Hôm nay,  

Thoát Nạn Bị Cọp Vồ

11/11/200600:00:00(Xem: 28320)

Đức Năng Thắng Số: Thoát Nạn Bị Cọp Vồ

- Ký sự tham luận về Phong Thủy, tử Vi và Lý Số của Song Lộc; (626) 289-8467

Ông An là chủ một tiệm buôn tơ lụa ở phố Hàng Đào-Hà Nội. Năm nay, ông làm ăn rất phát đạt nên những ngày giáp Tết Nguyên đán, ông nghỉ bán, cùng vợ con về Thái Bình ăn Tết và dự định ra giêng sẽ lên Thái Nguyên thăm ông anh đang làm Tri châu ở tỉnh này.

Về đến nơi, ông liền ghé thăm cụ Đồ Trạch, một vị hưu quan, rất giỏi về Phong Thủy và Tử Vi, Lý Số để hỏi về thời vận và công việc làm ăn năm tới. Cụ vui vẻ nhận lời nhưng nét mặt có vẻ trầm ngâm, suy nghĩ. Ông An lo sợ hỏi: "Thưa cụ, chắc số "cháu" sang năm có gì đặc biệt lắm nên cụ phải xem kỹ. Có gì xấu xin cụ cứ cho biết và xin giúp cháu. Quan sát thật kỹ tam đình, ngũ quan, các phương vị, màu sắc trên khuôn mặt của ông An, cụ nói: "Tôi nói thật, đừng buồn mà phải bình tĩnh để ứng phó. Sang năm Tuất tới đây, ông sẽ gặp sát nghiệp. Ông bị cọp vồ". Nghe xong, ông An thở phào và nói: "May quá cháu định ra giêng cháu lên sẽ lên Thái Nguyên thăm anh Châu (Tri Châu), chắc phải gác lại chuyện này và phải đề phòng cho kỹ thì sẽ không sao". "Cái đó chưa chắc lắm!" - cụ Đồ nói tiếp - "Vì đây là cái nghiệp, ông nên cẩn thận, năm tới ông ở cuối hạng tam tai. Trong tử vi mệnh có tham lang phùng bạch hổ. Đại tiểu hạng trùng phùng, nhiều hung tin xâm phạm: Kình -đà, không- kiếp, Riêu -y-hình- kỵ, nhưng rất may có được song giải, quan-phúc, quang-quí, và hóa khoa. Sắc mặt bị ám hãm nhẹ và cung phúc rất tốt… nên có thể ông chỉ bị thương mà thôi, nhưng ông phải giải cái "nghiệp" đi bằng cách phóng sinh, làm phúc và cầu nguyện tổ tiên ứng trợ. Suốt tháng giêng nhất là ngày 14, không nên đi đâu cả và phải cẩn thận. Hết xuân sang hạ là hết lo".

Ông An gặng hỏi: "Thưa cụ, chỗ  cháu ở xa sở thú. Cháu có cần ở luôn trong nhà không ạ".

- Ông cứ bình tĩnh ứng phó, đừng làm kinh động lân bang và đừng làm gia đình kinh sợ, "Đức năng thắng số", ông cứ yên tâm. Đây là chữ của thánh hiền, ông cầm lấy và đeo luôn trong người, sẽ giải hung lóa cát.

Nói xong, cụ Đồ đưa cho ông An một phong bao dặn chỉ giở ra xem khi hữu  sự.

Sau khi cám ơn và tạm biệt cụ Đồ Trạch, ông An vội vã thu xếp trở về Hà Nội ngay hôm sau, ông mua chim, cá phóng sinh  và mua đồ đến tặng các trại tế bần ở Hà Nội và Hà Đông. Suốt 3 ngày Tết, ông luôn thắp nhang cầu xin trời Phật gia hộ và cầu xin tổ tiên ứng trợ. Ông tạ khách và ở luôn trong phòng riêng, cửa đóng then cài. Ông bàn với vợ là từ nay buôn bán không nên ăn lời nhiều và phải làm nhiều việc thiện hầu tạo "phúc" cho mình và con cái trong tương lai cũng như kiếp lai sinh.

Mười ba ngày xuân rộn ràng tại Hà Nội đã êm ả trôi qua trong nhà ông An. Sáng ngày 14 tháng giêng, ông dậy thật sớm/ xem kỹ các cửa rồi ngồi cầu nguyện  ơn trên gia hộ. Nghe tiếng gõ cửa, ông cẩn thận nhìn qua khe cửa, thấy đó là người nhà mang thức ăn sáng vào, ông mới mở cái róng ngang và đẩy then mở cửa. Trong lúng túng, bận bịu, đầu cái róng quơ quơ trúng vào bức tranh lộng kính treo trên khung cửa, bức tranh rơi xuống đập trúng vào đầu và vai ông An. Sửng sốt vì tưởng bị cọp vồ, ông té xuống bất tỉnh máu me dầm dề. Người nhà xúm lại gỡ bức tranh và cứu ông tỉnh lại. Thì ra, bức tranh này có vẽ một con cọp và vuốt cọp đã vồ trúng vào đầu ông. Ông vội dở "cẩm nang" của cụ Đồ ra coi, thì đó chỉ là 4 câu thơ "song thất lục bát", nhắc ông nhớ giải nghiệp và tu nhân tích đức:

"Nhờ âm đức, tai qua nạn khỏi

Nguy hay an cũng bởi nghiệp căn

Nghiệp càng sâu, hạn càng thâm

Tu nhân tích đức, khỏi vòng trầm luân".

Vừa sợ vừa mừng, ông hối vợ sắm sánh lễ vật tạ ơn Trời Phật, và gia tiên. Ông nguyện làm việc thiện trước khi về Thái Bình tạ ơn cụ Đồ Trạch. Cụ khước từ quà biếu nhưng lại tặng ông một bức "cẩm nang" phòng khi hữu sự.

Năm 1954, Việt Cộng và Pháp ký hiệp định Genève chia đôi đất nước, ông tiếc của nên dùng dằng nửa ở nữa đi. Cứu tinh của ông - Cụ Đồ Trạch đã mãn phần nhưng bức cẩm nang còn đó. Ông vội dở ra coi thì thấy chỉ có hai câu chữ Hán:

"Ác địa nan cư

Dĩ đào vi thượng"

Ông chợt hiểu, tỉnh ngộ và vội vàng cùng vợ con bương bả trốn xuống Hải Phòng. Tháng 10 năm 1954, gia đình ông di cư vào Nam trên chuyến tàu chót chở di dân vào miền Nam tự do. Ông lại thoát nạn  "cọp vồ" lần nữa. Vì nếu ông ở lại với tài sản đó, dễ gì được sống còn, chính sách "hà khắc" đâu có khác gì cọp dữ.

Năm 1975, trước các biến động dồn dập, ông cố trấn tĩnh lo cho các con cháu ra đi toàn vẹn. Ông ở lại vì nghĩ mình đã quá già. Khó hội nhập vào đất nước người và ông có thể là cái "đầu cầu" vững chắc cho con cháu trở về khi dựng lại non sông. Nhưng ông đã lầm. Ong đã bị gục ngã ngay trong đợt đánh "tư sản" đầu tiên với nanh vuốt của tụi"cọp người" còn hung bạo hơn dã thú. Có thể là nghiệp căn chưa dứt nên đã đẩy ông vào nẻo cụt, đúng vào niên hạn có riêu + hổ:

"Hạn hành riêu + hổ khó ngừa

Những loài ác thú, phải xa chớ gần."

Qua câu chuyện có thực kể trên, có thể nói "phúc đức" đóng một vai trò quan trọng, quyết định sự "tồn đọng" của một con người. Tử vi, lý số và tướng pháp có thể giúp "con người" hiểu được số mệnh thịnh suy, thành bại, giúp tìm được giải pháp hoá giải nghiệp căn, tạo được một cuộc sống đạo lý vững chắc có hữu ích cho bản thân, gia đình và xã hội. Nhưng ngoài "phúc đức" và ân điển của cao xanh, con người cần hướng thiện, gieo nhân tốt nơi đất tốt và vun bón cho tốt thì mới có "quả" tốt cho chính mình, con cháu và gia đình mình trong mai hậu. Ông An nghĩ như thế và đã làm như thế nên hai lần thoát được hiểm nghèo và con cháu ông hiện đều có một cuộc sống tốt đẹp và vững chắc nơi vùng đất tạm này. Còn tương lai thì lại tùy thuộc vào lớp con cháu ông hiện nay và cứ thế mà tiếp nối...

PHONG THỦY & TỬ VI GIA SONG LỘC 1501 S. 4th Street, Apt # F, Alhambra, CA 91803, Tel (626) 289-8467

Bà Vân đến đón tôi vào lúc 7 giờ sáng, khi trời hãy còn mù sương. Công việc của tôi hôm nay là xem xét, chỉ dẫn sắp xếp lại căn nhà bà mới mua 3, 4 tháng nay và căn phố mới thuê để "build"
Nhìn đồng hồ thấy đã 10 giờ, Bác sĩ Động Y T. nhìn ra phòng khách và nói: Cám ơn Thầy. Hôm nay tôi có được một quan niệm thật rõ ràng đầy đủ về sự phản sinh, phản khắc của ngũ hành
Đôi khi trong cuộc đời lắm lúc tôi cũng có những băn khoăn về đời sống và tự hỏi tại sao họa phúc rủi may của con người đều do ảnh hưởng của phương hướng
Đồng hồ điểm chín tiếng, tôi đã lên giường nằm. Tôi định đi ngủ sớm và sáng mai sẽ dậy sớm vì có cái "hẹn" với Công Ty Xuất Nhập cảng Hải Sản vào lúc 7 giờ sáng. Tôi đến để cùng ông Giám Đốc D. xem xét kỹ lại phương vị thiết trí toàn cảnh, trước khi thợ chuyên môn bắt tay vào việc.
Cậu Hải là một người con hiếu thảo, thấy cha mẹ phải làm lụng cực khổ cả ngày, cậu ước mong khi lớn lên sẽ cố gắng học hành thành tài hầu có điều kiện phụng dưỡng cha mẹ. Tuy nhiên, vì nhà nghèo, cậu phải phụ giúp cha mẹ làm việc và cha mẹ cậu cũng không có khả năng tài chánh để cho cậu ăn học. Trong hoàn cảnh đó
Gia đình là nền tảng của xã hội. Nền tảng có vững thì xã hội mới phát triển thuận lợi mang lại sự phồn vinh, trường tồn cho đất nước và hạnh phúc cho các thế hệ tương lai. Sự rạn nứt, đổ vỡ của gia đình như xảy đàn tan nghé, ông ăn chả bà ăn nem, con cái hư đốn, hoang đàng…thì một phần do
Trước đây, vào thời kỳ tiền chiến, tại đất nước ta, vấn đề "tiếp nối dòng giống" được hầu hết các gia đình coi trọng. "bất hiếu hữu tam, vô hậu vi đại"(có ba điều được coi là bất hiếu mà điều lớn nhất là không có con để nối giỏi tông đường) Có 3 điều được cho là "bất hiếu" và lớn nhất là không có con nối dõi. Do đó, việc dựng vợ
Sáng mồng 3 Tết năm Kỷ Mùi/ 1979, chúng tôi vừa nhận xong phần ăn sáng gồm 2 khúc khoai mì, mỗi khúc dài chừng nửa gang tay và to bằng ngón chân cái, thì đã nghe tiếng "kẻng' tâp họp đi "lao động" Trong lúc mọi người kéo nhau ra sân tập họp thì anh Đội trưởng kéo tay tôi khẽ nói
Nhiều người tự hỏi là con người có định mệnh không" Nếu có thì định mệnh chi phối con người đến mức nào" Và có cách nào cải đổi được không"
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.