Thơ: Mộng Quang Trung

30/04/200500:00:00(Xem: 7057)
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm
Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
Cái mộng vương hầu xui Nguyễn Nhạc
Cướp thành dấy loạn ở phương Nam
Hai trăm năm trước hồn đâu mất"
Chỉ thấy thời gian đẻo đá mòn
Ta mộng Hồ Thơm ra ải Bắc
Trống rền vang động đất Thăng Long
Hào kiệt đời nay không chỗ đứng
Buồn nghiêng ngọn cỏ mộ A sầu
Thế trận đổi thành ra thế sự
Súng dài gươm sắc khác nhau đâu"
Quân vẫn còn lên đồi cát trắng
Không tay mỹ nữ rượu dâng cờ
Ồ cứ làm như con ngựa lạc
Trong rừng đao kiếm chết nên thơ
Cái thuật an dân bình định đất
Rèn nung chí lớn mộng kình ngư
Hỏi ta hạt cát ngoài Nam Hải
Đã đủ can trường đạo đức chưa"

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Hỏi tôi ngày ở Tam Quan Có ăn mè xửng em làm hay chưa"
Con cũng muốn về thăm lại má Thăm dòng sông Hậu nắng lưa thưa
Về đây con nước sông đầy Sóng xô mấy ngọn buồn lây mạn đò
Sau này anh đọc thơ tôi nên nhớ Có phải tôi viết đâu " Một nửạ
Ai có về ngang vùng Bốn xưa Xuống phà qúa bộ đến Cần Thơ
Tôi ngồi hít thở hơi ra hơi vô hơi dài hơi ngắn, xin cho đất trời
Mai đi qua núi mai xuôi biển Mai thắp sao trời mộng súng gươm
Tôi nhơ ùmùa xuân ấy Biển Hồ Khí trời tôi thở khí trời thơ
chuyện đời như giọt nước sông biển lại thành mây
Sáng nay về tới rừng Banhet Còn nhớ đồi cao dốc tử thần
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.