Thơ: Người Đứng Bên Lề

5/19/200500:00:00(View: 7904)
Quay lại, nhìn ngang, chen vào, bị lấn
ra. Thác người xô đẩy, lũ lượt theo
chân, những dòng người sợ hãi dắt dìu,
chen nhau cùng đi, cùng chạy, cùng nhảy.

Những dòng người dày xéo lên nhau trôi
chảy đi như thác như sông -- không kịp
nhìn về trước, không kịp nhìn qua bên,
không kịp nhìn dưới chân, có ai sau

lưng thúc tới, có ai trước mặt giục
giã, hò hét. Tôi đứng bên lề nhìn
theo, giữa những trận mưa đá ném sang,
những trận mưa lời chúc dữ bay khắp

trời, khắp phố phường, khắp rừng núi, khắp
đuờng mòn, khắp thung lũng chập chùng, không
lối ra. Không lối ra, tôi dõi mắt
tìm em, đăm chiêu, mơ hồ, mong đợi,

không lối ra, trong nhóm mây tan hợp.
Xin em nhìn ngược ra bên lề, nơi
những người không còn chỗ trên trần gian,
nơi tôi, ngửa bàn tay lên để chờ

xin ơn phước, úp bàn tay lại để
ủ hơi ấm, co ro. Mau một chút,
mau một chút nữa, kẻo thác người lại
cuốn đi, và rồi chúng ta sẽ có

ngày cùng nhắm mắt và nhớ lại phút
giây chạy ra ngoài lằn ranh, mau một
chút nhé, một chút thôi, kẻo rồi mây
tan. Tôi về ngồi khóc, cặm cụi viết

những dòng thơ lên giấy, lên thanh gỗ
bên thân cầu, lên vuông gạch hè phố,
lên kính cửa sổ trước nhà, hy vọng
mơ hồ một hôm thác người lại xô
đẩy em về, tìm thấy chữ tôi giăng
khắp trời, khắp phố phường, khắp rừng núi,
khắp đuờng mòn, khắp thung lũng chập chùng,
không lối ra, và có tôi ngồi giữa

những núi chữ, những núi chữ. Nhưng đã
trễ, trang giấy một thời ai đã xé,
thanh gỗ bên cầu đã gãy, và vuông
gạch đã vỡ, còn tôi đang nhặt lại

từng mảnh kính vỡ, ghép lại từng mảnh
kính, chữ vỡ, và em hồn sơ nguyên
của tôi nơi đâu, nơi đâu. Còn tôi
đang đứng bên lề, bên lề...

Phan Tấn Hải
(Thơ Tân Hình Thức -- http://thotanhinhthuc.com/)

Anh làm bài thơ tặng em, với những dòng chữ xây lên thành cửa lớn, mời
Hôi thối tột cùng nước sơn hào nhoáng
Thân này hữu hạn, Cứ mãi gom vào
năm mới hai ngàn lẻ năm... và em yêu! đừng quên nghĩ đến rừng nghịch
Xin chắp tay, cho hòa bình trở lại Đừng gieo chi những tranh chấp hận thù
Mày cứ về đi ăn gạo mới Ăn tình mật ngọt của quê hương
Một buổi chiều, tôi viếng thăm nghĩa trang quân đội Từ nghĩa trang, tôi thấy mặt mũi khắp mọi chiến trường
Những tờ thư cũ tôi vừa thấy Màu giấy vàng hoe em tóc hoe
nhìn cảnh bà tiền hiền âu cơ nhọc thân mang trăm trứng mà không khỏi kinh
Xin chắp tay, cho hận thù chấm dứt ! Đừng gieo chi cái chết đến dân lành
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.