai thắm
Nhớ gốc mai Ngoại trồng trước sân nhà
Giữa Tháng Chạp không người tỉa lá
Biết có còn chi chít nụ vàng hoa

Mẹ mừng cho con bình yên tuổi mới
Trọn một năm rộn rã tiếng cười
Mẹ mừng cho con tâm hồn nhân ái
Biết yêu thương đến tất cả mọi người

Mẹ mừng cho con một lời chúc ngắn
Con lớn lên nơi xứ lạ quê người
Nhưng hãy nhớ Việt Nam xa vời vợi
Là chiếc nôi ru con lớn thành người.


Thơ ở Grand Canyon

Núi trước mặt, núi sau lưng
Cây che bóng ngã, đá dừng dốc leo
Đường quanh lối, gió hiu hiu
Ngày đi trên những tịch liêu, chốn nào

Nghe đời vọng chút âm hao

Mai về, còn có gì đâu
Dấu xe xưa củ, vết dầu nắng loang
Mai về nhớ, lại giả quên
Nghe trong tâm động nhịp tim bồi hồi

Có người chìm giữa thơ tôi.

Mưa

Nổi buồn hong nắng chưa khô
Bỗng dưng trời lại đổ ầm cơn mưa
Nhịp tim ngơ ngẩn lạc bờ
Nghe tâm thất phải ơ hờ đôi hơi

Ở đây hiếm quá nụ cười
Mắt nhìn chưa thấy niềm vui chỗ nào
Mây che mất dấu trời cao
Tay che mất dấu tình nào vội quên

Nghe mưa nặng giọt ưu phiền
Nghìn bong bóng vỡ tan miền ước mong
Trời mưa làm ướt nỗi lòng
Nước trôi sao hết long đong phận người

Nhìn giòng nước lũ trôi xuôi
Xin cho ta gửi phận người trôi theo.


Mở cửa mùa xuân
Cho Nguyễn Mỹ Ái


Này cô bé, bỗng dưng mà nắng nhạt
Con đường vui, bóng lá bỗng dưng vàng
Tôi đi qua, bỗng dưng mà thấy nhớ

Một tiếng cười, một bóng dáng ai quen

Nắng dìu dịu, xen qua từng kẽ lá
Hồn bâng khuâng bên khung cửa nhà ai
Gió hiu hắt như nỗi lòng đâu đó
Phất phơ bay bên cây đổ bóng dài

Này cô bé, buổi bình minh tinh khiết
Bước ban mai ướt đẫm gót sương buồn
Tung tăng trên vùng cỏ non xanh biếc
Có nghe lòng rộn rã một hồi chuông

Chuông nhã nhạc của tình ai, rất thắm
Rắc vu vơ, xanh những phiến cỏ bồng
Có đi qua, xin chớ đừng bước vội
Nhớ nhặt dùm ai đó những chờ mong

Này cô bé, gót chân son, rất khẽ
Mắt nai ngoan, trong suốt khoàng trời xuân
Lòng thênh thang theo từng cơn gió nhẹ
Dấu chim di, thấp thoáng, mặt trời hồng

Nghe đâu đó nhịp tim nào rất lạ
Thánh thót vang đánh thức nụ cười hiền
Giọt nắng vàng hong tóc ai mới chải
Gương lược nào vừa khởi nụ, rất duyên

Này cô bé, hồn nhiên như hoa, cỏ
Phiến mấy xanh xin mời bước chân êm
Lá rơi rơi theo từng cơn gió nhẹ
Vướng trên vai, bên áo lụa ai, mềm

Này cô bé, hồn xanh như lá nõn
Với lòng vui, xin mở cửa mùa xuân

Tình

Rồi mai, rồi mốt, chia xa
Tình, cơn gió thoảng bay qua cánh đồng
Rồi mai, rồi mốt, thinh không
Tình, cơn mưa bụi rớt lòng biển xanh

Rồi mai, rồi mốt, thôi đành!
Tình theo sợi khói mong manh về trời

Rồi mai, rồi mốt, đôi nơi
Tình, giọt nước mắt chợt rơi xuống đời
Rồi mai, rồi mốt, chơi vơi
Tình, bàn tay mõi buông lơi, ngỡ ngàng

Rồi mai, rồi mốt, phụ phàng
Tình, cơn gió cuốn lá vàng cuối thu

Rồi mai, rồi mốt, mịt mù
Tình, bọt tuyết trắng phiêu du bên trời
Nắng vàng lên, tuyết ngừng rơi
Tình, giọt nắng rực rở nơi hiên nhà
Rồi mai, rồi mốt, tình ta
Là bài hát nhỏ ta ca cùng người


Trịnh Gia My

Nhấn Vào Đây Để Tải Tập Tin PDF

Thập niên 1980 và 90, một kẻ vụng về như tôi cũng kiếm được những việc làm tay chân. Tại Philadelphia, tôi sơn nhà, lau kiếng các cửa tiệm và dọn dẹp những căn thuê và văn phòng. Ngày đầu tiên sơn nhà, tôi dựng ngược cầu thang lên tường, miễn cười nhé, nhưng không bị đuổi.
khúc sáng ở edina, minnesota với Q, C&J và bé Summer Grace
Đại hội 48-55 năm nay các bạn đồng khoá giao cho tôi công việc nhẹ nhàng gần như tượng trưng. Đó là đọc và nhặt lỗi chính tả những bài gửi đến. Vậy mà tôi chưa đọc được một bài, vì một vấn đề nguyên tắc: lấy tiêu chuẩn gì mà sửa chính tả của bạn bè.
Tác giả là một cựu không quân Việt gốc Hoa, hiện sống tại Đài Bắc. Bạn đồng khoá Nguyễn Viết Tân kể là năm Mậu Thân, Lý xếnh xáng 18 tuổi, từ Chợ lớn vào Tân Sơn Nhứt gia nhập KQ/ VN khoá 5/69CP. Sau 1975, người ta lo đi Tây đi Mỹ hà rầm, mà không biết cơ duyên nào đã đẩy đưa y ta tới Đài Loan làm nghề lái Taxi.
Tác giả là một cựu không quân Việt gốc Hoa, hiện sống tại Đài Bắc. Bạn đồng khoá Nguyễn Viết Tân kể là năm Mậu Thân, Lý xếnh xáng 18 tuổi, từ Chợ lớn vào Tân Sơn Nhứt gia nhập KQ/ VN khoá 5/69CP. Sau 1975, người ta lo đi Tây đi Mỹ hà rầm, mà không biết cơ duyên nào đã đẩy đưa y ta tới Đài Loan làm nghề lái Taxi.
Với “Hồi Ức Tháng Tư Của Long Mỹ,” cùng viết với người cháu là Hải Quân Trung Tá Paul LongMy Choate, Trương Kim Hoàng Thư đã nhận giải Vinh Danh Viết Về Nước Mỹ 2011. Là một kỹ sư điện, cô hiện làm việc tại DPW-LACO.
Hàng ngàn năm trước tây lịch, khi thổ dân Dravidian còn ngự trị khắp lãnh thổ Ấn Độ cổ thời, vùng phía tây Hy Mã Lạp Sơn là lãnh địa của rắn.
Anh ngồi co ro trên chiếc băng ghế ở trạm xe buýt. Nhiệt độ ngoài trời đang ở vào khoảng 20 độ F. Tuyết rơi suốt hai hôm nay vừa mới ngưng được một lúc. Gió thổi từng cơn làm lớp tuyết bám trên các tàng cây rơi vung vãi, cuốn những mảng bụi trắng xóa phủ xuống mặt đất và những mái nhà đứng kế bên.
Tôi đã gặp những người như thế. Những người như mộng, như thật. Những người đã tới để cho tôi thấy đời này như mộng, như thật. Họ tới để nói rằng cõi đời này là bất khả nghĩ bàn, nói mộng cũng hỏng, mà nói thật cũng sai.
Chú Sáu Steve Brown chính là "người Mỹ yêu tiếng Việt" mà tác giả Donna Nguyễn đã kể Chú Sáu." Báo xuân năm Thìn, khi nhắc tới tài làm thơ Việt của ông, Khôi An viết: "Tôi gọi ông là chú Sáu thay vì Mr. Steve Brown. Chú Sáu đã từng đóng quân ở Việt Nam, nơi đó chú đã gặp thím Sáu."
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.