Thơ: Những Tờ Thư Cũ

5/31/200500:00:00(View: 8204)
Những tờ thư cũ tôi vừa thấy
Màu giấy vàng hoe em tóc hoe
Tôi bỗng gặp mình đi đuổi bắt
Cái thời tuổi trẻ đã trôi qua
Thời gian tàn bạo nào ai biết"
( Như có tôi và không có em)
Như chúng ta và không tất cả
Đời thường trăn trở mãi chưa yên
Có hồn ai đó vừa rưng rức
Xác ở quê người xác bỏ không
Thèm một khoảng đời đi chiến đấu
Cây xanh lá chụm nhớ buôn rừng
Và trong hổn độn chồng thư ấy
Tôi biết tôi là tên bất nhân
Đòn hẹn bao lần ôm gậy trúc
( Mẹ bỏ đi còn tôi mất tăm)

Lâm Hảo Dũng
(Ngày Đi Thương Sợi Khói Bên Nhà)

Nơi này mình vẫn gặp nhau
Em giữ cho tôi hồn tuổi trẻ Rất thơ và rất Việt Nam ta
Cảnh trí đôi khi đổi được lòng Và tôi một gã ở phương đông
Hà nội 2h sáng. Nếu như trong phố cổ, sự yên tĩnh bao
Như con khỉ nhớ rừng ngồi bó gối Mắt u hoài theo dõi đám mây trôi
Pháp thân như trúc biếc Bát Nhã như hoa vàng
Nếu mai tôi chết ở đây Cái thân chắc lạnh hồn bay giữa trời
Đạo-sỹ lên núi, mùa thu Cửa động,
Sen vươn tay đón nắng vàng Mây thị-giả rất nhẹ nhàng bay lên
NHẬN TIN QUA EMAIL
Vui lòng nhập địa chỉ email muốn nhận.