Thơ: Hương Đồng Cỏ Nội

04/05/200500:00:00(Xem: 8061)
Xa rồi cũng buồn mơ ngày trở lại
Mái nhà xưa con ngõ hẹp bùn lầy
Nghe đâu đó dưới một giàn hoa giấy
Tiếng mẹ cười hiền triết xuống hồn ai
Ta lữ khách bỏ nhà đi rất sớm
Thuở đôi mươi chân dẫm nhẹ trường đời
Vui là lúc bên mái chiều ngợp khói
Bát canh hiền rau ngót lẫn mồng tơi
Thương ai vẫn tảo tần khi sớm tối
Mắt hồ quên cố lý cuối chân trời
Thương có phải mang hồn may áo mới
Cho tình lang khoe mặc buổi xuân tươi
Bên đầm sâu xanh màu hoa tiên tử
Để riêng sầu gởi lại những hương sen
Quê vẫn đẹp giữa muôn ngàn dâu biển
Như trâm bầu như khóm trúc nghiêng nghiêng

Biết bao người hờn căm lên ở núi
Vì đêm qua nghe hồn đất rưng rưng
Những chất mầu còn không quanh cổ rể
Mà cây xanh vàng úa chết bên đường
Con chim nhỏ đậu trên tàu chuối rách
Hót vu vơ rồi giục gĩa bay xa
Bởi yêu quê nên xác người gục ngã
Cho đồng thơm đàn trẻ mãi reo ca
Lũ tràm kia nghĩ thương bần thương vẹt
Thương mắm nghèo nước mặn nước chè hai
Em chọn mùi xin đừng chê bình bát
Lá hăng nồng lười biếng nhẹ cầm tay
Con cá trèn con tép bạc trên sông
Nghe xao xuyến rau sam cùng diệu trắng
Ta vẫn thích có một lần rau đắng
Khóc khi xa rau muống mọc trên đồng

Hiểu ra rồi ý nghĩa của quê hương
Ta mới thấy ta cần đi chiến đấu

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Mấy năm làm lính trên rừng Từng trông gái Thượng trần truồng tắm khe
Theo những dòng kinh dừa nước mọc Quê em nhà lá mái xiêu xiêu
Đêm qua không ngủ ta ngồi hát Bên cốc men nồng chếnh chống say
Ngọn nến này con thắp cho cha Ba mươi năm xiêu lạc quê nhà
Anh cũng biết ngày đi là mất mát Chút tình riêng gởi lại mắt sầu em
Ra đi làm chứng cho lịch sử Ra đi làm chứng cho ngày mai
Ngày xưa ấy tôi thường đi khắp xóm Ngủ lơ mơ bên gốc ổi trâm bầu
ba mươi năm, những ngày dài biệt xứ ta đến đây với nổi sầu lê thê
xin khóc giùm cho quê hương yêu dấu ba mươi năm, vẫn tang tóc nhục hèn
Gío thổi ta đi ngàn vạn dặm Bỗng dưng hào khí dậy Qui Nhơn
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.